Nguyenanhdung89
Con Chym bản Đôn

@taymonkhanh1993 Saul.Batman. voz
tôi cũng có 1 mối tình cực đẹp, cực sâu đậm tưởng chết đi sống lại với 1 em gái bằng tuổi. Tôi học kỹ thuật mất 5 năm, em học kinh tế mất có 4 năm. 22 tuổi đẹp rực rỡ cả về nhan sắc lẫn tâm hồn, em ra trường và đi làm ở 1 công ty lớn về chứng khoán, rất nhanh chóng em nhận ra 1 thằng sinh viên kỹ thuật năm cuối, đầu bù xù, mắt lờ đờ, hay cáu bẳn vì làm đồ án tốt nghiệp đéo có 1 nước gì để so được với các anh doanh nhân thành đạt, bảnh bao, giàu có và quyền lực luôn vây quanh và tôn thờ em. Em kéo mâu thuẫn đến mối tình đang êm đềm đẹp đẽ, bằng cách luôn dùng các anh soái ca đó so sánh, khích bác, tra tấn tinh thần tôi. Và em đã thành công, tôi trốn chạy khỏi mối tình vô vọng đó, còn em tỏ ra là một người bị hại đáng thương, khi nhắn tin với tất cả người thân về sự phụ bạc của tôi. Rất nhanh, cuối năm đó em cưới và trở thành bà chủ của 1 căn hộ ở Ciputra. Tôi đi Úc du học, gặm nhấm nỗi đau tận cùng nơi xa xôi ấy. Tôi mất niềm tin vào thứ gọi là mãi mãi, tôi trở thành 1 badboy chính hiệu, 1 dân chơi cấp quốc tế, tôi cặp với đủ loại gái từ Singapor,Trung Quốc, Đài Loan, Mexico... chúng có thể nút lưỡi tôi say đắm, nắm tay đi dưới ánh trăng,nói điều ngọt ngào nhất, chăm sóc tôi lúc đau ốm nhất, nhưng tuyệt nhiên ko đứa nào có ý định tiến xa hơn, và sẵn sàng đá tôi ngay khi có thể để cặp với 1 thằng già Aussie hòng kiếm cái quốc tịch Úc. Tôi nhận ra rằng, phụ nữ hay gọi chính xác là giống cái, ở đâu trên khắp quả đất này cũng vậy, tình yêu chỉ là thứ dát vàng lên bản năng thực sự của 1 con cái - phối ngẫu với con đực tốt nhất có thể. Đó là lý do, tôi đến giờ vẫn chưa lấy vợ, và chưa hề có ý định lấy. Quay lại vấn đề người yêu thời sinh viên, cách đây 3 năm, tôi bị bà mẹ em ấy nhắn tin chửi bới, cho rằng vì yêu tôi mà con bà ấy không có khả năng sinh con, khiến hai vợ chồng ly dị. Có lẽ nghĩ rằng thời yêu tôi, em ấy phải đi phá thai hoặc dùng thuốc tránh thai nhiều, nhưng chuyện này hoàn toàn ko có, chúng tôi chỉ tính ngày và dùng bao, chưa bao giờ xảy ra chuyện nhỡ nhàng. Tò mò vì oan ức, tôi nối lại liên lạc với em, em hẹn tôi ở 1 quán cà phê trên đường Tô Hiệu, là quán cà phê ngày xưa hai đứa vẫn ngồi. Với hoàn cảnh của em như vậy, tôi không dám mặc đồ hàng hiệu, cởi bỏ phụ kiện đắt tiền, bỏ lại con RX350 ở nhà, tôi mặc áo phông quần bò như thời sinh viên và đi taxi đến. Em bật cười khi thấy tôi :
- Bao năm rồi anh vẫn cứ như vậy ah, như anh sinh viên năm cuối luộm thuộm thế?
- Hỳ, thì anh vẫn vậy mà. Nên giờ vẫn ế vợ đây.
- Không phải, em vẫn thường xuyên xem trộm facebook của anh, anh khác hẳn rồi. Chắc là anh thấy hoàn cảnh em như vậy, nên không muốn phô trương sợ em buồn chứ gì?
- Uhm, em vẫn luôn là người hiểu anh nhất, chưa bao giờ giấu em được điều gì.
- Em xin lỗi chuyện mẹ em đã chửi anh, em đã nói không phải tại anh rồi mà mẹ em ko tin.
- Anh có để bụng đâu, muốn nói chuyện với em là để xem có giúp đc em gì không. Vì anh có quen 1 bác sĩ ở Chợ Rẫy, chuyên về chuyện hiếm muộn này.
- Thôi anh, em cũng đi mòn cả Chợ Rẫy, Thái với Sing rồi. Không được đâu anh ạ.
- Nhưng mà sao lại như vậy?
