Thằng nào gặp phải vợ như thế này chưa?

Bố mẹ t thì cực thoải mái. Vợ chồng t đi đâu, làm gì cũng ok hết, k bao giờ phản đối. Có gì t cũng đứng bênh vợ trước. Sau đó giải thích với bố mẹ sau. Nếu bố mẹ t mà làm gì để t cảm thấy vợ t khó chịu t cho ra ở riêng ngay.
Bố mẹ mày vậy thì nên đổi vợ.
Tao cũng con một và hoàn cảnh gần giống mày.
 
T nghĩ là bố mẹ t chỉ có mình t. Ông bà nào cũng muốn có cháu bế. Ở nhà vợ t nó còn như vậy. Nếu ra ở riênh thì ông bà ở nhà lủi thủi hàng xóm toàn cháu nhỏ, mình có cháu mà ko được bế.

Ông muốn cho ông bà được nghỉ. Ở nhà đưa đón cháu đi học, bà ở nhà việc nhà cơm nước. T với vợ mỗi người 1 xe, sáng đi tối về với con. Cuối tuần nghỉ đưa cả nhà đi chơi. Chỉ muốn cuộc sống như vậy thôi.
T thấy m cũng gọi là ó dkien. Thế thì có 2 cách xử lý m đưa ra cho vợ m nó chọn.
1. Mua nhà ở HN, rồi dọn cả nhà cả bố mẹ m theo cùng lên. Vừa được ở cùng bố mẹ mà vợ m lại được ở HN cho tiện lợi.
2. Mua nhà ở GẦN nhà bố mẹ, sau đó dọn ra ở riêng. Hàng ngày đi làm thì gửi con cho ông bà trông, 2 vợ chồng m đi làm. Vừa được gàn bố mẹ, ông bà k sợ buồn mà vợ m cũng không phải gặp tình cảnh mẹ chồng nàng dâu.

Còn nếu 2 p.an này mà con vợ m nó lại đòi vừa ở riêng, vừa lên HN sống thì t nói thật, nó là 1 đứa ích kỷ.
 
Bố mẹ t thì cực thoải mái. Vợ chồng t đi đâu, làm gì cũng ok hết, k bao giờ phản đối. Có gì t cũng đứng bênh vợ trước. Sau đó giải thích với bố mẹ sau. Nếu bố mẹ t mà làm gì để t cảm thấy vợ t khó chịu t cho ra ở riêng ngay.
Li dị thì thương con, k gì bằng mẹ chăm con. Nói sợ bảo t kể nể, chứ nhà vợ t nghèo lắm, vợ t thì chưa đi làm gì, về đó thì ko có chỗ mà ở vì nhà bé. Mà li dị nó ra HN thì t phải lo a - z vì vợ éo có gì trong tay, nên cũng thương nó lắm.
ông ngu vl. quang minh chính đại từng lức thôi. đó là điểm yếu của nó. con vợ ông nó còn nghĩ cuộc sống màu hồng. phải đập cho nó tỉnh ra thì gia đình mới êm được. êm xong thì xem xét đát cát gần gia đình bố mẹ mua mà xây nhà ở riêng. đàn ông phải có bá khí và sự quyết tuyệt. mềm như bún thì vứt...
 
Ở nhà thì chả chán vl ra. M kiếm việc cho nó đi làm đi là hết ngay.
 
Thế gian này chỉ có 2 người sống cùng được với nhau mà kho phát sinh mâu thuẫn, đó là chỉ có vợ với chồng, ông sống với bà, còn kể cả bố mẹ đẻ sống cùng con cái kiểu gì cũng phát sinh vấn đề mâu thuẫn không thể không phát sinh mâu thuẫn, 2 thế hệ già trẻ nó đã khác biệt nhau rồi mà ở cùng nhau nữa thì chắc chắn phát sinh vấn đề, có kinh tế t đảm bảo là ra ở riêng là chuẩn nhất, t có 2 thằng cu sau này t sẽ tuyệt đối kho cho ở cùng, vì quá hiểu vấn đề này, có kinh tế mua hẳn nhà cho ong ba gần nhà con cái cho tiện chăm sóc chứ ở cùng thì .... chúng m đừng phán xét t là thằng bất hiếu nếu chúng m hiểu vấn đề
 
Thằng nào có vợ như thế này hoặc có lời khuyên nào cho tao với.

