Lại xàm lồn tâm sự chuyện gia đình, nghèo thì khổ mà nhà khá cũng mệt

minhle01az

Tâm hồn dẩm chúa
Nói một chút chuyện xàm Lồn. Nghĩ cái xàm này cũng chán nhưng tao chả biết kể câu chuyện ở đâu, lại lên đây.

Nhà tao làm kinh doanh ở quê. Ông già lăn lộn, bươn trải, đến giờ kinh tế gọi là có tiếng trong vùng tao sống. Nhà xây lên một cái biệt thự nhỏ, xung quanh loanh quanh 2 3 chục suất đất mặt đường, tao lên là HN học là đã có 3 cái nhà sẵn trên này. Ông bà già tao thương con, vui tính không tạo áp lực cho con cái. Tính ra cuộc đời tao đéo có gì mà phàn nàn, ngoại trừ tính cách của bản thân tao.

Tao độc lập, gia trưởng, và khát khao xây dựng lên sự nghiệp riêng của mình. Từ lúc ra trường chưa một lần nào tao nhờ bố mẹ người nhà việc gì, từ tiền nong đến quan hệ. Hồi cấp 3 có 1 thằng bạn đến nhà tao, bước vào nhà nó bảo "nhà thế này học làm buồi gì nữa", từ đó đến nay bao nhiêu năm tao không dẫn thêm bất kỳ ai bạn bè đồng nghiệp nào về nhà chơi vì tao ghét cái việc chỉ cần nhìn điều kiện gia đình người ta phủ nhận hết nỗ lực của người khác. Tao đến giờ gọi là tạm được, trung bình cứ 2 3 năm lên một cấp, kể từ hồi ra trường đến giờ. Nhưng nói thật, vẫn không là gì đối với gia đình - bố mẹ tao không áp lực gì cả, tao tự nghĩ thế thôi.

Đầu tuần, bố tao gọi lên bảo, đừng cố gắng vất vả quá, cứ giữ sức khỏe mà về nhà của bố mẹ cái gì thì cũng chả là của con. Tao bị stress mấy hôm liền, "à hóa ra tao còn kém đến mức bố tao nghĩ là không làm ăn trò trống gì phải về quê ăn thừa kế".

Sẽ có nhiều thằng chửi cái tâm sự này. Tao không kể ra với bạn bè được vì đứa nào cũng nghĩ là à đm lại khoe khéo. Nhưng tao kể ra một phần là xàm cho nhẹ đầu, một phần cũng hi vọng có đứa chia sẻ được suy nghĩ của mình.

Chán vcl.
 
Cái bóng của ba mẹ m quá lớn nên che mất thành quả của m.. theo t thì m cứ lượng sức mà làm thôi, đừng cố làm gì, của cải chết có mang theo đc đâu. Ở đời nên chấp nhận cái vừa đủ, vì biết bao người ngoài kia mong được như m nhưng họ lại k có.. điển hình là t đây.. từ lúc ra trường đến h k chơi bời gì chỉ lo làm và làm thôi, ko có time cho bản thân mình nữa, theo t hạnh phúc của cuộc đời là làm chủ được chính mình..
 
Mày suy nghĩ vậy chuẩn rồi, obg nói thế thôi mày mà về ăn bám các cụ lại đá xoáy ngay
 
Tao đang thấy 1 gia đình trong mơ. Bình tĩnh lại, mày đang có tất cả những gì mọi người mơ ước, kể cả chính con người mày (nếu mày không xạo).
Cố mà gìn giữ lấy, vì có thể đến đời con mày, điều ấy không còn nữa đâu. Tao chia sẻ thật lòng.
 
tiền nhiều thía này ăn chơi hưởng lạc gái gú, lạc thú của cuộc sống cả đời cho thoãi mái...làm gì nữa thêm nặng đầu...
 
