Chap 2:
Sau khi đưa hắn về đến nhà thì mặt trời đã xuống núi từ bao giờ. Hôm nay ta về thì hai tên tiểu tử trong nhà đã ăn cơm rồi. À! Ta quên chưa giới thiệu, ta tên Tự Tại, trong nhà còn có hai "huynh đệ", cái tên cao ráo kia tên là Tiêu Dao, tên còn lại là Đại Lực, chỉ nghe tên đã thấy đc hắn to con nhất trong bọn ta rồi. Bọn ta đều mồ côi phụ mẫu từ nhỏ, ta gặp bọn hắn năm ta bốn tuổi, lúc đó ta lụm đc mẩu bánh vụn bên đường, lúc sắp chạm tay lên cái bánh thì có hai tên nọ chạy đến, muốn tranh giành với ta, vốn tính tình ta "hiền lành", không thích tranh đoạt với người, nhưng lần này thì khác, vì đã mấy ngày rồi ta chưa có gì bỏ bụng, nên đành đói quá mà làm liều. Hỗn chiến xảy ra sau đó, tất nhiên là thân ta vốn yếu ớt hơn đồng lứa, lại ko ăn gì mấy ngày nay, nên ko thể là đối thủ của hai tên kia. Nhưng đời có câu "ko đánh ko quen biết", cuối cùng giành đc miếng bánh nhưng lại chia ba, cho ta một phần. Có lẽ vì tội nghiệp ta, cũng có thể vì thấy mình có lỗi, nên bọn hắn mới chia ta phần bánh, nhưng thế nào chăng nữa, ta vẫn là cảm động đến phát khóc. Từ lần đó ta đi theo bọn hắn lăn lộn, ngoài việc đi chung sẽ ko bị bắt nạt, thì điều quan trọng là vì ta thấy bọn hắn trọng tình trọng nghĩa. Một năm sau khi ngủ bờ ngủ bụi ngoài đường thì bọn ta quyết định phải tìm một chỗ để trú mưa trú nắng, nên bọn ta tìm một chỗ vắng vẻ, trên núi là nơi ko thể thích hợp hơn, sau đó dựng tạm căn chòi nhỏ. Nơi đó cũng là nơi bọn ta kết bái huynh đệ. Tên Tiêu Dao kia vì hắn đa mưu túc trí, lớn tuổi nhất nên làm lão đại, còn ta tuy nhỏ con, nhưng cũng lớn hơn tên Đại Lực kia hai tháng nên ta làm lão nhị, còn Đại Lực làm lão tam.
Hai tên tiểu tử kia gặp nhau năm ba tuổi, khi đó Đại Lực tuy to con nhưng tính tình khờ khạo nên hay bị những đứa khác bắt nạt, có lần hắn bị người ta gạt mất mấy con mộc nhân (tượng người bằng gỗ) do hắn tự khắc, nên Tiêu Dao lão đại liền ra tay nghĩa hiệp, lấy lại mấy con mộc nhân, vì thế mà hắn đi theo lão đại đến tận bây giờ. Hắn nói là đi theo lão đại sẽ ko bị aiăn hiếp hay lừa gạt hắn nữa.
Nhưng hắn nói cũng đúng thật, từ trước đến giờ bọn ta chưa từng phải chịu thiệt điều gì, cũng nhờ có Tiêu Dao hắn. Có thể nói Tiêu Dao lão đại là đầu lĩnh của bọn ta, hắn đa tài đa lược, mưu kế một bụng, hắn còn là thiên tài tu tiên nữa, năm đó gặp hắn lúc còn bốn tuổi, hắn đã là tu thể trung giai rồi

bây giờ, sau bốn năm hắn tu đc Thân Đồng cảnh rồi. Tính hắn lại kiên trì, chịu khó, mỗi ngày, ngoài thời gian bọn ta đi lừa tiền của bọn công tử thiếu gia, thì hắn chỉ có tu luyện võ thuật và đọc binh thư lược sách, có thể nói là hắn ko hề bỏ lỡ phút giây nào, theo ta thấy thì hắn siêng năng đến biến thái. Chẳng bù cho ta, luận văn thì ta ko bằng lão đại, luận võ ta ko bằng lão tam, đã bốn năm rồi nhưng ta mới chỉ là tu thể sơ giai. Nhưng cũng ko thể trách ta đc, ko phải ta đến nỗi quá kém, mà là hai tên kia quá là biến thái đi, Tiêu Dao thì thông minh từ nhỏ, ngày ngày chăm chỉ tu luyện, đọc sách, còn tên Đại Lực kia thì ko kém gì, nghe nói hắn đc lão đại dạy cho võ thuật khi ba tuổi, càng dạy lão đại càng thấy mình kém hắn, cứ như hắn vừa sinh ra đã tinh thông thập bát bang võ nghệ, học một biết mười vậy, thậm chí hắn so ra còn nhỉnh hơn lão đại nữa, bây giờ hắn đã là Thân Đồng cao giai rồi, chẳng bù cho ta

.
