S0CHODAI
Địt Bùng Đạo Tổ
Đây không phải là chuyện tao mong cái ác đến người khác
Chẳn qua là tao thấy nó hơi trùng hợp, chắc bọn mày đã từng nghe qua cái gọi là quả báo rồi, nhưng tao ko phải thần, phật, nên tao ko chắc là chuyện đó có đúng hay không, những kẻ từng làm điều sai trái với tao, nặng hay nhẹ đều sau này ít nhiều gặp 1 tai ương tương xứng, cho dù đó vẫn không phải là điều tao mong muốn, nó tự xảy ra 1 cách tự nhiên. Những chuyện tao kể là 100% thật, tao cũng rảnhđể phịa về 1điều mà tao cho là ko tốtđẹp mấy.
1. Đối tượng thứ 1, thằng cùng lớp, nó dân bắc, nó vô đây học từ cách đây khoảng 20 năm, lúc đó lớp 5, 1 bữa nọ có đứa gạ kèo tao với nó đánh nhau, nó đấm tao vào mũi, tao đấm nó vào mắt, cả 2 giằng co 1 lúc thôi đánh, lúc về nhà thì nó lấy đá chọi trúng đầu tao, sau đó hôm sau đi học tao cũng ko chọi lại, tao đã bỏ qua cho nó, dù tao vẫn ko thích nó lắm....được 1 thời gian tao hay tin nó lại chuyển trường, chuyển luôn nhà ở, lí do vì cha nó bể nợ, bị dí nợ, phải bán nhà, mà nhà thằng đó ở tới 2-3 thế hệ, có nội và ngoại, nghe nói nợ to lắm, trả mãi đéo hết, nó thì nghỉ học.....coi như quả báo nhẹ...
2. Đối tượng thứ 2....1 ông hàng xóm, ông này ng huế, nhưng mẹ ông ấy vào này sống, có chồng, sinh ra ổng, nhà có 1 bà chị nữa, chị có ck và ở nhà ck, còn 1 mình lão thì chả học hành gì, lão này ưa uống rượu.... hàng ngày lái xe xích lô thuê, ai nhờ gì chở nấy ( nếu lái liên tục thì lương khá cao đấy, ko đùa ) mà cái thời tao lớn lên và biết tới lão thì thời nàyô tô cũng nhiều rồi,ít có ai cần chở chuyên hàng hoá = xe xích lô nặng nề nữa, lão lại càng rảnh, tối ngày cứ ngồiđường, vỉa hè, ai qua lại mà quen biết thì lão xin vài nghìn mua rượu. Lão thíchăn nhất là lòngor ruột heo, cóđiều rượu là cái gì đấy mà ai uống vô cũng gầyđét, bất kểăn nhiều cỡ nào....
Một hôm, tao nhờ lão chở tao đi rađây 1 tí, sẵn có 1 cái bình cổ, tao chất lên xích lô, vận chuyển luôn, lão vui vẻ hớn hở, nói làđiđâu, xa gần,ở trong xóm thì đừng khách sáo, ko tiền bạc gìđâu, 1 bữa nhậu là được. Rồi tụi taođi....lúc về, tao có mua vài que xiên bẩn, rồi ghé quán bia, uốngđc vài ca thì tao nói là vậyđủ rồi, uống ít thôi, lão nằng nặc đòi uống tiếp, tao nói đã nghiện rượu mà còn ham bia, ko sợ chếtà, lão cay cú chửi to lên, tao ghét quá tao đi về, lúc về, lãođuổi theo sau bằng xích lô, lão nói "lên tao chở về", tao có lên, nhưng trời mưa, lão vừa chở vừa chửi, nên tao lại nhảy xuống, ko đi nữa, lão cũng mặc kệ tao, lão ko cóáo mưa và tao cũng thế, nhưng tao đi bộ nên tao koướt.
Lúc về gần tới nhà, tao thấy lão đứng giữa hẻm, lão nói "đưa tao thêm 20k nữa mới đủ, công sức chở hàng mà chỉ đc vài ca bia, ko bõ" tao nghĩ 10 giây, tao có chút bực tức, nhưng trong đầu tao loé thấy cái điều gì đó no hope ở lão này nên tao lại nhìn lão bằng ánh mắt thương hại, tao đưa 20k....