Tao lấy vợ được 2 năm rồi. Có với nhau 1 thằng cu hơn 1 tuổi. Nhà tao ở ngoại thành HN, cách khu vực Cầu Giấy khoảng 25km. Vợ t muốn đi làm, thì lại phát hiện có bầu đứa thứ 2, t bảo có rồi thì ở nhà chăm sóc đứa 1 với nghỉ cho khoẻ, kinh tế t lo được. Nhưng vợ t nhất quyết đòi đi làm, và muốn ra HN sống.

Mới lấy thì nó bình thường lắm, mà từ khi sinh đứa thứ nhất nó kiểu k coi bố mẹ chồng ra gì, và không thích sống cùng. Mà t thì từ khi học xong, quen làm ở quê, bạn bè gia đình ở quê hết, nhà t thì có mỗi mình t thôi, nên để bố mẹ ở nhà thì tủi cũng không muốn ra. Dù đang có bầu mới 1 tháng, vợ t cứ nằng nặc đòi đi làm. Nhà có 1 xe ô tô của t rồi, t đồng ý cho đi làm mua cho nó 1 cái xe khác để tiện đi lại, nó muốn làm ở Cầu Giấy đi ô tô từ nhà t mất khoảng 30p là đến vì đường to không tắc bao giờ. Nhưng vợ t không đồng ý và vẫn đòi ra, kiểu chủ yếu là được ra HN sống ấy. Mẹ vợ khuyên mãi thì nó mới thôi không đi làm đợi đẻ đứa 2 rồi tính tiếp. Giờ bầu 2 tháng nên vẫn để vợ nấu cơm. Mà lúc đéo nào nó cũng rên là ở nhà chán, suốt ngày phải nấu cơm, xong cái đéo gì ở quê t nó cũng chê, kiểu chê hàng xóm, trường mầm non của con sau này,... đủ thứ. Mà nói thật là chỗ t ngoại thành, nhưng giàu chắc gấp chục lần quê vợ. Nhà t k gọi là giàu có, nhưng khá giả chả thiếu thứ gì trên đời. Bố mẹ t còn trẻ nên tư tưởng thoải mái t mới muốn sống cùng, chứ nếu cổ hủ, thì t cho vợ ra chỗ khác lâu rồi.

Chốt lại là, t đã cố gắng giải thích cho vợ về việc được, mất khi ra HN sống. Nhưng lúc nào thân tâm nó cũng chỉ muốn ra HN kiểu để không phải sống cùng bố mẹ chồng. T đang làm việc online, mà nó cứ rên bên cạnh, cả ngày nấu cơm chán quá, rồi bảo hay t xuống nấu để nó chơi. Rồi thi thoảng lại bảo nó hầu nhà t. Nghĩ lại cay, t thì ko muốn nói nhiều. Biết là nó chăm con với nấu cơm cũng vất vả rồi, t thì bận làm, hàng ngày chỉ giúp được quét dọn nhà cửa với chơi với con. Kiểu vợ nó lười + bẩn nên nó nấu 1 t ăn xong dọn cho nó còn mệt hơn cả nấu, bạ đâu vứt đó. Lấy vợ mới được 2 năm mà áp lực vcl. Cứ nghĩ kinh tế ổn định lấy vợ sướng mà đéo phải. Quan trọng là lấy vợ ntn chứ bạn t nghèo mà t thấy vợ nó ngoan, hiền, mặt lúc nào cũng niềm nở k như con vợ t.

