Lại xàm lồn tâm sự chuyện gia đình, nghèo thì khổ mà nhà khá cũng mệt

Nói một chút chuyện xàm lồn. Nghĩ cái xàm này cũng chán nhưng tao chả biết kể câu chuyện ở đâu, lại lên đây.

Nhà tao làm kinh doanh ở quê. Ông già lăn lộn, bươn trải, đến giờ kinh tế gọi là có tiếng trong vùng tao sống. Nhà xây lên một cái biệt thự nhỏ, xung quanh loanh quanh 2 3 chục suất đất mặt đường, tao lên là HN học là đã có 3 cái nhà sẵn trên này. Ông bà già tao thương con, vui tính không tạo áp lực cho con cái. Tính ra cuộc đời tao đéo có gì mà phàn nàn, ngoại trừ tính cách của bản thân tao.

Tao độc lập, gia trưởng, và khát khao xây dựng lên sự nghiệp riêng của mình. Từ lúc ra trường chưa một lần nào tao nhờ bố mẹ người nhà việc gì, từ tiền nong đến quan hệ. Hồi cấp 3 có 1 thằng bạn đến nhà tao, bước vào nhà nó bảo "nhà thế này học làm buồi gì nữa", từ đó đến nay bao nhiêu năm tao không dẫn thêm bất kỳ ai bạn bè đồng nghiệp nào về nhà chơi vì tao ghét cái việc chỉ cần nhìn điều kiện gia đình người ta phủ nhận hết nỗ lực của người khác. Tao đến giờ gọi là tạm được, trung bình cứ 2 3 năm lên một cấp, kể từ hồi ra trường đến giờ. Nhưng nói thật, vẫn không là gì đối với gia đình - bố mẹ tao không áp lực gì cả, tao tự nghĩ thế thôi.

Đầu tuần, bố tao gọi lên bảo, đừng cố gắng vất vả quá, cứ giữ sức khỏe mà về nhà của bố mẹ cái gì thì cũng chả là của con. Tao bị stress mấy hôm liền, "à hóa ra tao còn kém đến mức bố tao nghĩ là không làm ăn trò trống gì phải về quê ăn thừa kế".

Sẽ có nhiều thằng chửi cái tâm sự này. Tao không kể ra với bạn bè được vì đứa nào cũng nghĩ là à đm lại khoe khéo. Nhưng tao kể ra một phần là xàm cho nhẹ đầu, một phần cũng hi vọng có đứa chia sẻ được suy nghĩ của mình.

Chán vcl.
Trong cơn phê mày là tỉ phú
Tỉnh cơn lú mày lại là chú xe ôm :big_smile: :big_smile: :big_smile:
 
Để vừa lòng chúng mày vậy thì tao xin lỗi anh em nhé, nay chơi đồ lên quay tay tưởng tượng vậy thôi :)))
 
À, trường hợp bác giống 1 cậu bạn em quen biết.
Con trai lớn trong gia đình gốc Hoa, làm ăn buôn bán nhiều đời. Em út thì đã định cư Mỹ.
Cậu này ngày nhỏ đi học đã có tiếng đại gia (lại đẹp trai từ bé), em thì ngày xưa cùng xóm, chung trường, mà em kiểu đầu to mắt cận, cũng không chơi , được cái em dễ tính, thi chung phòng lúc nào em cũng chỉ bài cả phòng nếu em làm xong. Nên cậu này nhớ em.
Sau này lớn lên, tình cờ gặp lại, cậu này kết bạn, dắt em về nhà chơi, em mới hiểu thế nào là giàu có truyền thống của người Hoa

Hắn luôn nỗ lực rất mạnh trong cuộc sống, không mang tiếng dựa dẫm nền tảng gia đình, tham gia gì cũng cố hết sức (dù người bt nhìn vào thì kiểu “kế nghiệp rồi cố làm chi“).
Em kết giao người bạn này cũng học được rất nhiều, đặc biệt là ở khoản xuống tiền cực kỳ “lạnh”, mọi khoản chi nhìn sơ có vẻ là “phí“ nhưng lúc nào thực chất là cũng tiền sinh ra tiền.
Đi ra ngoài giao thiệp rất chừng mực, bán vé số/ăn xin/cơ nhỡ, tuy từ chối nhưng luôn mua đồ ăn mời, và chưa khinh khỉnh một ai ăn mặc nhìn “bần” bao giờ.

Mỗi lần tâm sự riêng, em cũng cảm nhận được khát khao lớn nhất ở hắn là được công nhận cái tên của chính bản thân , chứ không phải “con của.....”

Mỗi cái duy nhất em ganh tị chỗ hắn, là chịch gái mòn chim, cái kiểu hot girl/pt/người mẫu/ca sỹ nhỏ lẻ..... tự thả thính tự bê lồn đến ấy. (Mess kiểu “em chỉ muốn cùng anh một lần“ kèm ảnh nude..... mà người nổi tiếng nó mới vlll), gái cả đàn kiểu ấy hắn đưa mess em xem nóng lúc đầu em cũng sốc.

