33 tuổi, công việc đéo ổn định, nhà cửa xe cộ đéo có, nguy cơ tan vỡ hôn nhân

Tao ko cao ngao hay gì nhưng tao nói mày 2 vc mà lương 7 8 tr deo có tí tài sản tiểt kiệm hay gì mà nuôi con sống ở hà nội thì ăn cứt chắc thôi ,ko có ông bà nội ngoại đỡ dần hay gì thì đi ăn cắp ,tao ko muốn tranh luận
M nói thế còn đỡ, rồi, lấy vợ đi, m sẽ thay đổi nhiều đấy
 
Nghĩ đến tương lai chỉ thấy mịt mù, có thằng nào như tao không, đã 33 tuổi nhưng đéo có 1 tí tài sản dính vào thân, không phải là không làm nên trò trống gì, mà là có quá nhiều thứ phải gánh vác, lo liệu. Nhà t có 3 anh chị em, t là út, anh trai, chị gái t đều mất cả rồi, chỉ cách nhau vài năm. Mẹ t thì ốm yếu quanh năm, bố thì khoảng 15 năm nay không làm ra được của cải vật chất. T đã lấy vợ, sinh được 2 đứa con 1 trai 1 gái, hiện tại 2 vc thuê nhà ở và làm việc tại hà nội. T mới thất nghiệp 3 tháng ở nhà trông con, đéo làm ra đồng tiền thấy cuộc sống nó bế tắc vcl. Cuộc đời t chưa bao giờ biết nghĩ đến cho bản thân, kể cả lúc t làm ra nhiều tiền của thì những người xung quanh t lần lượt ‘báo’ t theo cách này hay cách khác, tuổi trẻ của t là sự chôn vùi ngoài công trường cát bụi, hì hục kiếm đồng tiền lo chi gia đình, bà chị gái ung thư 5 năm rồi ra đi, t cũng lo hết sức có thể trong khả năng, ông già t làm ăn thua lỗ nợ trong nợ ngoài, bán cả 1/2 chỗ đất ở cho ông chú trong họ, t cũng nai lưng ra làm kiếm tiền trả ngân hàng, chuộc lại đất, đến ngày t lấy vợ cũng là 1 tay t lo cho đám cưới của mình, rồi đến giờ vài năm rồi, vc t đẻ được 2 bé, cũng gần như chưa nhờ được bố mẹ t hỗ trợ được gì, kể từ trông nom đến tài chính. Thậm chí hàng tháng t vẫn gửi về cho ông bà vài triệu để chi tiêu, thuốc thang. T biết đó là trách nhiệm của mình, nhưng mấy tháng thất nghiệp gần đây t nhận thấy mình đã quá mệt mỏi, cứ đà này rồi sẽ đi về đâu. Các con thì còn nhỏ, nuôi dạy chúng nó trưởng thành cũng phải 20 năm nữa, song song với đó là cha mẹ già cũng cần mình chăm lo. T hoang mang và mất phương hướng. Cho t 1 lời khuyên, 1 sự khai sáng để t vượt qua đi c mày!!!
M đã làm rất tốt bổn phận của mình rồi
Giờ thì cần phải đi kiếm việc mà làm thôi, cái quan trọng trước mắt vẫn là việc làm.

Cố gắng kiếm 1 công việc nào đấy để có đồng ra đồng vào phụ vợ nữa, để cho vợ nó tâm tư rồi lại tan vỡ gia đình.

Cái quan trọng là việc làm, cho dù ít cũng không phải là vấn đề đâu.
Cứ làm đi, rồi qua được cái eo này thôi anh bạn.
 
chó cắn áo rách nghèo hay xui lắm cờ bạc k có ăn đc đâu, tiết kiệm với làm thêm sau mua cái gì như chứng hay đất hay vàng, đủ đủ 1 tí thì hãy dùng đòn bẩy vay ngân hàng kiếm chỗ chui ra chui vào vừa tránh lạm phát vừa biết đâu bất ngờ mà cái nào k rõ thì đừng chơi hỏng đấy thành bẫy nợ nữa thì khổ đời
Uh đúng kiểu chó cắn áo rách, nghèo thì hay xui, thử vận may toàn mất sạch, cay vcl
 