Để ta cho các vị biết cái gì là tứ cảnh giới trong Nhân giới này. Tứ cảnh giới gồm: Phàm nhân, Tu thể, Thân Đồng, Kim bì, mỗi cảnh giới gồm có sơ giai, trung giai, cao giai, đỉnh phong. Phàm nhân là chỉ những người phàm có sức lực mạnh mẽ hơn bình thường mà thôi, cảnh giới này có thể nói là ko cần nhắc tới, chỉ cần lựa đại một thợ săn mạnh mẽ, cơ bắp cuồn cuộn thì có thể xem là Phàm nhân cảnh rồi, nhưng một tiểu tử Phàm nhân cảnh mới bốn tuổi đã có sức mạnh của thanh niên trưởng thành thì sẽ khác. Sau đó là Tu thể cảnh, cảnh giới này tu luyện cho thân thể trở nên linh hoạt hơn, và quan trọng nhất là phải giỏi võ nghệ, thử tưởng tượng một kẻ chỉ biết đánh ra vài quyền và một kẻ vừa đánh quyền vừa cước đá, thân thể linh hoạt lại giỏi né tránh thì trong sinh tử chiến, tất nhiên kẻ biết nhiều sẽ sống sót, nếu luyện tập võ nghệ đến mức lô hỏa thần thanh thì có lợi ích rất lớn trong chiến đấu ngày sau, tất nhiên là những điều này ta đc Tiêu Dao chỉ điểm, với tư chất ta thì khó mà ngộ ra đc :gach: . Cảnh giới tiếp theo là Thân đồng, cảnh giới này chủ yếu tu luyện cơ bắp toàn thân trở nên cứng cáp, rắn chắc như Đồng như Thép, như vậy sẽ có lực lượng mà sinh tồn. Cảnh giới cuối cùng là Kim bì cảnh, chính là luyện ra đc da thịt đến cảnh giới "Kim thân bất toại, đao kiếm bất xâm".
Tuy bốn cảnh giới nghe có vẻ cao siêu thế, nhưng ko có bao nhiêu người đủ kiên nhẫn tu luyện đến đỉnh phong rồi mới tu luyện cảnh giới tiếp theo, mà chỉ đến đc cao giai là "nhảy bật cho nhanh" rồi, nên có thể nói là người phàm bình thường tu đc Kim bì cảnh cao giai đi chăng nữa, hắn cũng ko có thân thể thật sự cứng rắn như đồng như thép mà chỉ xem là "rắn chắc" mà thôi, hay là da hắn tuy là "kim bì" nhưng cũng chưa đc xem là "đao thương bất nhập", nếu gặp phải đao sắc thương nhọn thì hắn chết ko nghi ngờ
"Tu luyện thì phải tu luyện cho đến cùng, cho dù gian nan, hay mất thời gian, vì tứ cảnh này là căn bản của tu vi ngày sau, có thể nói là quan trọng vô cùng" đây là những gì Tiêu Dao lão đại chỉ bảo ta, tuy ta ko hiểu lắm, nhưng hắn làm ra vẻ quan trọng như vậy thì ta đành làm theo ý hắn, dù gì hắn trước giờ chưa từng nói sai điều gì
