Nửa tin nửa ngờ về sự tồn tại của cõi Phật A Di Đà !

Hiệp Sĩ Quần Đùi

Mai là mùng một
Mấy ông nam tông không tin vào sự tồn tại của tịnh độ A Di Đà nhưng tôi nhiều lần nghĩ đi nghĩ lại tôi vẫn thấy chắc chắn ngoài vũ trụ kia có tồn tại sự sống khác . Có điều là có cõi Phật A Di Đà hay không thôi . Theo suy nghĩ của các ông thì thế nào ? Có ông nào niệm Phật không ?
 
Mấy ông nam tông không tin vào sự tồn tại của tịnh độ A Di Đà nhưng tôi nhiều lần nghĩ đi nghĩ lại tôi vẫn thấy chắc chắn ngoài vũ trụ kia có tồn tại sự sống khác . Có điều là có cõi Phật A Di Đà hay không thôi . Theo suy nghĩ của các ông thì thế nào ? Có ông nào niệm Phật không ?
1/ Hiện nay, con người còn chưa đủ trình độ khoa học khám phá hệ mặt trời và ko có cơ sở để khẳng định trái đất là hành tinh duy nhất có sự sống trong hệ mặt trời

--> vậy nên việc có (những) hành tinh khác có sự sống trong hệ mặt trời, là hoàn toàn khả dĩ. Chưa kể vũ trụ rộng lớn, gồm bao nhiêu tỉ tỉ hệ mặt trời, thì việc còn những hành tinh khác có sự sống là điều gần như chắc chắn

2/ Tuy nhiên, những "Cõi" được miêu tả trong kinh phật chưa chắc là những hành tinh khác có sự sống, mà đó là những "cảnh giới tâm thức" khác với cảnh giới mà con người đang sống, thí dụ:

- Địa ngục: chắc chắn là ko phải dưới lòng đất --> có khoan đến tâm trái đất thì cũng ko thấy địa ngục đâu

- Cõi trời: chắc chắn ko phải trên 9 tầng mây --> tàu vũ trụ có bay xa hơn nữa cũng ko thấy cõi trời đâu

--> Tây Phương Cực Lạc của phật A Di Đà: ko hẳn là sự sống ở 1 hành tinh nào đó nằm phía Tây

3/ Có lẽ bằng phương tiện vật chất (tàu Vũ Trụ), con người se ko bao giờ khám phá nổi hệ mặt trời (chứ đừng nói vũ trụ) vì khoảng cách đều tính bằng "năm ánh sáng", mà vận tốc ánh sáng, cơ bản là thứ mà con người ko thể tiếp cận, dù là vài % của nó

Nhưng có 1 thứ mà có thể thật sự "dịch chuyển tức thời", dù khoảng cách có xa đến đâu, đó là Tâm Thức (còn gọi là Chủng Tử/ Linh Hồn). Tâm Thức có thể dịch chuyển đến bất kỳ đâu trong 1 sát na, nếu như Tâm Thức đó được tu tập (rèn luyện) để làm điều đó

4/ Vậy nên, cho dù Tây Phương Cực Lạc thật sự là sự sống ở 1 hành tinh nào đó, tương tự như Trái Đất, thì chắc chắn con người ko thể "bay" đến đó bằng Tàu Vũ Trụ, mà chỉ có thể bằng cách dịch chuyển Tâm Thức

Còn theo cách hiểu của t, thì đó là 1 cảnh giới của Tâm Thức

5/ Trong lịch sử, các đời vua chúa, tìm mọi cách trường sinh bất lão. Phép tu tiên, cũng hướng tới tồn tại vĩnh hằng (đỉnh cao là cảnh giới Phi Tưởng Phi Phi Tưởng)...

Nhưng nếu tin vào luân hồi, thì sẽ hiểu bản thân mỗi Tâm Thức (Chủng Tử/ Linh Hồn) đã là bất diệt, là tồn tại vĩnh hằng rồi... Và kinh Phật, đơn giản là bản hướng dẫn mỗi người tu tập (rèn luyện/ sửa sai) để luân hồi vào những cảnh giới tâm thức tốt đẹp hơn...
 
