Kể về cái thời mà cua cá ngoài đồng nhiều . chưa có thuốc bvtv có ai biết ko

Có mày. Ngày xưa t mùa hè tôm cua cá lươn chạch ở ngoài đồng ngoài mương rãnh ruộng lúa ko thiếu con gì. Nhớ buổi trưa mà cá nó rúc hết vào bụi cỏ tránh nắng t chỉ việc mang cái rổ vớt được mấy xô đầy. Nhiều loại cá đẹp với ngon lắm. Giờ chả thấy con nào.
 
Đéo cần về đồng quê làm gì tao ở thành phố ngày xưa trùm chèo cây bắt ve mà giờ đéo có tiếng ve cặc nào cả dù nhà tao vẫn ở cạnh công viên và cái trường đại học :))
Ve thì thi thoảng vẫn thấy có , thi thoảng nghe thôi chứ nghe nhiều tao muốn


 
Ừm, t dân bắc kỳ k phải miền tây. Nhớ hồi bé nhảy xuống sông mò hến mà còn bắt đc cá bằng tay ko là chúng m biết nó nhiều cỡ nào rồi đấy. 1 buổi chiều đi mò hến là cũng đc cơ số cá với cua. Hên hên trúng ổ cá trê nữa là tối có bữa sang mồm. Giờ thì toàn sặc với lau kính :))))
 
Quê tao cỡ 20 năm về trước, chỉ một vũng suối nhỏ thôi, mà đến hè tát thì tôm cua, ốc, cá, cà cuống, lươn đủ loại ăn vừa ngon vừa béo. Bây giờ thì tuyệt chủng hết, tôm, cua giờ ko còn nữa, cá thì bây giờ chỉ có vài loại nữa thôi, ăn cũng ko còn ngon.
Mà nói thật chứ giờ ko phải mỗi dưới nước, mà trên bờ các loại chim chóc, ong, ve cứ con nào bỏ vào mồm được là bắt đầu tuyệt chủng. Mấy năm gần đây đến mấy con chim sẻ tao cũng thấy hiếm, hè đến ko còn nghe tiếng ve nữa.
Bây giờ là mất cân bằng sinh thái, có mấy loài như sâu, bọ ko còn thiên địch nữa, trồng rau cỏ mà giờ ko có thuốc trừ sâu phun, sâu bọ nó gặm cho bằng hết.
 
việc đéo gì phải thời nào,hiện tại quê tao đang phát triển thủy sản bền vững trồng lua kết hợp tạo sinh cảnh cho rươi và cáy phát triển,tôm cá ăn chõe mồm,những buổi chiều trở trời tôm nó bu đầy 2 bên bờ mương toàn to như ngón tay cái,cảm giác thò tay xuông là bốc đc cả nắm nhưng mà nó chạy nhanh vãi lồn,cáy thì bò lổn ngổm kín bờ,có mỗi con cá thoi loi đăt quá 280k/cân nên vẫn bị bắt kiểu tận diệt thôi
trong vườn nhà tao chim chóc,rắn rết,cò vạc đầy rẫy tao thì có tinh thần bảo vệ,bây giờ ko còn đói nữa tha đc cho con nào thì tha nhưng ông già tao thì vẫn nếp cũ,gặp rắn là bắt để bán hoặc ngâm rượu,gặp tổ chim thì lấy trứng về cho trẻ con ăn,mà trứng chim nó bé teo teo như hạt lạc,tao bảo bao nhiêu lần mà ông cứ bắt,lại còn bảo tao vẽ chuyện
M thái lọ, hải dương, hay hải phòng? Giọng phét lác thế này hải dương phỏng
 
Cái này chỉ miền tây hoặc miền bắc giáp sông hồng thì hay có thôi.
Quê tao hồi đó miền trung thiên nhiên nghèo nàn lắm k có nhiều đặc sản trù phú
 
quê tao 5 cụ,mà nó bắt ngặt lắm,xưa công an viên còn nể ng làng ng nước,chứ từ ngày chính quy về là nó chẻ thẳng băng 5 củ
Ừm chỗ m nó gắn camera chưa. Chỗ t giờ k cần dân báo nữa, nó ngồi coi cam thấy cháu nào là nó ra vợt vào xin 7 củ :)))) 2 năm trc t về quê thì cá lóc nhiều phết rồi.
 