M hơn t 1 giáp, t xưng m t cho văn hóa xàm, t kể qua hoàn cảnh nhà t, t đang nợ tiếng anh năm 4 áp lực ra trường, nợ home 20tr để lo tiền đóng học, 2 tháng nay đi thực tập k lương, chưa biết xoay đâu để đóng lãi 2tr cho home, trong người còn hơn 8tr. Nhà t trên hà nội nhưng mức sống ko khác gì dân quê ở tỉnh, t có chị sn 95 bị chậm phát triển bố mẹ t nuôi báo cô. 27 năm nay, có thằng em kém t 10t, nhà trong ngõ ngách, bố t con trưởng, cả bố cả mẹ t đều bệnh nền, từ năm 2 dh t đi làm tự xoay tiền cố học cho xong lấy cái bằng, t may mắn vì ko dính vào tệ nạn thuốc hay bài bạc gì, t có nhiều điểm nổi bật, xuất phát điểm cũng tốt so với những đứa bằng tuổi t nhưng cả họ hàng nhà t đẻ nhau cách xa qua nên ko ai định hướng cho t, t chọn sai lại làm lại. t áp lực vì sau này nếu bố mẹ t già, em t còn bé thì đ biết t nuôi bố mẹ t như thế nào.
Đời t t còn chưa lo xong, nhưng may mắn hiện giờ bố mẹ t quá 5x vẫn đi làm khỏe khoắn. t có lời khuyên, dù đời t tiếp xúc vs xã hội chỉ bằng 1/10 m nhưng m hãy cố lên vì là thân trai, thượng để đẻ ra đàn ông có đẻ ra tiếng khóc với tiếng kêu đâu, m hạnh phúc vì có gia đình 2 con hãy lấy đó làm động lực vì trên hết mình là thằng đàn ông. mỗi nhà mỗi cảnh.
 
M đã làm rất tốt bổn phận của mình rồi
Giờ thì cần phải đi kiếm việc mà làm thôi, cái quan trọng trước mắt vẫn là việc làm.

Cố gắng kiếm 1 công việc nào đấy để có đồng ra đồng vào phụ vợ nữa, để cho vợ nó tâm tư rồi lại tan vỡ gia đình.

Cái quan trọng là việc làm, cho dù ít cũng không phải là vấn đề đâu.
Cứ làm đi, rồi qua được cái eo này thôi anh bạn.
Qua đc khúc này rồi gi vọng đời nó dễ thở hơn b ạ
 
quá đáng khâm phục tuổi trẻ mà đã cố gắng làm chỗ dựa cho nhiều người. Nhưng nên nhớ sức người có hạn. Dẫu biết ai cũng muốn bao bọc hỗ trợ nhiều người nhưng thực tế sức người có giới hạn không phải vô hạn.
Ngồi lại tĩnh tâm xác định đâu là thứ quan trọng nhất của đời mình, rất rất lâu rồi tao nhận ra chỉ có bản thân là đối tác chiến lược toàn diện duy nhất cần đầu tư và đi cùng ta suốt cuộc đời.
Đừng vơ hết các trách nhiệm vào mình, biết sức mình đến đâu làm được đến đâu và bằng lòng với nó. Chứ kiểu người gánh vác hết khổ lắm, khổ đến chết.
thôi coi như thời gian vừa rồi là thời gian nghỉ ngơi, xả stress vậy
 
t chưa có gia đình nhưng mà t nghĩ như vầy. cho vợ m đem 2 đứa con về bên ngoại 1 thơi gian đi. để m ổn định lại bên gia đình m cũng như công việc. sau đó ms tính bước tiếp theo.
 
cố lên tml,,ai cũng có cái khó ,,nhưng rồi sẽ ló cái khôn ,,nghĩ tích cực lạc quan lên là dc ....
 