Sửa lần cuối:
1/ Hiện nay, con người còn chưa đủ trình độ khoa học khám phá hệ mặt trời và ko có cơ sở để khẳng định trái đất là hành tinh duy nhất có sự sống trong hệ mặt trời

--> vậy nên việc có (những) hành tinh khác có sự sống trong hệ mặt trời, là hoàn toàn khả dĩ. Chưa kể vũ trụ rộng lớn, gồm bao nhiêu tỉ tỉ hệ mặt trời, thì việc còn những hành tinh khác có sự sống là điều gần như chắc chắn

2/ Tuy nhiên, những "Cõi" được miêu tả trong kinh phật chưa chắc là những hành tinh khác có sự sống, mà đó là những "cảnh giới tâm thức" khác với cảnh giới mà con người đang sống, thí dụ:

- Địa ngục: chắc chắn là ko phải dưới lòng đất --> có khoan đến tâm trái đất thì cũng ko thấy địa ngục đâu

- Cõi trời: chắc chắn ko phải trên 9 tầng mây --> tàu vũ trụ có bay xa hơn nữa cũng ko thấy cõi trời đâu

--> Tây Phương Cực Lạc của phật A Di Đà: ko hẳn là sự sống ở 1 hành tinh nào đó nằm phía Tây

3/ Có lẽ bằng phương tiện vật chất (tàu Vũ Trụ), con người se ko bao giờ khám phá nổi hệ mặt trời (chứ đừng nói vũ trụ) vì khoảng cách đều tính bằng "năm ánh sáng", mà vận tốc ánh sáng, cơ bản là thứ mà con người ko thể tiếp cận, dù là vài % của nó

Nhưng có 1 thứ mà có thể thật sự "dịch chuyển tức thời", dù khoảng cách có xa đến đâu, đó là Tâm Thức (còn gọi là Chủng Tử/ Linh Hồn). Tâm Thức có thể dịch chuyển đến bất kỳ đâu trong 1 sát na, nếu như Tâm Thức đó được tu tập (rèn luyện) để làm điều đó

4/ Vậy nên, cho dù Tây Phương Cực Lạc thật sự là sự sống ở 1 hành tinh nào đó, tương tự như Trái Đất, thì chắc chắn con người ko thể "bay" đến đó bằng Tàu Vũ Trụ, mà chỉ có thể bằng cách dịch chuyển Tâm Thức

Còn theo cách hiểu của t, thì đó là 1 cảnh giới của Tâm Thức

5/ Trong lịch sử, các đời vua chúa, tìm mọi cách trường sinh bất lão. Phép tu tiên, cũng hướng tới tồn tại vĩnh hằng (đỉnh cao là cảnh giới Phi Tưởng Phi Phi Tưởng)...

Nhưng nếu tin vào luân hồi, thì sẽ hiểu bản thân mỗi Tâm Thức (Chủng Tử/ Linh Hồn) đã là bất diệt, là tồn tại vĩnh hằng rồi... Và kinh Phật, đơn giản là bản hướng dẫn mỗi người tu tập (rèn luyện/ sửa sai) để luân hồi vào những cảnh giới tâm thức tốt đẹp hơn...
Đệt mẹ, tao nghe nhiều lắm rồi mà mới thấy 1 thằng giải thích ngắn gọn dễ hiểu như này cho 1 thằng ngoại đạo như tao.
 
1/ Hiện nay, con người còn chưa đủ trình độ khoa học khám phá hệ mặt trời và ko có cơ sở để khẳng định trái đất là hành tinh duy nhất có sự sống trong hệ mặt trời

--> vậy nên việc có (những) hành tinh khác có sự sống trong hệ mặt trời, là hoàn toàn khả dĩ. Chưa kể vũ trụ rộng lớn, gồm bao nhiêu tỉ tỉ hệ mặt trời, thì việc còn những hành tinh khác có sự sống là điều gần như chắc chắn

2/ Tuy nhiên, những "Cõi" được miêu tả trong kinh phật chưa chắc là những hành tinh khác có sự sống, mà đó là những "cảnh giới tâm thức" khác với cảnh giới mà con người đang sống, thí dụ:

- Địa ngục: chắc chắn là ko phải dưới lòng đất --> có khoan đến tâm trái đất thì cũng ko thấy địa ngục đâu

- Cõi trời: chắc chắn ko phải trên 9 tầng mây --> tàu vũ trụ có bay xa hơn nữa cũng ko thấy cõi trời đâu