Có buồi mà nhiều. Đm t đi bắt cua nắng gần chết đc éo bao nhiêu. Thời đó dân đói nhà nhà ng ng ra đồng lấy đéo đâu ra. Mà đm đỉa nó nhiều vkl ms đúng
 
Ừm chỗ m nó gắn camera chưa. Chỗ t giờ k cần dân báo nữa, nó ngồi coi cam thấy cháu nào là nó ra vợt vào xin 7 củ :)))) 2 năm trc t về quê thì cá lóc nhiều phết rồi.
nó gắn trong đường làng thôi,chứ ngoài đồng bãi rộng thế gắn đéo gì
 
Hồi đấy vác rá ra ngoài ruộng, chặn rãnh nước giữa hai ruộng rồi lùa là có trạch, có cua cá … nhỏ thôi nhưng tươi, về kho ăn.
Bọn tao chặn mương tát cá nữa, ngày cánh đồng ở HN mà bây giờ là đưởng Võ Chí Công đoạn ngoại giao đoàn đó
 
Tao nghe bố mẹ tao bảo sông hồ ngày xưa sạch lắm, xuống tắm luôn cũng được. Xuống đấy đỉa đầy luôn, cá với tôm cua ốc thì thả vó xuống là có hết.

Nhà nội tao hồi xưa có cái ao để không chả ai đánh bắt, bố tao bảo xuống đấy nhiều cá lắm, thích con nào xuống mà bắt. Cho nên ngày xưa cái thời đói ăn thì nhà nội tao cũng không tới mức túng thiếu. Gạo thì tự trồng cũng có vì nhà tao cũng có 3-4 sào ruộng.
 
Đợt tao về quê bạn tao chơi rau dại mọc đầy thích gì ra đấy mà ăn, giờ nó kêu là bê tông hóa hết rồi, chả có chuyện rau free như xưa đâu
Chuẩn rồi mày. Ngày xưa tối bọn tao ra bờ ao chơi đom đóm nhiều lắm . Nhìn phê lắm , không biết giờ chỗ nào còn đom đóm đêm nữa không để đi chơi
 
Hồi những năm 2000 vài khoảng tháng 8-9 nắng gắt là ra những chỗ đồng trũng bắt cả rổ cá rô phi,cá riếc,cua trong ruộng lúa,về ăn và phơi khô nghiền với ngô cho lợn,nhà nào cũng phơi cá thối nhức đầu,giờ thì bói không ra con cá cờ
 
Sống lại một chút tuổi thơ nhé các con vợ

Trong cuộc sống xô bồ hối hả của mỗi chúng ta hôm nay . Ai cũng tất bật , vội vã với nhưng lo toan cơm áo gạo tiền . Đồng tiền cuốn chúng ta vào guồng xoay mà đôi khi khiến chúng ta quên đi rằng giá những giá trị đã từng trải qua nó còn quý giá hơn cả .Một trong đó là tuổi thơ , một miền ký ức mà nơi đó thật đẹp , thật vô tư , hồn nhiên vô lo , vô nghĩ . Tất nhiên mọi cái luôn tồn tại song hành và chúng ta phải biết dung hoà nó trong cs .

Tuổi thơ tôi sinh ra là út trong một gia đình công nhân viên chức bình thường nơi ven thủ đô. Tôi rất may mắn khi sinh ra trong một gia đình đầy tình thương và cho đến giờ tôi luôn trân trọng gđ của mình . Tôi là con út trong gia đình nên rất được cưng chiều , anh chị hay bố mẹ luôn nâng niu yêu thương .

Nơi tôi ở là tập thể của một công ty nhà nước mà nơi đó hầu hết mọi gia đình đều có bố mẹ là cán bộ , công nhân viên trong công ty đấy . Toàn bộ khu tập thể có tầm 40 50 hộ gia đình nên hầu như bọn trẻ con chúng tôi biết nhau hết.

