mẹ mình đi làm chắc giờ này vẫn chưa về. Chỉ có mỗi nội mình ở nhà.
Đúng lúc đó thì thấy Mẹ e gọi, hỏi mình xem có ll được với em k , Em lsao mà mấy hnay k thấy gọi về nhà, nt cũng k tl.
Lát sau thì mình cũng gọi điện cho em :
Chưa bh mình cầm điện thoại mà tay run đến thế , môi mình cứ mím chặt vào nhau. Nhưng mình k thể khóc được, K thể phí giọt nước mắt để rơi cho một người nthe.
- Em: Em xin lỗi. Em đã k nói rõ với anh. Cho đến giờ, em mới hiểu thế nào là ty, lúc yêu anh là e còn quá trẻ, k thể kiềm chế được những rung động đầu đời. e tưởng đó là ty cho đến khi gặp A ấy ,e muốn có 1 ty đích thực. e không thể bỏ a ấy được. e xl anh. e đã khóc mấy ngày rồi. tụi e định tìm cơ hội để nói cho anh biết. e chưa làm gì có lỗi với a hết. hôm đó anh ấy rủ em đi ăn, rồi đi hát xong về luôn .
- Mình: im lặng
- Mình: 5 năm yêu nhau mà e nói đó k phải là Ty sao ? 5 năm với biết bao nhiêu kỉ niệm mà em nói đó không phải ty hả?
Em : Khóc to hơn
- Mình: em đừng khóc nữa. em nhớ những ngày đầu tiên e sang Nhật, e đi lạc . Anh đã phải bỏ làm để đi tìm em, Đến nơi thì trời đã tối, em đứng ở công viên 1 mình vì rất sợ, khi a đến em đã chạy đến ôm a và khóc thật to k?
Em : khóc
- Mình: Em nhớ cái đêm a sốt cao, em đạp xe đạp qua nhà anh để chăm cho anh cả đêm hôm đó k.
- Mình: em nhớ biết bao lần anh đến phòng em chơi , em lại nhảy vồ lên người anh, vui như con nít. e ôm ghì lấy a, lần nào trong lúc ấy em cũng thì thầm vào tai a là đừng bỏ e nha, e y a, e y a. đó không phải là ty thì là gì?
- Mình: e còn nhớ bao nhiêu lần e nt nói là e nhớ mẹ, nhớ gia đình, a lại xin về sớm đề chạy về ôm em . đó không phải là ty à?
- Mình: e nói sau này e muốn 2 đứa kết hôn và sinh con . Em muốn xinh con gái và sẽ đặt tên là Sakura vì e rất thích ngắm Hoa Anh đào, e nói con mình sẽ thông minh như anh và xinh đẹp như em. đó không phải ty thì nó là cái gì?
- Mình: Em hôn anh dưới gốc hoa anh đào và nói , bao giờ Nhật hết hoa anh đào thì em hêt yêu anh ? Đó k phải là Ty hả em ?
- Mình: e nói sau này e ra trường, e đi làm, 2 đứa cùng kiếm tiền cho a khỏi vất vả. 2 đứa sẽ tích luỹ tiền , mua nhà ở Nhật, rồi
Cùng nhay mở tiệm kinh doanh cgi đó, rồi sinh con. đó không phải ty thì là gì?
- Mình: e nói em nhớ anh đến nỗi, in cả hình anh lên cái gối, để mỗi đêm ngủ e đều có thể nhìn thấy a, giống như có anh bên cạnh.
E còn kể em hay nc một mình với cái gối mà tưởng tượng đang nc với anh , vừa nói vừa cười làm mấy đứa bạn tưởng e bị điên. đứa nào lấy cái gối là e giựt lại đem cất liền. đó không phải ty thì là gì?
- Em: vẫn khóc rấm rứt
- Mình: anh ta giàu hơn anh đúng không, anh ta là ty đích thực hay anh ta nhiều tiền?
- Gấu: e không biết, nhưng e không thế bỏ Anh ấy được (khóc). e muốn giữ chặt ty của mình, muốn một lần sống cho bản thân.
- Mình: sống cho bản thân và đánh cắp niềm tin của người khác. sống không có niềm tin khổ lắm e à. Em có chắc 1 ngày người ta sẽ không bỏ em mà đi giống như e làm với a k ? .
đâu phải cái gì thích thì mình làm. sống như thế quá đơn giản. nếu cứ thương thì lao vào nhau, con người có khác gì con vật. làm người có chữ tình nghĩa. sống với nhau hết cái tình thì còn cái nghĩa. sống có trước có sau thì mới đáng sống.
Sống vì bản thân, vì vui sướng của mình mà chà đạp, đánh cắp niềm tin của người khác thì mọi người coi ra gì?
- Em: Em k qtam mọi người nghĩ ra sao, e chỉ cần sống cuộc sống của mình.
- Mình: em lớn rồi, e tự nhận ra đâu là giá trị cuộc sống. cuộc sống còn nhiều thứ phải làm, không chỉ có tình cảm nam nữ không. a không cần biết e yêu ai. nhưng chắc chắn e sẽ mất a. a không bao giờ tha thứ cho em đâu, đến cuối đời vẫn vậy. làm người mà bạc còn hơn vôi. thôi anh mệt, chuẩn bị đi ngủ.
- Em : (khóc to hơn)
- Mình: sao phải khóc? từ nay đừng liên lạc với a nữa. a cũng vậy. e có đi tìm ty đích thực hay tìm tiền hay làm đĩ thì cũng mặc xác e.
- Mình: đừng bao giờ xin tha thứ. a không bao giờ gật đầu khi e quay lại đâu.
- Mình: tắt máy .
-
5 năm giông bão k bằng một tháng nắng vàng. Thời gian rồi sẽ chữa lành vết thương.
Hy vọng sẽ k ai