--> Tây Phương Cực Lạc của phật A Di Đà: ko hẳn là sự sống ở 1 hành tinh nào đó nằm phía Tây

3/ Có lẽ bằng phương tiện vật chất (tàu Vũ Trụ), con người se ko bao giờ khám phá nổi hệ mặt trời (chứ đừng nói vũ trụ) vì khoảng cách đều tính bằng "năm ánh sáng", mà vận tốc ánh sáng, cơ bản là thứ mà con người ko thể tiếp cận, dù là vài % của nó

Nhưng có 1 thứ mà có thể thật sự "dịch chuyển tức thời", dù khoảng cách có xa đến đâu, đó là Tâm Thức (còn gọi là Chủng Tử/ Linh Hồn). Tâm Thức có thể dịch chuyển đến bất kỳ đâu trong 1 sát na, nếu như Tâm Thức đó được tu tập (rèn luyện) để làm điều đó

4/ Vậy nên, cho dù Tây Phương Cực Lạc thật sự là sự sống ở 1 hành tinh nào đó, tương tự như Trái Đất, thì chắc chắn con người ko thể "bay" đến đó bằng Tàu Vũ Trụ, mà chỉ có thể bằng cách dịch chuyển Tâm Thức

Còn theo cách hiểu của t, thì đó là 1 cảnh giới của Tâm Thức

5/ Trong lịch sử, các đời vua chúa, tìm mọi cách trường sinh bất lão. Phép tu tiên, cũng hướng tới tồn tại vĩnh hằng (đỉnh cao là cảnh giới Phi Tưởng Phi Phi Tưởng)...

Nhưng nếu tin vào luân hồi, thì sẽ hiểu bản thân mỗi Tâm Thức (Chủng Tử/ Linh Hồn) đã là bất diệt, là tồn tại vĩnh hằng rồi... Và kinh Phật, đơn giản là bản hướng dẫn mỗi người tu tập (rèn luyện/ sửa sai) để luân hồi vào những cảnh giới tâm thức tốt đẹp hơn...
vodka cho mày về những dòng cảnh giới của Tâm Thức. Dù ko thể chứng minh nhưng tao tin về cách nhìn nhận và tiếp cận về hệ quy chiếu của mày cũng tương đối giống với tao.
- Có 2 con đường tu hành ở cõi trần này, người thì chọn con đường để giải thoát, người thì chọn để lên cảnh giới cao hơn của Tâm Thức. Và thế giới vật chất này là môi trường để các hoạt động của tâm thức có điều kiện để các phản ứng được diễn ra. Sr về diễn đạt hơi lủng củng theo cách hiểu ko dám đi sâu vì vẫn chưa đủ tuệ để hiểu tường tận
 
1/ Hiện nay, con người còn chưa đủ trình độ khoa học khám phá hệ mặt trời và ko có cơ sở để khẳng định trái đất là hành tinh duy nhất có sự sống trong hệ mặt trời

--> vậy nên việc có (những) hành tinh khác có sự sống trong hệ mặt trời, là hoàn toàn khả dĩ. Chưa kể vũ trụ rộng lớn, gồm bao nhiêu tỉ tỉ hệ mặt trời, thì việc còn những hành tinh khác có sự sống là điều gần như chắc chắn

2/ Tuy nhiên, những "Cõi" được miêu tả trong kinh phật chưa chắc là những hành tinh khác có sự sống, mà đó là những "cảnh giới tâm thức" khác với cảnh giới mà con người đang sống, thí dụ:

- Địa ngục: chắc chắn là ko phải dưới lòng đất --> có khoan đến tâm trái đất thì cũng ko thấy địa ngục đâu

- Cõi trời: chắc chắn ko phải trên 9 tầng mây --> tàu vũ trụ có bay xa hơn nữa cũng ko thấy cõi trời đâu

--> Tây Phương Cực Lạc của phật A Di Đà: ko hẳn là sự sống ở 1 hành tinh nào đó nằm phía Tây

3/ Có lẽ bằng phương tiện vật chất (tàu Vũ Trụ), con người se ko bao giờ khám phá nổi hệ mặt trời (chứ đừng nói vũ trụ) vì khoảng cách đều tính bằng "năm ánh sáng", mà vận tốc ánh sáng, cơ bản là thứ mà con người ko thể tiếp cận, dù là vài % của nó

