Vuongtb01lk
Tâm hồn dẩm chúa
Cảm giác của m t cũng từng trải qua nhưng lúc đấy là lúc t hút cần. Chứ đm như m là ngáo nặng rDo học hành như lồn nên sau khi học cao đẳng 2012 tao làm ở 1 công ty bán xe máy lương được có 3t , với bộ phận bảo hành ngồi với cái máy tính chả có việc gì làm ! nhìn ra ngoài mấy thằng thợ sửa xe nó làm việc vất vả mà những thằng mới vào lương còn dưới 3t thằng 10 năm làm cũng chỉ được 5t>6t ... mà lương đã thấp mấy thằng nó tị nạnh nhau đủ thứ áp lực , mình ngồi trong phòng lạnh nhìn ra mà cảm thán chả lẻ làm ở đây chôn vùi cuộc đời với 3 cọc 3 đồng ? thế là tao đi học chụp ảnh rồi xác định làm nghề ảnh cưới vì trong nhà có người làm nghề này thành công , nên cũng đặt mục tiêu sẽ vì nghề này mua nhà mua xe ...2014 tao mở cửa hàng với vợ vì làm việc gần như không giao du với ai nên kiểu như bị tự kỷ ấy ngồi lì máy tính tự học hỏi , tự huyển hoặc ... mà vẫn ko giỏi hơn được ... xong rồi áp lực công việc đến 1 ngày ... tao bị ốm khá nặng nhưng đợt ấy lại nhiều lịch chụp nên cứ sáng sớm ra trạm xá truyền nước xong lại xách máy chụp ảnh cưới dã ngoại cho các đôi ... thằng nào chụp ảnh cưới dã ngoại hồi đó chắc cũng biết mệt vkl luôn ... đến ngày thứ 3 vì không ăn uống được gì mà lại quá nhiều việc tao bắt đầu bị stress cực nặng ... rồi chạy vào bảo vk chắc là ko yêu mình nên thấy mình ốm thế mà vẫn bắt mình làm ... "nhưng thực ra thì cái này là do tao hết cứ muốn ôm việc vào người " xong rồi đêm đó ức chế tao tự viết lên ghi chú 1 loạt bảng nào là tao là người giỏi nhất thế gian , tao kiếm tiền sẽ dễ dàng, tao sống trên đời này sẽ có ý nghĩa , sau sự cố này tao sẽ khai sáng được trí tuệ ... cả 1 đêm luôn ... đến sáng sớm 8h tao vác xe chạy lên nhà ông bà nội vì ko muốn làm việc nữa ... thế đéo nào lúc đó bắt đầu cảm giác mình như thể đánh thức được tiềm năng trong con người nào là uống 1 giọt nước cũng cảm thấy nó ngọt ngào dã man , có thể nhìn thấu tâm can người khác , tiếp đến ăn 1 mẫu bánh mì mà cảm giác nó thấm vào từng đầu lưỡi sướng rên người ... đầu mình nó như thể đẩy lên được các neron thần kinh tiềm ẩn ấy ... xong rồi tao còn nghĩ tao nghĩ điều gì là điều đó chắc sẽ thành hiện thực ... bố mẹ tao hoảng quá gọi vk tao lên , khi vk lên tao với vk đến 30 shire gội cắt tóc ... lúc đó tao vui lắm tưởng mình được trời độ rồi cực sướng .. xong vào đang gội đầu tự nhiên tao bảo hay mình thử nghĩ 1 điều gì đó khác 1 chút ví dụ như mất điện ! thế lồn nào lúc đó điện tự nhiện bụp nó tắt , tao bật phắt dậy nghĩ mình là thần mẹ nó rồi , tao lại nghĩ nếu ai mà cũng nắm tay nhau thì chắc thế giới này tốt đẹp lắm thế là tao quát bọn nv bảo nắm tay nhau thành vòng , thế lồn nào bọn đó tưởng tao bị ngáo đá nên thôi thì chiều nó ... rồi đứa nào đứa nắm tay nhau kết thành hàng thật .... làm mình càng ảo tưởng thành thần mẹ rồi chạy ra ngoài tao đập ô tô bằng tay mà đéo ai nói gì ... ô tô nó chạy luôn thế mới lạ ...được 1 lúc người nhà đến đưa tao về ... tao sướng dã man tưởng là mình đã được chuyển kiếp rồi , chắc đây là mình đang ở thiên đường ... thiên đường là khi mình muốn điều gì điều ấy cũng sẽ xảy ra nhìn lên trời cảm thấy nó đẹp vô ngần ... sướng không chịu nổi luôn gấp hàng vạn lần tình dục ấy ! rồi 1 lúc sau tao lại bảo mình đã được lên thiên đường rồi nhưng còn những người xung quanh mình họ vẫn chưa được lên họ vẫn còn đau khổ ... mình phải giúp họ mình sẽ đồng hành để đưa tất cả những người thân yêu được lên thiên đường .... đến lúc đó tự nhiên cảm thấy mệt dã man thế là mọi người đưa tao vào bệnh viện tâm thần để khám vì tao cũng nghĩ mình đéo bị gì cả sợ lồn gì khám thì khám "mọi việc tao đều ý thức được hết nhé ", thế đéo nào ko ra bệnh nó tiêm cho mấy phát ức chế thần kinh ngủ dậy là tiêm ngủ tiếp ... ăn uống thì ko ăn được đến ngày thứ 4,5 người nhà thấy ko ổn bảo phải ra ngoài để ra hn khám xem thế nào thế là tao chốn ra khỏi cái trại tâm thần đó ... sau rồi đi ra bạch mai làm mấy chục cái xét nghiệm vẫn đéo ra " lấy cả tủy sống để khám " bệnh viện bạch mai làm như lồn ... sau về nhà tao cứ đứng lên là bị chóng mặt "sau tao mới biết là rối loạn tiền đình " lúc đó ko ai có cách gì tưởng quả này tao ko qua khỏi ... tao lấy điện thoại ra tự tìm và tìm được sđt của bệnh viện Thu cúc tao gọi hỏi triệu chứng họ bảo ra họ khám cho ... thế là tao bắt người nhà phải ra đó khám mới khỏi ... thế 1 lần nữa ra mà lần này khỏi thật ! sau khi khỏi tao tìm được chân lý là đọc sách hoặc nghe sách nói để tâm hồn mình nó không bị bí bách .. sau khi đọc sách và nghe sách nhiều khoảng 2 năm sau đỡ hẳn rồi tao đi vận động thể thao và giao lưu từ đó đến nay không bị gì nữa cả ! có thằng nào từng bị như tao chưa ??? cảm giác được lên thiên đường ấy ! ........ đợt bị bệnh tao bỏ thuốc lá với tà mà được 5 năm rồi nha , tao ko rượu , ko bia , ko gái từ khi lấy vk luôn nhé !