Bẵng đi 1 thười gian, lão lại gặp tao, lão lại cười cười chào chào như trước, lão vẫn nát rượu, ngồi vỉa hè xin tiền, tao im lặng lướt qua, ko biết lão có thấy hối lỗi ko, nhưng tao cũng ko định qua lại với lão nữa....tao cảm nhận lão có hơi buồn, nhưng tao quyết mặc kệ, được 1 tuần sau, tao nghe tin lão đã qua đời, tuổi cũng còn trẻ so với tuổi chết, mới 49 50 gì đó thôi. Trước đó thấy lão vẫn rất khoẻ, rất tươi, người khác cũng nói thế, mà cũng chả thấy ai buồn khổ gì, ai cũng tỉnh bơ....
3.Đối tượng thứ 3, đó là thầy giáo văn của tao, ổng có tiếng là rất ác độc, dìm học sinh, mà tao lại ngổ ngáo đúng giai đoạn đấy, tao viết tiếng Anh cả vào bài ôn tập, mà ổng cũng ngang ngược, bài của tao tao muốn viết sao viết, thế mà ổng lấy bài đó, mời cha mẹ tao lên gặp rồi nói là tao mất dạy, láo, viết tiếng Anh, Pháp vào bài ôn, tao viết là "kháng chiến chống America, kháng chiến chống France" chứ có viết gì ghê gớm đâu, thế mà lão ghim tao từ đầu năm 12, tới cuối năm 12 thì tao đã ăn vô số hành (chủ yếu là chép phạt) mà 1 lần chép phạt của lão là cực kì vĩ đại, 1 bài văn chép lại 60 lần (mỗi lần chép phạt xong là bay 1 cuốn vở).....có hôm tao liều nộp thiếu (khoảng 35 lần), lão đếm phát hiện thiếu, thế là lão tăng số lần phạt lên thành 120 lần, tao chép muốn gãy tay và tốn 2 tuần để hoàn thành, bay 2 cuốn vở, với tâm lý đầy kinh sợ và thù hận.
Và tao lại bỗng có 1 cảm giác trìu mến, thương hại lão bằng 1 ánh nhìn ở 1 buổi chiều....rồi tao thôi ko thù nữa. Hôm đó không khí trong lớp cũng vui vẻ nên tao nhẹ quên đi.
Cái năm 12 đó đúng địa ngục, tao học trường bán công nên toàn hs dốt, dốt nhưng trường vẫn tổ chức "buộc học kèm" rất kỹ lưỡng, hồi đó ng ta gọi là học tăng cường, tao ko hiểu lắm nhưng vẫn phải đóng học phí thêm thì phải, sáng học, trưa lại học tiếp, nhưng cái cảm giác hoài niệm ấy.....1 chuyến tàu bị hỏng, 1 dàn học sinh dốt biết chắc là lên nghe giảng bài như nước đổ lá môn, cùng sự ngao ngán của giáo viên, và những câu hăm doạ thi 100% rớt tốt nghiệp.....nó như 1 tai ương đang tới gần, và vì chết là chết chùm nên tao vẫn vui vẻ, bạn bè tao cũng thế, học nhưng mang bình đựng cà phê lên chia nhau uống (hồi thời đó học hành nghiêm lắm, ăn uống là đuổi học ngay) mang bánh lên ăn, mang mì lên nhay và thậm chí tổ chức vẽ lên quần áo của nhau...
Rồi bẵng 1 thời gian, tao hay tin lão thầy này có thằng con vừa bị bệnh down, nó đập phá, chửi bới..... vợ thì ko biết còn bên cạnh lão ko, nghe nói là li dị, nhưng thằng con bị down thì có thật.
....tạm thế đã, dài quá, tao nhớ ra gì thêm tao viết tiếp
Tóm tắt, trong đời mình luôn có những xui, hên, và cái xui, cái đau, cái hại do kẻ khác mang lại, đối với tao có như là có 1 quới nhân gì luôn theo rình để cho họ 1 cái quả báo (về lâu về dài)....và thường là nó rất nặng nề, đa phần làm họ biến khỏi nơi mà tao hay lui tới, thất bại về kinh tế, con cái, hoặc chính tính mạng của họ, mặc dù đó chỉ là trùng hợp thôi, nhưng thỉnh thoảng tao vẫn có chút hài lòng vì nó xảy ra 1 cách công bằng quá....nhưng đôi khi tao cũng hơi sợ, vì lỡ ng mà làm hại t là người thân, bạn bè của t thì...