- Em bị do bẩm sinh. Thôi nói chuyện khác đi anh...
tôi cũng có 1 mối tình cực đẹp, cực sâu đậm tưởng chết đi sống lại với 1 em gái bằng tuổi. Tôi học kỹ thuật mất 5 năm, em học kinh tế mất có 4 năm. 22 tuổi đẹp rực rỡ cả về nhan sắc lẫn tâm hồn, em ra trường và đi làm ở 1 công ty lớn về chứng khoán, rất nhanh chóng em nhận ra 1 thằng sinh viên kỹ thuật năm cuối, đầu bù xù, mắt lờ đờ, hay cáu bẳn vì làm đồ án tốt nghiệp đéo có 1 nước gì để so được với các anh doanh nhân thành đạt, bảnh bao, giàu có và quyền lực luôn vây quanh và tôn thờ em. Em kéo mâu thuẫn đến mối tình đang êm đềm đẹp đẽ, bằng cách luôn dùng các anh soái ca đó so sánh, khích bác, tra tấn tinh thần tôi. Và em đã thành công, tôi trốn chạy khỏi mối tình vô vọng đó, còn em tỏ ra là một người bị hại đáng thương, khi nhắn tin với tất cả người thân về sự phụ bạc của tôi. Rất nhanh, cuối năm đó em cưới và trở thành bà chủ của 1 căn hộ ở Ciputra. Tôi đi Úc du học, gặm nhấm nỗi đau tận cùng nơi xa xôi ấy. Tôi mất niềm tin vào thứ gọi là mãi mãi, tôi trở thành 1 badboy chính hiệu, 1 dân chơi cấp quốc tế, tôi cặp với đủ loại gái từ Singapor,Trung Quốc, Đài Loan, Mexico... chúng có thể nút lưỡi tôi say đắm, nắm tay đi dưới ánh trăng,nói điều ngọt ngào nhất, chăm sóc tôi lúc đau ốm nhất, nhưng tuyệt nhiên ko đứa nào có ý định tiến xa hơn, và sẵn sàng đá tôi ngay khi có thể để cặp với 1 thằng già Aussie hòng kiếm cái quốc tịch Úc. Tôi nhận ra rằng, phụ nữ hay gọi chính xác là giống cái, ở đâu trên khắp quả đất này cũng vậy, tình yêu chỉ là thứ dát vàng lên bản năng thực sự của 1 con cái - phối ngẫu với con đực tốt nhất có thể. Đó là lý do, tôi đến giờ vẫn chưa lấy vợ, và chưa hề có ý định lấy. Quay lại vấn đề người yêu thời sinh viên, cách đây 3 năm, tôi bị bà mẹ em ấy nhắn tin chửi bới, cho rằng vì yêu tôi mà con bà ấy không có khả năng sinh con, khiến hai vợ chồng ly dị. Có lẽ nghĩ rằng thời yêu tôi, em ấy phải đi phá thai hoặc dùng thuốc tránh thai nhiều, nhưng chuyện này hoàn toàn ko có, chúng tôi chỉ tính ngày và dùng bao, chưa bao giờ xảy ra chuyện nhỡ nhàng. Tò mò vì oan ức, tôi nối lại liên lạc với em, em hẹn tôi ở 1 quán cà phê trên đường Tô Hiệu, là quán cà phê ngày xưa hai đứa vẫn ngồi. Với hoàn cảnh của em như vậy, tôi không dám mặc đồ hàng hiệu, cởi bỏ phụ kiện đắt tiền, bỏ lại con RX350 ở nhà, tôi mặc áo phông quần bò như thời sinh viên và đi taxi đến. Em bật cười khi thấy tôi :
- Bao năm rồi anh vẫn cứ như vậy ah, như anh sinh viên năm cuối luộm thuộm thế?
- Hỳ, thì anh vẫn vậy mà. Nên giờ vẫn ế vợ đây.
- Không phải, em vẫn thường xuyên xem trộm facebook của anh, anh khác hẳn rồi. Chắc là anh thấy hoàn cảnh em như vậy, nên không muốn phô trương sợ em buồn chứ gì?
- Uhm, em vẫn luôn là người hiểu anh nhất, chưa bao giờ giấu em được điều gì.
- Em xin lỗi chuyện mẹ em đã chửi anh, em đã nói không phải tại anh rồi mà mẹ em ko tin.
- Anh có để bụng đâu, muốn nói chuyện với em là để xem có giúp đc em gì không. Vì anh có quen 1 bác sĩ ở Chợ Rẫy, chuyên về chuyện hiếm muộn này.
- Thôi anh, em cũng đi mòn cả Chợ Rẫy, Thái với Sing rồi. Không được đâu anh ạ.
- Nhưng mà sao lại như vậy?
- Em bị do bẩm sinh. Thôi nói chuyện khác đi anh...