Nhưng có 1 thứ mà có thể thật sự "dịch chuyển tức thời", dù khoảng cách có xa đến đâu, đó là Tâm Thức (còn gọi là Chủng Tử/ Linh Hồn). Tâm Thức có thể dịch chuyển đến bất kỳ đâu trong 1 sát na, nếu như Tâm Thức đó được tu tập (rèn luyện) để làm điều đó

4/ Vậy nên, cho dù Tây Phương Cực Lạc thật sự là sự sống ở 1 hành tinh nào đó, tương tự như Trái Đất, thì chắc chắn con người ko thể "bay" đến đó bằng Tàu Vũ Trụ, mà chỉ có thể bằng cách dịch chuyển Tâm Thức

Còn theo cách hiểu của t, thì đó là 1 cảnh giới của Tâm Thức

5/ Trong lịch sử, các đời vua chúa, tìm mọi cách trường sinh bất lão. Phép tu tiên, cũng hướng tới tồn tại vĩnh hằng (đỉnh cao là cảnh giới Phi Tưởng Phi Phi Tưởng)...

Nhưng nếu tin vào luân hồi, thì sẽ hiểu bản thân mỗi Tâm Thức (Chủng Tử/ Linh Hồn) đã là bất diệt, là tồn tại vĩnh hằng rồi... Và kinh Phật, đơn giản là bản hướng dẫn mỗi người tu tập (rèn luyện/ sửa sai) để luân hồi vào những cảnh giới tâm thức tốt đẹp hơn...
Kiến thức của mày thật uyên bác, giải thích khoa học vãi đái, thanks
 
Mấy ông nam tông không tin vào sự tồn tại của tịnh độ A Di Đà nhưng tôi nhiều lần nghĩ đi nghĩ lại tôi vẫn thấy chắc chắn ngoài vũ trụ kia có tồn tại sự sống khác . Có điều là có cõi Phật A Di Đà hay không thôi . Theo suy nghĩ của các ông thì thế nào ? Có ông nào niệm Phật không ?
Nói này thôi, có chắc chắn là trong, và có chắc chắn là ngoài không :))))
 
Thời cổ xưa. Chưa có khoa học.
Thế mà truyện (Từ Thức gặp tiên) đã một ngày trên trời bằng cả năm giưới trần.
Phải có một thực tiễn nào đó mà người xưa đã chứng kiến.
cái một ngày trên trời = cả năm dưới trần là thuyết tương đối rộng einstein
 
vodka cho mày về những dòng cảnh giới của Tâm Thức. Dù ko thể chứng minh nhưng tao tin về cách nhìn nhận và tiếp cận về hệ quy chiếu của mày cũng tương đối giống với tao.
- Có 2 con đường tu hành ở cõi trần này, người thì chọn con đường để giải thoát, người thì chọn để lên cảnh giới cao hơn của Tâm Thức. Và thế giới vật chất này là môi trường để các hoạt động của tâm thức có điều kiện để các phản ứng được diễn ra. Sr về diễn đạt hơi lủng củng theo cách hiểu ko dám đi sâu vì vẫn chưa đủ tuệ để hiểu tường tận
Àh, riêng nói về Tu Hành, thì để t làm rõ nhé:

Có rất nhiều con đường tu hành ở cõi người: tu tiên cũng là tu, bản thân tu theo con đường của Phật cũng có nhiều trường phái khác nhau...

Theo lời Phật dạy, "Tu" - nghĩa của nó đơn giản là "Tu Sửa" - tức là sửa chữa những sai lầm, sửa lại những thói quen xấu, sửa lại những suy nghĩ xấu, những nhận thức sai lệch...

Người Tu Hành là người thực hiện những điều đó (bất kỳ ai) --> có nghĩa là: chỉ cần mỗi sáng m thức dậy, m nhớ lại h qua m đã làm sai những j, m quyết tâm hôm nay ko làm sai nữa... --> m chính là người đang tu hành, chắc chắn là vậy!!!

Nhân tiện, Lên chùa, xuống tóc ko có nghĩa là người Tu Hành nhe, Họ chỉ là những người sống trong Chùa, còn họ có Tu Hành hay ko, thì cũng được định nghĩa y hệt như ở trên thôi!
 
