33 tuổi, công việc đéo ổn định, nhà cửa xe cộ đéo có, nguy cơ tan vỡ hôn nhân

Khỏi xin lời khuyên. Đẳng cấp gánh vác cả 1 nhóm người. Sống trách nhiệm hơn vạn dân. Thớt nên tự hào về bản thân mình. T mà là thớt t sợ ko lo nổi cho 1 ai, thật đấy. Gánh team mãi cố săn lùng kda kiếm mạng, gank đường suốt thì cũng rất căng thẳng đầu óc, mệt mỏi chứ. Cỗ máy còn mệt khô dầu chứ nói chi con người. Chỉ là 3 tháng nghỉ ngơi thôi. R m sẽ tỏa sáng hơn trước. Cha chả mỗi tháng cố trích ra 1 xíu xíu tiền để góp vào quỹ đầu tư mua dần tích lũy tí một các tài sản sinh lời :(
 
Mấy thằng trên nói đúng đấy, nhà đã vậy còn cố lấy vợ, xong đẻ hai đứa, đéo biết mày nghĩ gì. Vợ lấy muộn cũng được, lo hết các việc kia rồi kể cả mày 40 vẫn có thể lấy vợ, chứ bây giờ mày khổ đến cuối đời chưa chắc hết. Vợ và hai con mày sẽ bào tiếp nốt năng lượng cuối cùng của mày. Chúc mày may mắn
 
Không sao đâu bạn, nhìn lên đéo bằng ai chứ nhìn xuống còn hơn T nhìu
 
t cũng hay tự trách bản thân vô dụng, chắc cũng có chút đồng cảm được với mày, đừng để ý đến bọn công kích cá nhân ở đây, chúng nó như người chết đuối vớ đc phao khi tìm được thằng để dìm xuống ngang chúng nó.
mày làm được nhiều việc lắm rồi, những việc mà mày gánh vác nó xứng đáng được tưởng thưởng hơn là những gì mày tự nghĩ về chính mình, cố gắng lên nhé người bạn cùng tuổi, đéo dám buông xuôi nghĩa là chỉ còn đường chiến đấu tiếp. khi vợ mày đã chọn mày trong lúc mày không có gì thì t tin cũng sẽ ở lại chiến đấu cùng mày thôi. chúc cho mày sớm trở lại, cũng như chúc cho chính tao.
Chán lắm m ạ. Bạn bè xung quanh nó nhà cửa đề huề cả rồi, mặc dù đéo dám khinh t đâu, chúng nó vẫn rất tôn trọng mình, nhưng tự bản thân thấy mình thấp kém khi đứng cạnh cno
 
Cố gắng thôi. M cố học thêm cái nghề hay kỹ năng gì đó xem. Rảnh thì tự học ở nhà cũng được. Tầm 33 tuổi vẫn còn sớm để bắt đầu lại mà. Chúc m may mắn
Um, t cũng có 1 vài kỹ năng khác, nhưng cũng kiểu thuộc dạng tạm được chứ không xuất sắc
 
K nợ là mừng rồi
Tao còn đang gánh đống nợ 1ty7 đây. Nghĩ ngợi cũng chán nản mà vợ còn ý kiến này kia nữa đâm ra nhiều lúc stress vkl. K vướng con khéo tao reset làm ván mới cho đỡ oải rồi
Nghĩ chán nhở, mà m làm ăn hay mua nhà mà nợ ác thế
 
cũng dân xây dựng mà mày cũng khổ vãi; tao thì cũng khổ không bằng mày nhưng may hơn cái chưa vợ con, giờ làm đủ để trang trải cho ông bà già thôi.
Thôi từ từ hãng lấy m ạ
 
đúng là nghe m kể t cũng sầu não vkl vì t cũng bằng tuổi m, nhưng t may mắn hơn m. Chẳng biết cho lời khuyên sao chỉ biết nói là nhìn con cái vui cười mà cố gắng hơn nữa thôi m ạ. Ngồi than thở chìm đắm trong nỗi lòng cũng không ra tiền cho con cái, vì vậy ngồi im 1 chỗ nghĩ xem, sắp xếp và hoạch định xem nên làm gì đầu tiên.
 
Chán lắm m ạ. Bạn bè xung quanh nó nhà cửa đề huề cả rồi, mặc dù đéo dám khinh t đâu, chúng nó vẫn rất tôn trọng mình, nhưng tự bản thân thấy mình thấp kém khi đứng cạnh cno
ít dùng mạng xã hội lại, mỗi đứa đều có hoàn cảnh riêng, tập trung vào cuộc sống của mình thôi. 1 vợ - 2 con - 2 bàn tay trắng nhưng không nợ nần, có nghề nghiệp thì giàu không biết chứ đủ ăn, lo cho con cái ăn học được thì không khó.
 