Chúng m cho t lời khuyên t sai ở đâu. Sửa ntn với.
Căng nhỉ
 
Trầm cảm sau sinh nên m quan tâm nhiều tí, còn chuyện ra riêng thì mỗi người mỗi suy nghĩ. Quan điểm của t thì nên ra riêng, dù hợp nhưng sống hàng ngày chạm mặt thì nhiều lúc cũng có vấn đề. M k thể đứng ở giữa mà cân bằng 2 bên mẹ và vợ được
Có mà trầm
 
Là người đàn bà hiểu chuyện sẽ không để chồng vào lựa chọn mẹ hay vợ. Con vợ mày đang bắt mày chọn đó
 
Thế gian này chỉ có 2 người sống cùng được với nhau mà kho phát sinh mâu thuẫn, đó là chỉ có vợ với chồng, ông sống với bà, còn kể cả bố mẹ đẻ sống cùng con cái kiểu gì cũng phát sinh vấn đề mâu thuẫn không thể không phát sinh mâu thuẫn, 2 thế hệ già trẻ nó đã khác biệt nhau rồi mà ở cùng nhau nữa thì chắc chắn phát sinh vấn đề, có kinh tế t đảm bảo là ra ở riêng là chuẩn nhất, t có 2 thằng cu sau này t sẽ tuyệt đối kho cho ở cùng, vì quá hiểu vấn đề này, có kinh tế mua hẳn nhà cho ong ba gần nhà con cái cho tiện chăm sóc chứ ở cùng thì .... chúng m đừng phán xét t là thằng bất hiếu nếu chúng m hiểu vấn đề
K phải k phát sinh mâu thuẫn, mà là dù phát sinh thì phải nhịn nhau, vì ai cũng nhận thức rõ, VC là phải sống chung, thơm tho cùng hưởng, khắm thối cùng chịu. Còn với cha mẹ, anh em...là một gđ (hạt nhân) khác, thơm tho thì sống chung, mà khắm thối thì (có quyền) tách ra riêng (ở gần là tốt nhất). Chứ làm gì có VC nào k mâu thuẫn, dù to dù nhỏ đều có nhé. Nhỏ thì 1 đứa hay ăn tỏi mõm thối, đứa kia tởm quá, to thì 1 đứa chăm làm-làm k hết việc, đứa kia lười như hủi...cứ ngồi chơi k..., kiểu thế.
 
Thằng nào có vợ như thế này hoặc có lời khuyên nào cho tao với.

Tao lấy vợ được 2 năm rồi. Có với nhau 1 thằng cu hơn 1 tuổi. Nhà tao ở ngoại thành HN, cách khu vực Cầu Giấy khoảng 25km. Vợ t muốn đi làm, thì lại phát hiện có bầu đứa thứ 2, t bảo có rồi thì ở nhà chăm sóc đứa 1 với nghỉ cho khoẻ, kinh tế t lo được. Nhưng vợ t nhất quyết đòi đi làm, và muốn ra HN sống.

Mới lấy thì nó bình thường lắm, mà từ khi sinh đứa thứ nhất nó kiểu k coi bố mẹ chồng ra gì, và không thích sống cùng. Mà t thì từ khi học xong, quen làm ở quê, bạn bè gia đình ở quê hết, nhà t thì có mỗi mình t thôi, nên để bố mẹ ở nhà thì tủi cũng không muốn ra. Dù đang có bầu mới 1 tháng, vợ t cứ nằng nặc đòi đi làm. Nhà có 1 xe ô tô của t rồi, t đồng ý cho đi làm mua cho nó 1 cái xe khác để tiện đi lại, nó muốn làm ở Cầu Giấy đi ô tô từ nhà t mất khoảng 30p là đến vì đường to không tắc bao giờ. Nhưng vợ t không đồng ý và vẫn đòi ra, kiểu chủ yếu là được ra HN sống ấy. Mẹ vợ khuyên mãi thì nó mới thôi không đi làm đợi đẻ đứa 2 rồi tính tiếp. Giờ bầu 2 tháng nên vẫn để vợ nấu cơm. Mà lúc đéo nào nó cũng rên là ở nhà chán, suốt ngày phải nấu cơm, xong cái đéo gì ở quê t nó cũng chê, kiểu chê hàng xóm, trường mầm non của con sau này,... đủ thứ. Mà nói thật là chỗ t ngoại thành, nhưng giàu chắc gấp chục lần quê vợ. Nhà t k gọi là giàu có, nhưng khá giả chả thiếu thứ gì trên đời. Bố mẹ t còn trẻ nên tư tưởng thoải mái t mới muốn sống cùng, chứ nếu cổ hủ, thì t cho vợ ra chỗ khác lâu rồi.