Tuổi thơ chúng tôi lớn lên cùng những trò chơi tuổi thơ với những buổi thả diều , đá bóng cùng nhau . Không biết ở nơi mọi người có trò chơi này không ? Nhưng ở chỗ tôi gọi nó là trò chơi "kháng chiến" mỗi buổi tối chúng tôi hẹn nhau ra chia hai phe rồi chia hai đầu của một dãy nhà tập thể cũ ngày ấy. Thò đầu ra bắn nhau , nếu đọc đúng tên người là người ấy đã bị bắn "chết" và loại ra ngoài . Cho đến khi bên nào hết người trước là bên ý thua . Rồi những buổi rủ nhau mang xô , chậu ra ngoài đồng tát cá . Mặt và người ông nào cũng lấm lem bùn đất với những rổ cá đồng nho nhỏ mang về cải thiện bữa ăn gia đình .

Có lẽ việc tôi thích nhất và thấy vui nhất là những buổi tối mất điện . Người lớn và trẻ con ra ngồi hóng gió mát thiên nhiên . Lũ trẻ chúng tôi thì ngồi chém gió chuyện trên trời dưới đất , nằm trên bãi cỏ ngắm nhìn bầu trời đêm . Thi thoảng ngồi hóng người lớn kể chuyện ma rồi không dám đi về nhà mà toàn phải nhờ các anh lớn hơn đưa về nhà .

Khi lớn hơn một chút thì lại biết để ý các em gái xinh nhất khu . Ở khu có một em gái khá là xinh (nhưng thấp nhé ) . Thật ra ở tuổi đó thì cái khái niệm đẹp với chúng ta nó đơn giản lắm . Có khi chỉ cần có khuôn mặt, nụ cười dễ thương một chút là có cảm tình rồi . Chứ không như mấy ông xamer bây giờ là phải ...

Tôi thường hay sang nhà chém gió với em mỗi buổi em phải nấu cơm cho bố mẹ ( tôi là con út nên không phải nấu cơm hay các việc nhà nhé ae ) . Nhìn nụ cười dễ thương của em , thi thoảng em cúi xuống thì khẽ nhìn qua khe áo của em ... ? Cho đến sau này khi lớn lên , thi thoảng bọn tôi có hẹn nhau đi cafe , trong một buổi cafe cùng nhóm mấy a e với tôi . Em ý vẫn còn bảo ngày xưa biết thế em lấy anh ... ? Tôi chỉ biết cười trừ . Không biết nơi anh em thế nào chứ tôi thấy đúng là bụt chùa nhà không thiêng. Nơi chúng tôi ở trai gái cũng nhiều mà không có một đôi nào lập gia đình với nhau .

Cuộc đời mỗi chúng ta ai cũng phải lớn lên và bước vào đời với những gắng nặng lo toan, nhưng đâu đó vẫn còn một nơi để ta tìm về đó là gia đình , quê hương với tuổi thơ và những miền ký ức thật đẹp. Tôi chỉ muốn nhắn nhủ một điều là : Khi chúng ta có gia đình , có con cái chúng ta mới hiểu hêt nỗi lòng của cha mẹ . Dành tất cả tình yêu thương và mọi thứ họ có cho chúng ta vô điều kiện . Hãy trân trọng và báo hiếu khi còn có thể , chúng ta lớn khôn thì cha mẹ ngày càng già đi . Thời gian dành cho cha mẹ đâu có nhiều . Tất nhiên mọi thứ trong cs luôn tồn tại song hành . Hãy cố gắng cho con chúng ta một tuổi thơ đẹp , bên một gia đình êm ấm ! Tuỳ vào khả năng của mỗi chúng ta nhưng đó là điều tôi tâm niệm và đang cố gắng làm !

Tg : Tô Đại Công = To Dài Cong


Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông
tau lại đọc nick mầy là tông đại 1 cô, chắc do bấn quá
 