Sau mới hiểu cuộc sống Winner nó là như thế nào

À đó, mày cảm thông được 1 phần suy nghĩ của tao đấy. Dĩ nhiên nghe qua có vẻ gia đình thằng này level cao hơn nhà tao nhiều, cái suy nghĩ "không muốn được nhắc là con của..." giống suy nghĩ của công tử tập đoàn tao hơn.
 
Thực ra nhà ở hn có nhiều loại nhà lắm, nó cx chỉ ns là có 3 nhà trên hn chứ đâu có ns rõ là loại nhà vs vị trí ntn đâu. Tao cx nhiều nhà vs đất ở hn vl nhg toàn đất ngoại thành, cộng lại có khi còn đéo bằng 1 căn chung cư cao cấp ở HN nên thấy câu truyện trên cx đéo phải bịa ra. Trừ khi nó bảo có 3 cái biệt thự trên phố cổ thì lúc đấy mới đáng suy ngẫm:vozvn (25):
 
Vấn đề ở đây do m quá đặt nặng vấn đề phải tự làm và phát triển như obg m và sợ ngừoi ngoài nói ra nói vào . người làm kinh doanh nào chả mong có thằng con đủ tầm thừa kế và phát triển cái gia sản đó
Nhà t cũng ko giàu cũng tạm là khá , cũng đã từng có suy nghĩ như m . Đến lúc nhìn lại tự mình làm bản thân tiêu cực , stress . Quan trọng là với ba mẹ phải vui vẻ chứ quan tâm người lời người ngoài nói làm cl gì
M về thừa kế , tiếp tục làm giàu xem mấy ng kia dám nói cl gì t mới sợ
 
tao cũng nhận được rất nhiều hỗ trợ từ gia đình

mày cứ phát huy nỗ lực rồi mọi người sẽ ghi nhận thôi mà
 
T hiểu. Thật! Và cũng thương m, câu này ít thật hơn 1 xíu.
t cũng k cùng cảnh ngộ m lắm, nếu lấy độ dài lịch sử của truyền thống gia tộc để đong đếm thì có thể là coi là giàu. Thực ra nói vậy cho thi vị cái nghèo khó và cơ cực chứ giàu có đầu bòi gì đâu.
Nhưng t biết cảm giác bị coi thường bởi chính ng gia đình ntn: đơn giản vì k so bì đc vs thành viên khác, nên luôn bị coi là yếu kém và cần giúp đỡ. Từ đó bị mặc định là k làm nên trò trống gì, và tự cho họ là chuẩn mực để áp đặt các tiêu chí của họ lên mình, bi kịch hơn. Ng ngoài chứng kiến cảnh đó và cũng tin rằng gia đình mình chứ k phải mình đúng. Điều đó khoét 1 lỗ sâu hoắm vào tâm hồn vì cảm thấy lạc lõng và khoảng cách giữ gia đình và mình ngày càng rộng hơn. Nó cũng đánh động lòng tự tôn và cũng làm cho nỗi buồn của mình âm ỉ hơn bao giờ hết khi mà bản thân có suy nghĩ: Thế giới này, đếch cần ai ngoài bản thân tự hiểu chính mình, ng khác nghĩ như nào k quan trọng. Tệ là, đó chỉ là 1 tiếng thét thất thanh của nội tâm khi cố gắng làm lu mờ nhu cầu cao nhất của 1 con người: đc tôn trọng và thừa nhận. Ng nào có cảm giác vậy sẽ rất mâu thuẫn và khó làm chủ đc cảm xúc cũng như quyết định sáng suốt của mình. Nhưng mà t tin là khi đánh đổi, hy sinh đủ thì mọi chuyện sẽ ổn thôi. K thì ai ổn hộ mình nữa?
....có khi mọi hành động của mình lại bị điều hướng bởi cái tôi cá nhân và sự ích kỷ, ương ngạnh. Nhưng phải nói rằng, cuộc sống mà mình có 1 cái gì đó là riêng cho mình và k ai có quyền đụng chạm vào và ý kiến... Thật tuyệt vời. Chí ít, t nghĩ đó là cảm giác tự do mà m theo đuổi?
T nói vậy để m cảm thấy đc an ủi chứ k phải vòi tiền của những ng k thích tiền của của bố mẹ mình. Nhưng m cho thì t vẫn quay mặt và vạch ví cho m đút vào :3
không ngờ xàm có thành viên sâu sắc đến thế
 
Cuộc đời m có vẻ giống thằng LaChinh (không biết nó đâu mà dạo này không thấy cmt). Bọn m đều đang tự tạo áp lực vào bản thân mình cả. T nghĩ bố m nói vậy không có nghĩa là khinh thường m đâu, chỉ là tư duy của các cụ vẫn là đời bố vất thì đời con chỉ cần hưởng, thế thôi. T nghĩ có nhiều thứ quan trọng hơn tiền bạc, và bọn m không nên để bản thân thành nô lệ cho vật chất.
Đời ai mà chẳng có lên có xuống. Bọn sinh ra ở gia đình giàu có còn áp lực gấp mấy lần bọn sinh ra ở gia đình bình thường.
 

Có thể bạn quan tâm

Top