Tao biết mày là @votdienM theo dõi tao phải k chứ sao biết rõ tao tới vậy
Bùng thôi, 900k ăn thua mẹ gìtao bị spay later đòi nợ 900k đây...
đó là những tâm sự sâu lắng, được phóng tác thành những áng văn kiệt xuất.
Tao đang ở Dĩnh LongChừng nào về cần thơ đi nhậu mày![]()
Còn 3 kỳ nữa là xong, ít bữa tín dụng xấu thì tao lại mất tư cách làm người nữaBùng thôi, 900k ăn thua mẹ gì
Trả hết lấy uy tín sau còn bùng món nào 90tr cho đáng công chứ.Còn 3 kỳ nữa là xong, ít bữa tín dụng xấu thì tao lại mất tư cách làm người nữa
Cứt lúc nào cũng ngập đến cổNgập trong cứt mày còn ngoi lên ngụp xuống được
Mang bán dưới dạng phân bón, lại kiếm đc 1 khoảngCứt lúc nào cũng ngập đến cổ
Chưa qua mũi với miệng là được rồi mày.Cứt lúc nào cũng ngập đến cổ
Tôi hút hầm phốt của tml vozer nào viết đấy nhởCứt lúc nào cũng ngập đến cổ
Tối đi ngủ nhớ cửa nẻo cẩn thận.M theo dõi tao phải k chứ sao biết rõ tao tới vậy
M nào đi sang tư bản m?Nhiều lúc giật mình tỉnh giấc nhận ra bản thân chỉ là 1 kẻ loser k hơn k kém. Ước gì có chiến tranh thế giới 3 để reset hết tất cả
nếu đây là sự thật thì thức tỉnh vẫn tốt hơn là không thấy hoặc giả vờ không thấy m à. T k có nhiều kinh nghiệm đời hơn m nhưng t thấy mỗi lần t thấy trăn trở hoặc khó khăn sắp tới có nghĩa là bản thân được chọn để làm điều gì đó lớn hơn chính mình.Tao bật dậy lúc 3 giờ sáng, đầu óc nặng như đeo đá, tỉnh dậy mà còn mệt hơn lúc chưa ngủ. Căn phòng tối om, ánh đèn đường hắt qua khe cửa thành mấy vệt loang lổ trên tường. Quạt quay yếu ớt, kêu cọt kẹt như sắp rã, gió thổi lờ đờ, chẳng khác gì cái cuộc đời mục ruỗng này. Không gian đặc quánh cái mùi ẩm mốc cũ kỹ, mùi của một thằng thất bại đang thoi thóp sống qua ngày.
Điện thoại hết pin. Cắm sạc lên cũng chỉ có vài cái thông báo rác, tin nhắn nhà mạng đòi tiền, chẳng có ai nhắn cho tao. Mà cũng đéo ai cần tao cả. Tao cũng chẳng có ai để mà nhắn trước. Bạn bè hồi xưa đứa nào cũng có hướng đi riêng, còn tao vẫn ngồi đây, mắc kẹt trong cái vũng lầy không lối thoát.
Lê xác vào nhà vệ sinh, bật đèn lên, nhìn vào gương, tao thấy một thằng thảm hại đến mức không thể chấp nhận nổi. Mắt hõm sâu, da tái mét, tóc bết lại vì cả tuần chưa buồn gội. Bụng vừa lép vừa mềm nhũn, nhìn đến chán. Tao không có bồ, không có tiền, không có cả một thứ gọi là tương lai. Hồi trước còn là sinh viên, giờ thì vứt luôn. Mẹ tao vẫn tưởng tao đi học đều đặn, nhưng thực tế tao bỏ bê lâu rồi, chỉ còn biết lấp đầy ngày tháng bằng những thứ vô nghĩa.
Lướt mạng thấy mấy thằng bạn cũ, đứa nào cũng ngon nghẻ. Đứa du học, đứa lập nghiệp, đứa ôm gái xinh, đứa kiếm tiền sấp mặt. Nhìn lại mình chỉ thấy chán ghét. Xã hội này vốn không có chỗ cho tao. Sai từ vạch xuất phát, sai cả đường đi, sai luôn cả cái kiếp này. Nếu tao không tạo nghiệp thì sao phải chịu cảnh này?
Tối nay chắc lại thức trắng, lặp đi lặp lại như một vòng xoáy không lối thoát. Có khi đến 30 tuổi vẫn vậy. Đéo phải tại tao không cố, mà có cố cũng chẳng khá hơn. Một số đứa sinh ra đã là rác rưởi, và tao chính là một trong số đó.
Cái nỗi thống khổ gặm nhấm tâm can tao trong 2 thập niên vừa qua… thật sự khó mà để một cá thể nào thấu được.Nhiều lúc giật mình tỉnh giấc nhận ra bản thân chỉ là 1 kẻ loser k hơn k kém. Ước gì có chiến tranh thế giới 3 để reset hết tất cả
Năm nay hoặc năm sauM nào đi sang tư bản m?
Đi Châu Âu ah m? Lụm cái qtich nó đuổi éo đc. T qua Nhật bọn nó hết tận dụng được chắc cũng đuổi cổ t về VNNăm nay hoặc năm sau