Mày đừng chơi đồ nữa là được, mỗi lần chơi đồ mày thường như vậy đúng không
 
Chán hay ko là do cách nhìn của mày thôi.
Cùng sự việc mày nhìn theo hướng tick cực thì sẽ thấy lạc quan còn hướng tiêu cực thì chán.
Thế thôi.

// Nhà giàu vl, chạy giật lùi mới về vạch đick.
 
Mày bảo bố mẹ mày công đức cho chùa. Mày nghèo con mẹ mày đi. Nếu dư hơn nữa mày chuyển hết tiền của mày cho tao. Để làm lại từ đầu cho giỏi.
 
Tao thấy mày ngu. Hết.

Người ta tìm cái động cơ và nhiên liệu.

Mày có đủ cả thì lại bắt đầu tự chế cái xe đạp cọc cạch rồi dần dần mới cải tiến thêm động cơ.

Sao mày không lấy cái cơ ngơi nhà mày chia ra mấy phần: phần phụng dưỡng bố mẹ tuổi già, phần lo cho con cái học hành. Phần còn lại mày có thể thử làm những việc mà 99% dân số thế giới đéo dám nghĩ đến.
 
Nói một chút chuyện xàm lồn. Nghĩ cái xàm này cũng chán nhưng tao chả biết kể câu chuyện ở đâu, lại lên đây.

Nhà tao làm kinh doanh ở quê. Ông già lăn lộn, bươn trải, đến giờ kinh tế gọi là có tiếng trong vùng tao sống. Nhà xây lên một cái biệt thự nhỏ, xung quanh loanh quanh 2 3 chục suất đất mặt đường, tao lên là HN học là đã có 3 cái nhà sẵn trên này. Ông bà già tao thương con, vui tính không tạo áp lực cho con cái. Tính ra cuộc đời tao đéo có gì mà phàn nàn, ngoại trừ tính cách của bản thân tao.

Tao độc lập, gia trưởng, và khát khao xây dựng lên sự nghiệp riêng của mình. Từ lúc ra trường chưa một lần nào tao nhờ bố mẹ người nhà việc gì, từ tiền nong đến quan hệ. Hồi cấp 3 có 1 thằng bạn đến nhà tao, bước vào nhà nó bảo "nhà thế này học làm buồi gì nữa", từ đó đến nay bao nhiêu năm tao không dẫn thêm bất kỳ ai bạn bè đồng nghiệp nào về nhà chơi vì tao ghét cái việc chỉ cần nhìn điều kiện gia đình người ta phủ nhận hết nỗ lực của người khác. Tao đến giờ gọi là tạm được, trung bình cứ 2 3 năm lên một cấp, kể từ hồi ra trường đến giờ. Nhưng nói thật, vẫn không là gì đối với gia đình - bố mẹ tao không áp lực gì cả, tao tự nghĩ thế thôi.

Đầu tuần, bố tao gọi lên bảo, đừng cố gắng vất vả quá, cứ giữ sức khỏe mà về nhà của bố mẹ cái gì thì cũng chả là của con. Tao bị stress mấy hôm liền, "à hóa ra tao còn kém đến mức bố tao nghĩ là không làm ăn trò trống gì phải về quê ăn thừa kế".

Sẽ có nhiều thằng chửi cái tâm sự này. Tao không kể ra với bạn bè được vì đứa nào cũng nghĩ là à đm lại khoe khéo. Nhưng tao kể ra một phần là xàm cho nhẹ đầu, một phần cũng hi vọng có đứa chia sẻ được suy nghĩ của mình.