Chốt lại là, t đã cố gắng giải thích cho vợ về việc được, mất khi ra HN sống. Nhưng lúc nào thân tâm nó cũng chỉ muốn ra HN kiểu để không phải sống cùng bố mẹ chồng. T đang làm việc online, mà nó cứ rên bên cạnh, cả ngày nấu cơm chán quá, rồi bảo hay t xuống nấu để nó chơi. Rồi thi thoảng lại bảo nó hầu nhà t. Nghĩ lại cay, t thì ko muốn nói nhiều. Biết là nó chăm con với nấu cơm cũng vất vả rồi, t thì bận làm, hàng ngày chỉ giúp được quét dọn nhà cửa với chơi với con. Kiểu vợ nó lười + bẩn nên nó nấu 1 t ăn xong dọn cho nó còn mệt hơn cả nấu, bạ đâu vứt đó. Lấy vợ mới được 2 năm mà áp lực vcl. Cứ nghĩ kinh tế ổn định lấy vợ sướng mà đéo phải. Quan trọng là lấy vợ ntn chứ bạn t nghèo mà t thấy vợ nó ngoan, hiền, mặt lúc nào cũng niềm nở k như con vợ t.

Chúng m cho t lời khuyên t sai ở đâu. Sửa ntn với.
loại vợ này thì ối dồi ôi vl, thôi m giữ lấy đi, thả ra lại làm khổ người khác
 
Thằng nào có vợ như thế này hoặc có lời khuyên nào cho tao với.

Tao lấy vợ được 2 năm rồi. Có với nhau 1 thằng cu hơn 1 tuổi. Nhà tao ở ngoại thành HN, cách khu vực Cầu Giấy khoảng 25km. Vợ t muốn đi làm, thì lại phát hiện có bầu đứa thứ 2, t bảo có rồi thì ở nhà chăm sóc đứa 1 với nghỉ cho khoẻ, kinh tế t lo được. Nhưng vợ t nhất quyết đòi đi làm, và muốn ra HN sống.

Mới lấy thì nó bình thường lắm, mà từ khi sinh đứa thứ nhất nó kiểu k coi bố mẹ chồng ra gì, và không thích sống cùng. Mà t thì từ khi học xong, quen làm ở quê, bạn bè gia đình ở quê hết, nhà t thì có mỗi mình t thôi, nên để bố mẹ ở nhà thì tủi cũng không muốn ra. Dù đang có bầu mới 1 tháng, vợ t cứ nằng nặc đòi đi làm. Nhà có 1 xe ô tô của t rồi, t đồng ý cho đi làm mua cho nó 1 cái xe khác để tiện đi lại, nó muốn làm ở Cầu Giấy đi ô tô từ nhà t mất khoảng 30p là đến vì đường to không tắc bao giờ. Nhưng vợ t không đồng ý và vẫn đòi ra, kiểu chủ yếu là được ra HN sống ấy. Mẹ vợ khuyên mãi thì nó mới thôi không đi làm đợi đẻ đứa 2 rồi tính tiếp. Giờ bầu 2 tháng nên vẫn để vợ nấu cơm. Mà lúc đéo nào nó cũng rên là ở nhà chán, suốt ngày phải nấu cơm, xong cái đéo gì ở quê t nó cũng chê, kiểu chê hàng xóm, trường mầm non của con sau này,... đủ thứ. Mà nói thật là chỗ t ngoại thành, nhưng giàu chắc gấp chục lần quê vợ. Nhà t k gọi là giàu có, nhưng khá giả chả thiếu thứ gì trên đời. Bố mẹ t còn trẻ nên tư tưởng thoải mái t mới muốn sống cùng, chứ nếu cổ hủ, thì t cho vợ ra chỗ khác lâu rồi.