Mấy ông nam tông không tin vào sự tồn tại của tịnh độ A Di Đà nhưng tôi nhiều lần nghĩ đi nghĩ lại tôi vẫn thấy chắc chắn ngoài vũ trụ kia có tồn tại sự sống khác . Có điều là có cõi Phật A Di Đà hay không thôi . Theo suy nghĩ của các ông thì thế nào ? Có ông nào niệm Phật không ?
Tao nghĩ đó như chiều không gian khác thôi
 
1/ Hiện nay, con người còn chưa đủ trình độ khoa học khám phá hệ mặt trời và ko có cơ sở để khẳng định trái đất là hành tinh duy nhất có sự sống trong hệ mặt trời

--> vậy nên việc có (những) hành tinh khác có sự sống trong hệ mặt trời, là hoàn toàn khả dĩ. Chưa kể vũ trụ rộng lớn, gồm bao nhiêu tỉ tỉ hệ mặt trời, thì việc còn những hành tinh khác có sự sống là điều gần như chắc chắn

2/ Tuy nhiên, những "Cõi" được miêu tả trong kinh phật chưa chắc là những hành tinh khác có sự sống, mà đó là những "cảnh giới tâm thức" khác với cảnh giới mà con người đang sống, thí dụ:

- Địa ngục: chắc chắn là ko phải dưới lòng đất --> có khoan đến tâm trái đất thì cũng ko thấy địa ngục đâu

- Cõi trời: chắc chắn ko phải trên 9 tầng mây --> tàu vũ trụ có bay xa hơn nữa cũng ko thấy cõi trời đâu

--> Tây Phương Cực Lạc của phật A Di Đà: ko hẳn là sự sống ở 1 hành tinh nào đó nằm phía Tây

3/ Có lẽ bằng phương tiện vật chất (tàu Vũ Trụ), con người se ko bao giờ khám phá nổi hệ mặt trời (chứ đừng nói vũ trụ) vì khoảng cách đều tính bằng "năm ánh sáng", mà vận tốc ánh sáng, cơ bản là thứ mà con người ko thể tiếp cận, dù là vài % của nó

Nhưng có 1 thứ mà có thể thật sự "dịch chuyển tức thời", dù khoảng cách có xa đến đâu, đó là Tâm Thức (còn gọi là Chủng Tử/ Linh Hồn). Tâm Thức có thể dịch chuyển đến bất kỳ đâu trong 1 sát na, nếu như Tâm Thức đó được tu tập (rèn luyện) để làm điều đó

4/ Vậy nên, cho dù Tây Phương Cực Lạc thật sự là sự sống ở 1 hành tinh nào đó, tương tự như Trái Đất, thì chắc chắn con người ko thể "bay" đến đó bằng Tàu Vũ Trụ, mà chỉ có thể bằng cách dịch chuyển Tâm Thức

Còn theo cách hiểu của t, thì đó là 1 cảnh giới của Tâm Thức

5/ Trong lịch sử, các đời vua chúa, tìm mọi cách trường sinh bất lão. Phép tu tiên, cũng hướng tới tồn tại vĩnh hằng (đỉnh cao là cảnh giới Phi Tưởng Phi Phi Tưởng)...

Nhưng nếu tin vào luân hồi, thì sẽ hiểu bản thân mỗi Tâm Thức (Chủng Tử/ Linh Hồn) đã là bất diệt, là tồn tại vĩnh hằng rồi... Và kinh Phật, đơn giản là bản hướng dẫn mỗi người tu tập (rèn luyện/ sửa sai) để luân hồi vào những cảnh giới tâm thức tốt đẹp hơn...
m uyên thâm thặc
tau muốn đi tu ngồi thiền
dưng vì chưa thiến nên nó vẫn chỉ thiên
 
Thời cổ xưa. Chưa có khoa học.
Thế mà truyện (Từ Thức gặp tiên) đã một ngày trên trời bằng cả năm giưới trần.
Phải có một thực tiễn nào đó mà người xưa đã chứng kiến.
Đây là kiến giải của cá nhân t nhé:

- Theo như lời Phật dạy, thì việc tu hành sẽ giúp cho Tâm Thức có thể tiếp cận những cảnh giới cao hơn (so với cõi người).

- Sự tiếp cận này cận này có thể là sự tiếp cận chủ động: tái sinh (chuyển kiếp đầu thai) ở 1 cảnh giới cao hơn, nhìn thấu các kiếp trước hoặc

- Tiếp cận dưới dạng bị động: trong 1 thời khắc nào đó, tâm thức tiếp cận cảnh giới cao hơn, hoặc nhớ lại 1 phần ký ức kiếp trước...