Chán vcl.
T hiểu. Thật! Và cũng thương m, câu này ít thật hơn 1 xíu.
t cũng k cùng cảnh ngộ m lắm, nếu lấy độ dài lịch sử của truyền thống gia tộc để đong đếm thì có thể là coi là giàu. Thực ra nói vậy cho thi vị cái nghèo khó và cơ cực chứ giàu có đầu bòi gì đâu.
Nhưng t biết cảm giác bị coi thường bởi chính ng gia đình ntn: đơn giản vì k so bì đc vs thành viên khác, nên luôn bị coi là yếu kém và cần giúp đỡ. Từ đó bị mặc định là k làm nên trò trống gì, và tự cho họ là chuẩn mực để áp đặt các tiêu chí của họ lên mình, bi kịch hơn. Ng ngoài chứng kiến cảnh đó và cũng tin rằng gia đình mình chứ k phải mình đúng. Điều đó khoét 1 lỗ sâu hoắm vào tâm hồn vì cảm thấy lạc lõng và khoảng cách giữ gia đình và mình ngày càng rộng hơn. Nó cũng đánh động lòng tự tôn và cũng làm cho nỗi buồn của mình âm ỉ hơn bao giờ hết khi mà bản thân có suy nghĩ: Thế giới này, đếch cần ai ngoài bản thân tự hiểu chính mình, ng khác nghĩ như nào k quan trọng. Tệ là, đó chỉ là 1 tiếng thét thất thanh của nội tâm khi cố gắng làm lu mờ nhu cầu cao nhất của 1 con người: đc tôn trọng và thừa nhận. Ng nào có cảm giác vậy sẽ rất mâu thuẫn và khó làm chủ đc cảm xúc cũng như quyết định sáng suốt của mình. Nhưng mà t tin là khi đánh đổi, hy sinh đủ thì mọi chuyện sẽ ổn thôi. K thì ai ổn hộ mình nữa?
....có khi mọi hành động của mình lại bị điều hướng bởi cái tôi cá nhân và sự ích kỷ, ương ngạnh. Nhưng phải nói rằng, cuộc sống mà mình có 1 cái gì đó là riêng cho mình và k ai có quyền đụng chạm vào và ý kiến... Thật tuyệt vời. Chí ít, t nghĩ đó là cảm giác tự do mà m theo đuổi?
T nói vậy để m cảm thấy đc an ủi chứ k phải vòi tiền của những ng k thích tiền của của bố mẹ mình. Nhưng m cho thì t vẫn quay mặt và vạch ví cho m đút vào :3
 
Nói một chút chuyện xàm lồn. Nghĩ cái xàm này cũng chán nhưng tao chả biết kể câu chuyện ở đâu, lại lên đây.

Nhà tao làm kinh doanh ở quê. Ông già lăn lộn, bươn trải, đến giờ kinh tế gọi là có tiếng trong vùng tao sống. Nhà xây lên một cái biệt thự nhỏ, xung quanh loanh quanh 2 3 chục suất đất mặt đường, tao lên là HN học là đã có 3 cái nhà sẵn trên này. Ông bà già tao thương con, vui tính không tạo áp lực cho con cái. Tính ra cuộc đời tao đéo có gì mà phàn nàn, ngoại trừ tính cách của bản thân tao.

Tao độc lập, gia trưởng, và khát khao xây dựng lên sự nghiệp riêng của mình. Từ lúc ra trường chưa một lần nào tao nhờ bố mẹ người nhà việc gì, từ tiền nong đến quan hệ. Hồi cấp 3 có 1 thằng bạn đến nhà tao, bước vào nhà nó bảo "nhà thế này học làm buồi gì nữa", từ đó đến nay bao nhiêu năm tao không dẫn thêm bất kỳ ai bạn bè đồng nghiệp nào về nhà chơi vì tao ghét cái việc chỉ cần nhìn điều kiện gia đình người ta phủ nhận hết nỗ lực của người khác. Tao đến giờ gọi là tạm được, trung bình cứ 2 3 năm lên một cấp, kể từ hồi ra trường đến giờ. Nhưng nói thật, vẫn không là gì đối với gia đình - bố mẹ tao không áp lực gì cả, tao tự nghĩ thế thôi.