Đàn ông đàn ang trụ cột gia đình mới có thế đã than. So sánh thì khó nhưng nói tóm lại là ko chịu dc thì lấy váy của vợ mà mặc vào. Tự thấy bản thân mình còn may mắn hơn nhiều người nên cố gắng mà phấn đấu. Nói mày thông cảm chứ mấy cái mày than mày khóc mày nghĩ là to tát vất vả nhưng đã làm đàn ông thì như thế chưa thấm vào đâu đâu. Ko lẽ tao mang con sgm ra so với mày, chứ kể ra đàn ông nó nghĩ bị xúc phạm
 
43,hai vợ hai con ba nhà bốn xế.Đéo được đi làm hay đi chơi mà phải chia hai tư sáu ba năm bảy chạy tới chạy lui,cực còn hơn cả chó đây.
 
M hơn t 1 giáp, t xưng m t cho văn hóa xàm, t kể qua hoàn cảnh nhà t, t đang nợ tiếng anh năm 4 áp lực ra trường, nợ home 20tr để lo tiền đóng học, 2 tháng nay đi thực tập k lương, chưa biết xoay đâu để đóng lãi 2tr cho home, trong người còn hơn 8tr. Nhà t trên hà nội nhưng mức sống ko khác gì dân quê ở tỉnh, t có chị sn 95 bị chậm phát triển bố mẹ t nuôi báo cô. 27 năm nay, có thằng em kém t 10t, nhà trong ngõ ngách, bố t con trưởng, cả bố cả mẹ t đều bệnh nền, từ năm 2 dh t đi làm tự xoay tiền cố học cho xong lấy cái bằng, t may mắn vì ko dính vào tệ nạn thuốc hay bài bạc gì, t có nhiều điểm nổi bật, xuất phát điểm cũng tốt so với những đứa bằng tuổi t nhưng cả họ hàng nhà t đẻ nhau cách xa qua nên ko ai định hướng cho t, t chọn sai lại làm lại. t áp lực vì sau này nếu bố mẹ t già, em t còn bé thì đ biết t nuôi bố mẹ t như thế nào.
Đời t t còn chưa lo xong, nhưng may mắn hiện giờ bố mẹ t quá 5x vẫn đi làm khỏe khoắn. t có lời khuyên, dù đời t tiếp xúc vs xã hội chỉ bằng 1/10 m nhưng m hãy cố lên vì là thân trai, thượng để đẻ ra đàn ông có đẻ ra tiếng khóc với tiếng kêu đâu, m hạnh phúc vì có gia đình 2 con hãy lấy đó làm động lực vì trên hết mình là thằng đàn ông. mỗi nhà mỗi cảnh.
vlin bạn này cũng vất thế, người còn 8 củ tối bạch thủ con 66 cho giống đít của chủ thread luôn mai đổi đời b àh
 
Mày sống ở hà nội mà 2 chục mà nuôi con thì ăn lôn luôn ,1 mình tự do nen tao đủ ko thiếu thứ gì cả ,cờ bạc phò phạch yêu dương đủ .tao giờ chỉ muốn lấy vợ nhà có điều kiện tí ko pai tao muốn chui chạn mà muốn sau này con nó đỡ pai khổ thôi con bản thân tao làm ra số tiền ý tao khỏe mẹ luôn ý
mình làm 20, vk làm khoảng gần 20 là ok rồi bác.
 
Mày sống ở hà nội mà 2 chục mà nuôi con thì ăn lôn luôn ,1 mình tự do nen tao đủ ko thiếu thứ gì cả ,cờ bạc phò phạch yêu dương đủ .tao giờ chỉ muốn lấy vợ nhà có điều kiện tí ko pai tao muốn chui chạn mà muốn sau này con nó đỡ pai khổ thôi con bản thân tao làm ra số tiền ý tao khỏe mẹ luôn ý
loại ích kỷ như mày chó nó lấy =))))) điều vs chả kiện
 