Bố tao kể bé đi chăn trâu bò...bắt cua chúng nó auto tự gãy càng trốn thoát.
riêng càng cua ăn mệt nghỉ
Đến mùa lũ tiểu mạn con RẠM kết lại với nhau như cái NONG
Trai sông xuống dẫm tí thoải mái ăn toàn loại to bằng bàn Chân.
Tao lớn lên 1 tí mưa cả làng ra đồng thả cá, nhẹ nhàng đặt đó, đặt lờ trước mương nước cá đầy.
Ruộng lúa đến màu gặt cá lóc cá chép bắt đéo hết
Cá chạch tao thấy 1 vũng bé như cái chiếu khô nước xục tay xuống móc bùn nặn ra cả rổ...
Cá lóc bắt đc auto bẻ cổ..
Chỗ nào cạn cá nhiều xách nơm đi úp
Tml, kể thấy giống tao ghê.
Chỗ tao hồi trước thì ko có cá chạch, có nhiều nhất là cá rô đồng với cá diếc nhiều vãi luôn, cá rô đồng toàn rán lên chấm nước mắm, còn cá diếc thì kho, mà cá diếc thì con nào con nấy toàn trứng, cá hồi xưa thì toàn con to.
Đến mùa lũ bố tao hay chặn dòng nước dùng xà di làm bẫy bắt cá. Cứ lũ đến chỉ cần 1 cái bẫy như vậy là cá ăn ko hết, mà nhiều lần hên hên là dính được tụi cá to như cá trắm với cá gáy nặng 8,9kg.
Mà ko hiểu sao hồi trước ăn cá vừa béo vừa thơm. Còn cá bây giờ thì ko ngon nếu ko nói là dở tệ.
Bây giờ mấy loại cá tao kể trên ko còn nữa rồi, ao suối chỗ tao giờ toàn cá thác lác, rồi cá gì bé bé vừa tanh mà còn nhiều xương. Tụi cá lóc, cá trê thì người ta câu với dí hết, lâu lâu mới thấy 1 con.
 
Ông hàng xóm ngâm hũ thính bằng bã cua thối um mà nhạy mỗi đêm đi bắt về 7-8 kg cá rô đồng mà bà vợ bán hết chỗ cá đấy cũng mới bằng gần 1 ngày công đi xây của ông đấy. Bây giờ mà 8kg rô đồng x120-130k/kg là ngày có 1 củ cao gấp hơn 2 lần thợ xây
 
Quê tao cỡ 20 năm về trước, chỉ một vũng suối nhỏ thôi, mà đến hè tát thì tôm cua, ốc, cá, cà cuống, lươn đủ loại ăn vừa ngon vừa béo. Bây giờ thì tuyệt chủng hết, tôm, cua giờ ko còn nữa, cá thì bây giờ chỉ có vài loại nữa thôi, ăn cũng ko còn ngon.
Mà nói thật chứ giờ ko phải mỗi dưới nước, mà trên bờ các loại chim chóc, ong, ve cứ con nào bỏ vào mồm được là bắt đầu tuyệt chủng. Mấy năm gần đây đến mấy con chim sẻ tao cũng thấy hiếm, hè đến ko còn nghe tiếng ve nữa.
Bây giờ là mất cân bằng sinh thái, có mấy loài như sâu, bọ ko còn thiên địch nữa, trồng rau cỏ mà giờ ko có thuốc trừ sâu phun, sâu bọ nó gặm cho bằng hết.
Cứ nghỉ hè là ra bụi trúc sau nhà, chặt cây đẹp nhất làm cái cần câu, xong đi thọc ổ kiến vàng lấy trứng kiến về trộn với mủ vú sữa. Ra suối kiếm chỗ mát mát ngồi, thời đó rau muống dại với cây khô dưới suối nhiều, cứ lựa một cái lỗ trống khoảng chừng hơn gang tay ko bị vướng rau muống và cây khô, ngồi đó nửa buổi là rô đồng về ăn mấy ngày ko hết, rộng vào cái lu ăn dần.
Trình kém nên chỉ câu được rô đồng, thỉnh thoảng trúng con trê hay rô phi hay lóc chó là sướng tê tái.
Nể nhất mấy thằng móc nhái câu rê cá lóc đồng bự cỡ bắp tay bắp chân.
Mấy thằng 8x 9x chắc chắn thi thoảng trong cuộc sống hối hả vẫn nhớ lại thời tuổi thơ bao nhiêu sắc màu, mẹ giờ đi làm kiếm tiền, cứ xoay vòng cái nhịp sống tẻ nhạt.
 
Ngày xưa hoa dại , bãi cỏ , bướm ong dập dờn . Cả đom đóm buổi đêm nữa , giờ chỗ tôi đô thị hóa chẳng còn thấy nữa , tôi 8x
Chuẩn luôn. Thời đó nghèo mà thấy vui vãi. Ngày xưa trưa nắng mà ko thấy nóng như bây giờ vì nhiều cây cối, đường thì đường đất. Giờ bê tông hóa chặt mẹ hết cây.
 

Có thể bạn quan tâm

Top