Chốt lại là, t đã cố gắng giải thích cho vợ về việc được, mất khi ra HN sống. Nhưng lúc nào thân tâm nó cũng chỉ muốn ra HN kiểu để không phải sống cùng bố mẹ chồng. T đang làm việc online, mà nó cứ rên bên cạnh, cả ngày nấu cơm chán quá, rồi bảo hay t xuống nấu để nó chơi. Rồi thi thoảng lại bảo nó hầu nhà t. Nghĩ lại cay, t thì ko muốn nói nhiều. Biết là nó chăm con với nấu cơm cũng vất vả rồi, t thì bận làm, hàng ngày chỉ giúp được quét dọn nhà cửa với chơi với con. Kiểu vợ nó lười + bẩn nên nó nấu 1 t ăn xong dọn cho nó còn mệt hơn cả nấu, bạ đâu vứt đó. Lấy vợ mới được 2 năm mà áp lực vcl. Cứ nghĩ kinh tế ổn định lấy vợ sướng mà đéo phải. Quan trọng là lấy vợ ntn chứ bạn t nghèo mà t thấy vợ nó ngoan, hiền, mặt lúc nào cũng niềm nở k như con vợ t.

Chúng m cho t lời khuyên t sai ở đâu. Sửa ntn với.
Nhà mày có giúp việc chăm con hộ không?
Không có thì vợ mày vất lắm đấy
 
Thế này khó sống rồi, bố mẹ mày có dễ tonhs không,bố mẹ tao dễ tính nên sống bình thường,đéo thích ở riêng
 
chắc tml thớt ng đông anh. tình cảnh giống t. nó giỏi cho nó đi luôn thử xem
 
Còn thể loại điên, ngu, k biết điều, k dạy được thì đuổi cmn về nhà đẻ đi. Đòn đau mới nhớ lâu, để nó biết nó đang được sướng như nào.
 
Vợ t chỉ thích về ngoại, từ lúc đẻ xong nó như con người khác, lúc nào nó cũng tỏ ra khó chịu vs t mặc dù t là thằng tốt tính vcl, cơm nước cho vợ, rửa đít cho con, mỗi nhà mỗi cảnh, nhìn vợ con chúng nó ngoan ngoãn mà thèm, dkm ...
Nhiều khi còn là do nhà vợ tác động nữa, như ông ngoại tao hồi xưa bố mẹ tao mà cãi nhau, mẹ tao đòi về nhà đẻ ông tao đéo cho về luôn, thế là mẹ tao phải tự giải quyết vấn đề với chồng. Khác hẳn với nhà vợ tao bây giờ, bố mẹ vợ đéo gì còn tuyên bố xanh rờn sau này chồng bắt nạt cứ về đây bố mẹ bảo kê. Con vợ tao thì kiểu dạng đéo quan tâm nhà chồng là cái Lồn gì luôn, chỉ cần nhà đẻ, lấy vợ xong mới thấy phức tạp đéo chịu được
 
Thì cho nó đi làm còn thêm 1 em vợ bé nữa về ở với ông bà bô , đấy con vợ đầu tao ban đầu thế đó sau tao thêm vợ bé thế là thôi , ngoan hẳn con vợ bé bây giờ mọc nanh tính gân tao lại tòi con vợ 3 chưa chính thức thế là lại ngoan
 
Thằng nào có vợ như thế này hoặc có lời khuyên nào cho tao với.