Nghĩ đến tương lai chỉ thấy mịt mù, có thằng nào như tao không, đã 33 tuổi nhưng đéo có 1 tí tài sản dính vào thân, không phải là không làm nên trò trống gì, mà là có quá nhiều thứ phải gánh vác, lo liệu. Nhà t có 3 anh chị em, t là út, anh trai, chị gái t đều mất cả rồi, chỉ cách nhau vài năm. Mẹ t thì ốm yếu quanh năm, bố thì khoảng 15 năm nay không làm ra được của cải vật chất. T đã lấy vợ, sinh được 2 đứa con 1 trai 1 gái, hiện tại 2 vc thuê nhà ở và làm việc tại hà nội. T mới thất nghiệp 3 tháng ở nhà trông con, đéo làm ra đồng tiền thấy cuộc sống nó bế tắc vcl. Cuộc đời t chưa bao giờ biết nghĩ đến cho bản thân, kể cả lúc t làm ra nhiều tiền của thì những người xung quanh t lần lượt ‘báo’ t theo cách này hay cách khác, tuổi trẻ của t là sự chôn vùi ngoài công trường cát bụi, hì hục kiếm đồng tiền lo chi gia đình, bà chị gái ung thư 5 năm rồi ra đi, t cũng lo hết sức có thể trong khả năng, ông già t làm ăn thua lỗ nợ trong nợ ngoài, bán cả 1/2 chỗ đất ở cho ông chú trong họ, t cũng nai lưng ra làm kiếm tiền trả ngân hàng, chuộc lại đất, đến ngày t lấy vợ cũng là 1 tay t lo cho đám cưới của mình, rồi đến giờ vài năm rồi, vc t đẻ được 2 bé, cũng gần như chưa nhờ được bố mẹ t hỗ trợ được gì, kể từ trông nom đến tài chính. Thậm chí hàng tháng t vẫn gửi về cho ông bà vài triệu để chi tiêu, thuốc thang. T biết đó là trách nhiệm của mình, nhưng mấy tháng thất nghiệp gần đây t nhận thấy mình đã quá mệt mỏi, cứ đà này rồi sẽ đi về đâu. Các con thì còn nhỏ, nuôi dạy chúng nó trưởng thành cũng phải 20 năm nữa, song song với đó là cha mẹ già cũng cần mình chăm lo. T hoang mang và mất phương hướng. Cho t 1 lời khuyên, 1 sự khai sáng để t vượt qua đi c mày!!!
Chào anh .!!!
Lời đầu tiên muốn gửi tới anh :” Anh là 1 người đàn ông tuyệt vời” . Ông trời không phụ kẻ tốt. Anh quả là 1 người đàn ông ấm áp và có trách nhiệm . Thường thì tin em đi . Những người nỗ lực thì đi đến đâu cũng sẽ gặp quý nhân phù trợ thôi . Hoặc thì mình cứ cố gắng hết sức có thể của mình đi đã . Là đàn ông đã áp lực rồi , nhưng hãy cứ lạc quan và vui lên . Vì ít ra anh hơn rất nhiều người đàn ông khác ở ngoài xã hội kia . Là anh có trách nhiệm với bản thân anh và những người thân của anh . Không ai hiểu được anh khổ như nào . Và cũng chẳng ai sống thay anh . Vậy nên .!!! Cứ kệ đi. Chí ít ra là không nợ ai là được rồi . Thế là đã hơn rất nhiều người trong cái thời điểm kinh tế khó khăn này rồi . Nghĩ thoáng ra anh , chúc anh và gia đình thật nhiều sức khoẻ . Và mong anh thật thành công để còn làm chỗ dựa vững chãi cho gia đình .!!!
 
Kinh tế chưa vững thì đừg nghĩ đến chuyện lấy vợ, chứ độc thân , số dư tk hơn 1 tỏi thôi cũng thấy thoải mái ăn ngon ngủ ngon lắm rồi, h có mất việc thì đợi tình hình kinh tế ổn lại đi kiếm việc khoẻ vl
 
Còn tuỳ vào cách giáo dục của m. Đời bố t no hope nhưng đời t chưa trộm cướp của ai bao giờ m thân mến ạ
Giáo dục 1 phần thôi, tình thế mới quan trọng. Do gia đình m chưa gặp biến cố gì quá lớn thôi chứ đẩy m vào thế thì chắc chắn m phải làm liều vì sau m đéo có ai để dựa vào cả :vozvn (19): đâu phải tự nhiên con cái của các gia đình nghèo sinh ra có tỷ lệ trở thành tội phạm rất cao
 
Đéo biết nên nói gì nữa thôi thì chúc mày mau chóng tìm được việc làm chứ ở không hay suy nghĩ linh tinh lắm
 

Có thể bạn quan tâm

Top