Chẳn qua là tao thấy nó hơi trùng hợp, chắc bọn mày đã từng nghe qua cái gọi là quả báo rồi, nhưng tao ko phải thần, phật, nên tao ko chắc là chuyện đó có đúng hay không, những kẻ từng làm điều sai trái với tao, nặng hay nhẹ đều sau này ít nhiều gặp 1 tai ương tương xứng, cho dù đó vẫn không phải là điều tao mong muốn, nó tự xảy ra 1 cách tự nhiên. Những chuyện tao kể là 100% thật, tao cũng rảnhđể phịa về 1điều mà tao cho là ko tốtđẹp mấy.
1. Đối tượng thứ 1, thằng cùng lớp, nó dân bắc, nó vô đây học từ cách đây khoảng 20 năm, lúc đó lớp 5, 1 bữa nọ có đứa gạ kèo tao với nó đánh nhau, nó đấm tao vào mũi, tao đấm nó vào mắt, cả 2 giằng co 1 lúc thôi đánh, lúc về nhà thì nó lấy đá chọi trúng đầu tao, sau đó hôm sau đi học tao cũng ko chọi lại, tao đã bỏ qua cho nó, dù tao vẫn ko thích nó lắm....được 1 thời gian tao hay tin nó lại chuyển trường, chuyển luôn nhà ở, lí do vì cha nó bể nợ, bị dí nợ, phải bán nhà, mà nhà thằng đó ở tới 2-3 thế hệ, có nội và ngoại, nghe nói nợ to lắm, trả mãi đéo hết, nó thì nghỉ học.....coi như quả báo nhẹ...
2. Đối tượng thứ 2....1 ông hàng xóm, ông này ng huế, nhưng mẹ ông ấy vào này sống, có chồng, sinh ra ổng, nhà có 1 bà chị nữa, chị có ck và ở nhà ck, còn 1 mình lão thì chả học hành gì, lão này ưa uống rượu.... hàng ngày lái xe xích lô thuê, ai nhờ gì chở nấy ( nếu lái liên tục thì lương khá cao đấy, ko đùa ) mà cái thời tao lớn lên và biết tới lão thì thời nàyô tô cũng nhiều rồi,ít có ai cần chở chuyên hàng hoá = xe xích lô nặng nề nữa, lão lại càng rảnh, tối ngày cứ ngồiđường, vỉa hè, ai qua lại mà quen biết thì lão xin vài nghìn mua rượu. Lão thíchăn nhất là lòngor ruột heo, cóđiều rượu là cái gì đấy mà ai uống vô cũng gầyđét, bất kểăn nhiều cỡ nào....
Một hôm, tao nhờ lão chở tao đi rađây 1 tí, sẵn có 1 cái bình cổ, tao chất lên xích lô, vận chuyển luôn, lão vui vẻ hớn hở, nói làđiđâu, xa gần,ở trong xóm thì đừng khách sáo, ko tiền bạc gìđâu, 1 bữa nhậu là được. Rồi tụi taođi....lúc về, tao có mua vài que xiên bẩn, rồi ghé quán bia, uốngđc vài ca thì tao nói là vậyđủ rồi, uống ít thôi, lão nằng nặc đòi uống tiếp, tao nói đã nghiện rượu mà còn ham bia, ko sợ chếtà, lão cay cú chửi to lên, tao ghét quá tao đi về, lúc về, lãođuổi theo sau bằng xích lô, lão nói "lên tao chở về", tao có lên, nhưng trời mưa, lão vừa chở vừa chửi, nên tao lại nhảy xuống, ko đi nữa, lão cũng mặc kệ tao, lão ko cóáo mưa và tao cũng thế, nhưng tao đi bộ nên tao koướt.
Lúc về gần tới nhà, tao thấy lão đứng giữa hẻm, lão nói "đưa tao thêm 20k nữa mới đủ, công sức chở hàng mà chỉ đc vài ca bia, ko bõ" tao nghĩ 10 giây, tao có chút bực tức, nhưng trong đầu tao loé thấy cái điều gì đó no hope ở lão này nên tao lại nhìn lão bằng ánh mắt thương hại, tao đưa 20k....