Nghĩ tích cực thì còn sức khỏe là vẫn còn mọi thứ. Trên có thằng nói đặt mục tiêu nhỏ và hoàn thành nó - là chuẩn đấy. Nếu tao là mày, ngoài việc nhận thêm hồ sơ làm tối thì ban ngày xách xe ra đường chạy grab/be kiếm thêm cũng là 1 lựa chọn, ít nhất là bận cũng làm mày đéo nghĩ tiêu cực thêm được.
Ừ t đang thu xếp cho gửi thằng cu con 10 tháng tuổi để đi làm lại đây
 
đúng là nghe m kể t cũng sầu não vkl vì t cũng bằng tuổi m, nhưng t may mắn hơn m. Chẳng biết cho lời khuyên sao chỉ biết nói là nhìn con cái vui cười mà cố gắng hơn nữa thôi m ạ. Ngồi than thở chìm đắm trong nỗi lòng cũng không ra tiền cho con cái, vì vậy ngồi im 1 chỗ nghĩ xem, sắp xếp và hoạch định xem nên làm gì đầu tiên.
Ok m ơi, thôi cố gắng vậy, như 1 thằng ở trên nói, tháo gỡ từ từ, đéo vội đc đâu
 
Không ít thằng như mày đâu, trông lên thì chả bằng ai nhưng trống xuống thì tự tin lên.
Nói gì thì nói, mày muốn khá lên thì phải đầu tư. Làm ra tiền thì chi tiêu + tiết kiệm để đầu tư mới khá lên được, tích tiểu thành đại
Uh thôi lại bắt đàu lại từ đầu, còn trẻ là còn cơ hội
 
Khỏi xin lời khuyên. Đẳng cấp gánh vác cả 1 nhóm người. Sống trách nhiệm hơn vạn dân. Thớt nên tự hào về bản thân mình. T mà là thớt t sợ ko lo nổi cho 1 ai, thật đấy. Gánh team mãi cố săn lùng kda kiếm mạng, gank đường suốt thì cũng rất căng thẳng đầu óc, mệt mỏi chứ. Cỗ máy còn mệt khô dầu chứ nói chi con người. Chỉ là 3 tháng nghỉ ngơi thôi. R m sẽ tỏa sáng hơn trước. Cha chả mỗi tháng cố trích ra 1 xíu xíu tiền để góp vào quỹ đầu tư mua dần tích lũy tí một các tài sản sinh lời :(
Thôi kệ mẹ cứ cố gắng đến 70 tuổi chết là vừa nhỉ
 
mày làm XD à, nộp CV vào Coteccons ngay và luôn, sợ đéo gì thất nghiệp
Thất nghiệp thì không sợ m ạ. Có phải lần đầu t thất nghiệp đéo đâu, t sợ mình t cáng đáng lắm thứ quá, mà nhỡ mình có bệnh gì hay tn vài năm nữa lăn cụ ra đấy thì chết dở
 
Đồng cảm với mày vì những chuyện đã qua. Nhưng hiện tại k nợ là ok rồi. Có sức khoẻ thì còn tất cả. Làm ăn tiền bạc thơi điểm, thua keo này bày keo khác. Nếu bí quá hay đi xkld vài ba năm kiếm vốn hoặc có trình độ thì đi theo diện có trình độ rồi bảo lãnh gia đình qua. Đừng bi quan, lo sợ rồi suy nghĩ nó k tỉnh táo. Lúc này phải thật bình tĩnh.
 
Nghĩ đến tương lai chỉ thấy mịt mù, có thằng nào như tao không, đã 33 tuổi nhưng đéo có 1 tí tài sản dính vào thân, không phải là không làm nên trò trống gì, mà là có quá nhiều thứ phải gánh vác, lo liệu. Nhà t có 3 anh chị em, t là út, anh trai, chị gái t đều mất cả rồi, chỉ cách nhau vài năm. Mẹ t thì ốm yếu quanh năm, bố thì khoảng 15 năm nay không làm ra được của cải vật chất. T đã lấy vợ, sinh được 2 đứa con 1 trai 1 gái, hiện tại 2 vc thuê nhà ở và làm việc tại hà nội. T mới thất nghiệp 3 tháng ở nhà trông con, đéo làm ra đồng tiền thấy cuộc sống nó bế tắc vcl. Cuộc đời t chưa bao giờ biết nghĩ đến cho bản thân, kể cả lúc t làm ra nhiều tiền của thì những người xung quanh t lần lượt ‘báo’ t theo cách này hay cách khác, tuổi trẻ của t là sự chôn vùi ngoài công trường cát bụi, hì hục kiếm đồng tiền lo chi gia đình, bà chị gái ung thư 5 năm rồi ra đi, t cũng lo hết sức có thể trong khả năng, ông già t làm ăn thua lỗ nợ trong nợ ngoài, bán cả 1/2 chỗ đất ở cho ông chú trong họ, t cũng nai lưng ra làm kiếm tiền trả ngân hàng, chuộc lại đất, đến ngày t lấy vợ cũng là 1 tay t lo cho đám cưới của mình, rồi đến giờ vài năm rồi, vc t đẻ được 2 bé, cũng gần như chưa nhờ được bố mẹ t hỗ trợ được gì, kể từ trông nom đến tài chính. Thậm chí hàng tháng t vẫn gửi về cho ông bà vài triệu để chi tiêu, thuốc thang. T biết đó là trách nhiệm của mình, nhưng mấy tháng thất nghiệp gần đây t nhận thấy mình đã quá mệt mỏi, cứ đà này rồi sẽ đi về đâu. Các con thì còn nhỏ, nuôi dạy chúng nó trưởng thành cũng phải 20 năm nữa, song song với đó là cha mẹ già cũng cần mình chăm lo. T hoang mang và mất phương hướng. Cho t 1 lời khuyên, 1 sự khai sáng để t vượt qua đi c mày!!!
Như vậy là bạn quá giỏi rồi.. Giờ kinh tế khó khăn. Hy vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn. CỐ lên bạn!
 

Có thể bạn quan tâm

Top