Tao lấy vợ được 2 năm rồi. Có với nhau 1 thằng cu hơn 1 tuổi. Nhà tao ở ngoại thành HN, cách khu vực Cầu Giấy khoảng 25km. Vợ t muốn đi làm, thì lại phát hiện có bầu đứa thứ 2, t bảo có rồi thì ở nhà chăm sóc đứa 1 với nghỉ cho khoẻ, kinh tế t lo được. Nhưng vợ t nhất quyết đòi đi làm, và muốn ra HN sống.

Mới lấy thì nó bình thường lắm, mà từ khi sinh đứa thứ nhất nó kiểu k coi bố mẹ chồng ra gì, và không thích sống cùng. Mà t thì từ khi học xong, quen làm ở quê, bạn bè gia đình ở quê hết, nhà t thì có mỗi mình t thôi, nên để bố mẹ ở nhà thì tủi cũng không muốn ra. Dù đang có bầu mới 1 tháng, vợ t cứ nằng nặc đòi đi làm. Nhà có 1 xe ô tô của t rồi, t đồng ý cho đi làm mua cho nó 1 cái xe khác để tiện đi lại, nó muốn làm ở Cầu Giấy đi ô tô từ nhà t mất khoảng 30p là đến vì đường to không tắc bao giờ. Nhưng vợ t không đồng ý và vẫn đòi ra, kiểu chủ yếu là được ra HN sống ấy. Mẹ vợ khuyên mãi thì nó mới thôi không đi làm đợi đẻ đứa 2 rồi tính tiếp. Giờ bầu 2 tháng nên vẫn để vợ nấu cơm. Mà lúc đéo nào nó cũng rên là ở nhà chán, suốt ngày phải nấu cơm, xong cái đéo gì ở quê t nó cũng chê, kiểu chê hàng xóm, trường mầm non của con sau này,... đủ thứ. Mà nói thật là chỗ t ngoại thành, nhưng giàu chắc gấp chục lần quê vợ. Nhà t k gọi là giàu có, nhưng khá giả chả thiếu thứ gì trên đời. Bố mẹ t còn trẻ nên tư tưởng thoải mái t mới muốn sống cùng, chứ nếu cổ hủ, thì t cho vợ ra chỗ khác lâu rồi.

Chốt lại là, t đã cố gắng giải thích cho vợ về việc được, mất khi ra HN sống. Nhưng lúc nào thân tâm nó cũng chỉ muốn ra HN kiểu để không phải sống cùng bố mẹ chồng. T đang làm việc online, mà nó cứ rên bên cạnh, cả ngày nấu cơm chán quá, rồi bảo hay t xuống nấu để nó chơi. Rồi thi thoảng lại bảo nó hầu nhà t. Nghĩ lại cay, t thì ko muốn nói nhiều. Biết là nó chăm con với nấu cơm cũng vất vả rồi, t thì bận làm, hàng ngày chỉ giúp được quét dọn nhà cửa với chơi với con. Kiểu vợ nó lười + bẩn nên nó nấu 1 t ăn xong dọn cho nó còn mệt hơn cả nấu, bạ đâu vứt đó. Lấy vợ mới được 2 năm mà áp lực vcl. Cứ nghĩ kinh tế ổn định lấy vợ sướng mà đéo phải. Quan trọng là lấy vợ ntn chứ bạn t nghèo mà t thấy vợ nó ngoan, hiền, mặt lúc nào cũng niềm nở k như con vợ t.

Chúng m cho t lời khuyên t sai ở đâu. Sửa ntn với.
chúc mừng mày lấy được của nợ , dạy vợ từ thủa bơ vơ nhé ko sau này xác cmm định
 
Vợ như con cặc, tao cũng giống mày, đứa đầu mới 6 tháng.
Vợ suốt ngày càm ràm, ăn nói thì hằn học
Dcm tao đã thấy chán vcl ra rồi
Thế mà mày còn chịu đc con ml vợ mày tao cũng nể
 
đoán chắc mày có kinh tế thì lấy dc con vợ cũng xinh phải ko ?

lấy vợ xinh thì ráng mà hầu nó, có cc nó để yên cho đời
 

Có thể bạn quan tâm

Top