Thực ra quy định từng nước khác nhau. Thế nó mới đặt ra tiêu chuẩn châu âu, tiêu chuẩn mỹ, tiêu chuẩn việt nam. Cứ nhìn tại sao dân thích hàng nhập thì mày sẽ hiểu. Mày thử ăn cái nước mắm Cánh Buồm Đỏ xuất khẩu xem. Mấy cái Phú Quốc v.v vứt mẹ hết.
Tao-mày cho nó dân dã nhé, dù trên đời này chỉ có vài nghề tao kính trọng thực sự: thầy/cô giáo và bác sĩ/dược sĩ. Tao mù toàn tập về y-dược, xấu hổ vãi. Trong gia đình lớn (chú, bác, cô, dì ruột) thì có dễ quá 1/2 làm ngành Y, độ 1/4 làm nghề dạy học. Hồi bé hè nào cũng bị tống vào b.viện Nhi Thụy điển hôm thì cùng ông anh học Nội trú, buổi thì cùng bà chị khoa Dược; thế đếch nào lớn lên lại làm cái nghề vớ va vớ vẩn, đúng là nghề chọn người.
Mày Bs RHM nhỉ, nhà tao quen/thân với cô Hà Minh Thu thấy bảo cũng có uy tín trong nghề, hình như cả 2 thằng con cô ấy cũng theo nghề mẹ. Trước có cái phòng nha bé tẹo ở Đại Cồ Việt, giờ xuống dưới Hoàng Ngân rồi.
Về cái vụ vệ sinh, an toàn thực phẩm thì bọn Mỹ với châu Âu không có gì phải bàn rồi; tuy nhiên chúng nó cũng giết-nhầm-hơn-bỏ-sót bỏ mẹ đi chứ không phải tuyệt đối đúng một cách thấu tình đạt lý đâu. Vì cái nghề của tao cũng có liên quan đến mấy món thực phẩm Việt Nam xuất đi các nước nên tao cũng phải tìm hiểu, đọc tài liệu để-biết, để-khách-hàng-nó-đỡ-bịp. Câu chuyện nước mắm tao nghĩ tao rành phết, gần như tất cả các nơi ủ, chượp, pha trộn mắm ở nước mình tao đều đến cả rồi: Vân đồn(Quảng ninh), Cát hải (Hải phòng), Hải hậu (Nam định), Nha trang (hết mẹ nó cá nguyên liệu rồi, toàn mua cá từ Thanh hóa vào), Phan thiết, Phú quốc, An giang (các loại nước mắm cá đồng, tuyệt ngon). Cứ cá tươi (hoặc ủ hơi ươn ươn, tao nói thật đấy, không phét đâu) ướp với muối rồi đem phơi nắng theo tỷ lệ 3 cá 1 muối đến lúc ngấu (độ 1 năm hay hơn), đem đảo lên, đợi 1 thời gian nữa rồi chiết ra thì an-yên mà ăn, vi khuẩn nào sống nổi trong môi trường đấy được?
Tao không biết mày thẩm/chọn nước mắm theo gu thế nào: hương, hay vị hay theo kiểu chỉ chọn loại làm từ cá, mực+muối không có thêm mấy thứ linh tinh điều vị khác hay theo độ đạm? Nước mắm Phú quốc (tao nói những thương hiệu được sử dụng chỉ dẫn địa lý Phú quốc, đóng chai tại Phú quốc ấy) ổn mà. Cũng không chỉ có nước mắm Phú quốc đâu, nước mắm Phan thiết cũng rất ổn, hay Quảng ninh cũng đâu có dở? Ai nói nước mắm ngon nhất là ở chỗ này, chỗ kia thì cũng hồ đồ chả khác gì bảo con gái vùng này là xinh nhất nước :-) . Mày đã bao giờ nghe từ kho-quẹt chưa, mách mày cái này nhé: nước mắm ngon mới làm được nồi kho quẹt, còn mấy cái loại nước-chấm thì bỏ đi. Tao thi thoảng dzề miền Tây (An giang, Đồng tháp, Cần thơ) ăn mắm, ngon nhức nách luôn; Hà nội với Saigon cứ ở đó mà mơ-đi-cưng, nhé!
Một ngày một thằng mình ăn bao nhiêu nước mắm, cùng lắm 1/2 thìa canh? Thế thì lo gì ba cái tin lá cải, thằng nó hại đứa kia như arsen với 3-MCPD. Chắc mày cũng đồng ý với tao làm đéo gì có rau-hữu-cơ đúng chuẩn organic trồng ở cái đất nước hình chữ S này đúng không? Đất trồng rau có thể sạch đấy, đúng là không phun thuốc trừ sâu đấy, cũng không bón phân hóa học đấy NHƯNG nước tưới rau lấy từ nước ngầm hoặc sông suối ao hồ với hàm lượng nitrate tích tụ, hòa tan từ cái lượng phân bón hóa học sử dụng hàng năm khoảng 10 (mười) triệu tấn cho lúa, cây ăn trái nó lớn tới mức nào? Hay là có chỗ nào tưới rau bằng nước tinh lọc kiểu Lavie, Aquafina đựng bình 20 lít?
Vấn đề của an-toàn-thực-phẩm ở Việt Nam là : LIỀU LƯỢNG NÀO MỚI GÂY RA NGỘ ĐỘC. Gạo ăn hàng ngày, rau xanh ăn hàng ngày phun-xịt-ngâm tẩm thuốc bảo vệ thực vật bỏ mẹ ra, VietGAP hay GlobalGAP cũng phun thuốc sâu bỏ con mẹ ra và đớp-hàng-ngày thì chả thấy báo-chí-cách-mạng với các anh-hùng-bàn-phím thể hiện chính kiến. Lèo tèo dăm ba cái mẩu rau-khô trong gói mì, tuần ăn giỏi lắm đôi ba lần thì cứ như cháy nhà, chỉ giỏi a-dua bầy đàn thiểu năng não.
Tao buồn quá Bác sĩ
@Soleen ạ !