Truyện Từ Thức gặp tiên - do đó mà hoàn có thể là 1 câu chuyện có thực, được kể lại bởi Từ Thức - khi mà Tâm thức của ông ta trong khoảnh khắc tiếp cận cảnh giới cao hơn - đó là cõi Trời. Mà theo đức Phật mô tả về cõi Trời, thì thọ mạng của chúng sanh cõi đó dài hơn con người rất nhiều, 1 ngày ở cõi trời tương đương 1 năm ở cõi Người là vậy.

Một cách vô tình, nó trùng khớp với thuyết tương đối của Einstein: vận tốc càng cao - thì thời gian trôi càng chậm lại, kích thước của vật càng nhỏ lại, khối lượng của vật cũng càng nhỏ lại (khi tiệm cận vận tốc ánh sáng, thì thời gian ngừng trôi, kích thước về 0, khối lượng về 0)

--> những phi hành gia trên trạm, họ luôn di chuyển với 1 vận tốc cao, nên thời gian với họ trôi chậm hơn so với người ở trái đất, tốc độ lão hoá của họ chậm lại --> nên khi về họ trẻ hơn so với người đồng trang lứa
 
Đây là kiến giải của cá nhân t nhé:

- Theo như lời Phật dạy, thì việc tu hành sẽ giúp cho Tâm Thức có thể tiếp cận những cảnh giới cao hơn (so với cõi người).

- Sự tiếp cận này cận này có thể là sự tiếp cận chủ động: tái sinh (chuyển kiếp đầu thai) ở 1 cảnh giới cao hơn, nhìn thấu các kiếp trước hoặc

- Tiếp cận dưới dạng bị động: trong 1 thời khắc nào đó, tâm thức tiếp cận cảnh giới cao hơn, hoặc nhớ lại 1 phần ký ức kiếp trước...

Truyện Từ Thức gặp tiên - do đó mà hoàn có thể là 1 câu chuyện có thực, được kể lại bởi Từ Thức - khi mà Tâm thức của ông ta trong khoảnh khắc tiếp cận cảnh giới cao hơn - đó là cõi Trời. Mà theo đức Phật mô tả về cõi Trời, thì thọ mạng của chúng sanh cõi đó dài hơn con người rất nhiều, 1 ngày ở cõi trời tương đương 1 năm ở cõi Người là vậy.

Một cách vô tình, nó trùng khớp với thuyết tương đối của Einstein: vận tốc càng cao - thì thời gian trôi càng chậm lại, kích thước của vật càng nhỏ lại, khối lượng của vật cũng càng nhỏ lại (khi tiệm cận vận tốc ánh sáng, thì thời gian ngừng trôi, kích thước về 0, khối lượng về 0)

--> những phi hành gia trên trạm, họ luôn di chuyển với 1 vận tốc cao, nên thời gian với họ trôi chậm hơn so với người ở trái đất, tốc độ lão hoá của họ chậm lại --> nên khi về họ trẻ hơn so với người đồng trang lứa
có 2 loại tiếp cận
sau tới ::xamvl19::
trước tới ::xamvl22::
 
m uyên thâm thặc
tau muốn đi tu ngồi thiền
dưng vì chưa thiến nên nó vẫn chỉ thiên
M khỏi nói, t tự suy từ t cũng ra

Nếu thiền được --> sẽ chuyển hoá được năng lượng dâm dục

Chuyển hoá được dâm dục --> sẽ ko phải lên Xam để kiếm Phò/ MB/ SGBB

Ko lên Xam --> đéo gặp m được

Âu nó là cái duyên thôi, tuỳ duyên đi TML... :vozvn (7):
 
M khỏi nói, t tự suy từ t cũng ra

Nếu thiền được --> sẽ chuyển hoá được năng lượng dâm dục

Chuyển hoá được dâm dục --> sẽ ko phải lên Xam để kiếm Phò/ MB/ SGBB

Ko lên Xam --> đéo gặp m được

Âu nó là cái duyên thôi, tuỳ duyên đi TML... :vozvn (7):
tau kiên định theo thuyết duy vật
THÔNG ĐÁI NGON CƠM
 
Top