Bẵng đi 1 thười gian, lão lại gặp tao, lão lại cười cười chào chào như trước, lão vẫn nát rượu, ngồi vỉa hè xin tiền, tao im lặng lướt qua, ko biết lão có thấy hối lỗi ko, nhưng tao cũng ko định qua lại với lão nữa....tao cảm nhận lão có hơi buồn, nhưng tao quyết mặc kệ, được 1 tuần sau, tao nghe tin lão đã qua đời, tuổi cũng còn trẻ so với tuổi chết, mới 49 50 gì đó thôi. Trước đó thấy lão vẫn rất khoẻ, rất tươi, người khác cũng nói thế, mà cũng chả thấy ai buồn khổ gì, ai cũng tỉnh bơ....
3.Đối tượng thứ 3, đó là thầy giáo văn của tao, ổng có tiếng là rất ác độc, dìm học sinh, mà tao lại ngổ ngáo đúng giai đoạn đấy, tao viết tiếng Anh cả vào bài ôn tập, mà ổng cũng ngang ngược, bài của tao tao muốn viết sao viết, thế mà ổng lấy bài đó, mời cha mẹ tao lên gặp rồi nói là tao mất dạy, láo, viết tiếng Anh, Pháp vào bài ôn, tao viết là "kháng chiến chống America, kháng chiến chống France" chứ có viết gì ghê gớm đâu, thế mà lão ghim tao từ đầu năm 12, tới cuối năm 12 thì tao đã ăn vô số hành (chủ yếu là chép phạt) mà 1 lần chép phạt của lão là cực kì vĩ đại, 1 bài văn chép lại 60 lần (mỗi lần chép phạt xong là bay 1 cuốn vở).....có hôm tao liều nộp thiếu (khoảng 35 lần), lão đếm phát hiện thiếu, thế là lão tăng số lần phạt lên thành 120 lần, tao chép muốn gãy tay và tốn 2 tuần để hoàn thành, bay 2 cuốn vở, với tâm lý đầy kinh sợ và thù hận.
Và tao lại bỗng có 1 cảm giác trìu mến, thương hại lão bằng 1 ánh nhìn ở 1 buổi chiều....rồi tao thôi ko thù nữa. Hôm đó không khí trong lớp cũng vui vẻ nên tao nhẹ quên đi.
Cái năm 12 đó đúng địa ngục, tao học trường bán công nên toàn hs dốt, dốt nhưng trường vẫn tổ chức "buộc học kèm" rất kỹ lưỡng, hồi đó ng ta gọi là học tăng cường, tao ko hiểu lắm nhưng vẫn phải đóng học phí thêm thì phải, sáng học, trưa lại học tiếp, nhưng cái cảm giác hoài niệm ấy.....1 chuyến tàu bị hỏng, 1 dàn học sinh dốt biết chắc là lên nghe giảng bài như nước đổ lá môn, cùng sự ngao ngán của giáo viên, và những câu hăm doạ thi 100% rớt tốt nghiệp.....nó như 1 tai ương đang tới gần, và vì chết là chết chùm nên tao vẫn vui vẻ, bạn bè tao cũng thế, học nhưng mang bình đựng cà phê lên chia nhau uống (hồi thời đó học hành nghiêm lắm, ăn uống là đuổi học ngay) mang bánh lên ăn, mang mì lên nhay và thậm chí tổ chức vẽ lên quần áo của nhau...
Rồi bẵng 1 thời gian, tao hay tin lão thầy này có thằng con vừa bị bệnh down, nó đập phá, chửi bới..... vợ thì ko biết còn bên cạnh lão ko, nghe nói là li dị, nhưng thằng con bị down thì có thật.
....tạm thế đã, dài quá, tao nhớ ra gì thêm tao viết tiếp
Tóm tắt, trong đời mình luôn có những xui, hên, và cái xui, cái đau, cái hại do kẻ khác mang lại, đối với tao có như là có 1 quới nhân gì luôn theo rình để cho họ 1 cái quả báo (về lâu về dài)....và thường là nó rất nặng nề, đa phần làm họ biến khỏi nơi mà tao hay lui tới, thất bại về kinh tế, con cái, hoặc chính tính mạng của họ, mặc dù đó chỉ là trùng hợp thôi, nhưng thỉnh thoảng tao vẫn có chút hài lòng vì nó xảy ra 1 cách công bằng quá....nhưng đôi khi tao cũng hơi sợ, vì lỡ ng mà làm hại t là người thân, bạn bè của t thì...