chà bài vui thế mà giờ tao mới thấy
chia sẻ kinh nghiệm thực và quan sát của tao và của mấy ca xung quanh thì có 2 dạng chính:
- chỉ nên bung khỏi vùng an toàn khi mày đủ lực và có plan B hay quay đầu lại ổn :
1 bà chị quen làm manager công ty kiểm toán big4 làm chán quá nhảy ra Nha trang làm du lịch 2 năm dính covy + không có exp + không có skill kinh doanh nên vốn tích góp 10 năm đi làm bay sạch 2/3 nên rút luôn. May mà cái exp làm big4 manager giúp bà kiếm 1 job cũng tạm ổn khi bả quay về SG kiếm việc >>> có đường lùi và kế hoạch lùi
1 thằng trong lớp thì học mba xong , làm bank 4 năm chán bỏ ra mở xưởng thủ công ví da kiếm tiền, cũng sml gần 2 năm chưa thấy tương lai, nhưng vẫn ổn , vì vợ nó làm bank lương 20 củ đủ nuôi cả 2 vợ chồng + nhà nó có lực, mua cho nó căn hộ riêng + nhà nó cho thuê đất ở Bình dương cũng kiếm 6-70 củ 1 tháng thì bơm cho nó 20 củ làm kinh doanh nhỏ trheo ý nó >>> có sẵn tài lực để ko lo về nhu cầu cơ bản, với cả 4 năm exp bank + MBA thì có gì nó cũng quay đầu về làm công được
1 thằng nữa làm sale manager 1 hãng nội thất ra mở cty riêng, sml 4 năm thua lỗ mém phá sản thì nhà nó bán miếng đất bơm cho nó vài tỏi >> sống lại, và với danh manager thì nó cũng dễ dàng mò ra kiếm job làm thuê ngon lành thôi.
- dạng 2: đéo có gì trong tay, liều mạng, bất chấp: tao thấy thành công thì vượt bậc nhưng số tử ẹo mất tích khỏi thương trường theo tỷ lệ 1 win- 9 fail
tùy mày thôi
nên nhớ sau cùng cũng chỉ có mày mới quý bản thân mày và biết mày muốn gì, cần gì
bạn bè, đối tác , anh em trong làm ăn nó ảo lắm, có đấy mất đấy thôi