Đầu tuần, bố tao gọi lên bảo, đừng cố gắng vất vả quá, cứ giữ sức khỏe mà về nhà của bố mẹ cái gì thì cũng chả là của con. Tao bị stress mấy hôm liền, "à hóa ra tao còn kém đến mức bố tao nghĩ là không làm ăn trò trống gì phải về quê ăn thừa kế".

Sẽ có nhiều thằng chửi cái tâm sự này. Tao không kể ra với bạn bè được vì đứa nào cũng nghĩ là à đm lại khoe khéo. Nhưng tao kể ra một phần là xàm cho nhẹ đầu, một phần cũng hi vọng có đứa chia sẻ được suy nghĩ của mình.

Chán vcl.
Nếu mày cảm thấy buồn thì đi đâu thì đi, tao ủng hộ.
Quyền thừa kế cứ nhượng lại cho tao nhé, vậy là nhẹ lòng thôi, suy nghĩ gì cho đau đầu :boss:
 
Nói một chút chuyện xàm lồn. Nghĩ cái xàm này cũng chán nhưng tao chả biết kể câu chuyện ở đâu, lại lên đây.

Nhà tao làm kinh doanh ở quê. Ông già lăn lộn, bươn trải, đến giờ kinh tế gọi là có tiếng trong vùng tao sống. Nhà xây lên một cái biệt thự nhỏ, xung quanh loanh quanh 2 3 chục suất đất mặt đường, tao lên là HN học là đã có 3 cái nhà sẵn trên này. Ông bà già tao thương con, vui tính không tạo áp lực cho con cái. Tính ra cuộc đời tao đéo có gì mà phàn nàn, ngoại trừ tính cách của bản thân tao.

Tao độc lập, gia trưởng, và khát khao xây dựng lên sự nghiệp riêng của mình. Từ lúc ra trường chưa một lần nào tao nhờ bố mẹ người nhà việc gì, từ tiền nong đến quan hệ. Hồi cấp 3 có 1 thằng bạn đến nhà tao, bước vào nhà nó bảo "nhà thế này học làm buồi gì nữa", từ đó đến nay bao nhiêu năm tao không dẫn thêm bất kỳ ai bạn bè đồng nghiệp nào về nhà chơi vì tao ghét cái việc chỉ cần nhìn điều kiện gia đình người ta phủ nhận hết nỗ lực của người khác. Tao đến giờ gọi là tạm được, trung bình cứ 2 3 năm lên một cấp, kể từ hồi ra trường đến giờ. Nhưng nói thật, vẫn không là gì đối với gia đình - bố mẹ tao không áp lực gì cả, tao tự nghĩ thế thôi.

Đầu tuần, bố tao gọi lên bảo, đừng cố gắng vất vả quá, cứ giữ sức khỏe mà về nhà của bố mẹ cái gì thì cũng chả là của con. Tao bị stress mấy hôm liền, "à hóa ra tao còn kém đến mức bố tao nghĩ là không làm ăn trò trống gì phải về quê ăn thừa kế".

Sẽ có nhiều thằng chửi cái tâm sự này. Tao không kể ra với bạn bè được vì đứa nào cũng nghĩ là à đm lại khoe khéo. Nhưng tao kể ra một phần là xàm cho nhẹ đầu, một phần cũng hi vọng có đứa chia sẻ được suy nghĩ của mình.

Chán vcl.
Ơ. Thằng này vượt sướng đây. Khổ quá hả mày.
Giá đình có nền tảng thì càng phải biết trân trọng giữ gìn. Có gì mà phải chán vcl hả mày.
 
nếu biết yêu quý và trân trọng gia đình thì nên làm nền để cho gia đình tỏa sáng....trong 1 bộ phim mà thèn nào cũng đòi làm vai chính thì chỉ có đi đóng phim khác cmn thôi....nếu có bảnh lĩnh thật thì tự rút lun khỏi cái sổ đỏ và gia phả nhà mình để lập đế chế riêng...còn ko thì cứ an phận mà hưởng đi.....
 

Có thể bạn quan tâm

Top