Các anh, chú, bác đã vượt qua những năm tháng tồi tệ nhất như thế nào?

Miễn mày ko cờ bạc, nghiện hút là được. Hết tiền thì bắt đầu lại từ đầu, đéo có gì phải xấu hổ cả. Còn trẻ thì còn cơ hội lo gì, cái chính là ngồi nhìn lại coi vì sao mình đến nỗi như vậy và rút kinh nghiệm dần dần sẽ qua thôi. Còn muốn kiếm tiền nhanh chóng thì chấp nhận bán thân cho tml @Trâu Lái Xe hay @DongDam88 cũng được.
 
Chú m giống anh thời trẻ.

Em giống anh, nhưng có lẽ vợ em tệ hơn.
Nhà vợ chỉ nhăm nhe vòi tiền, đến lúc mình không có tiền để cho vòi nữa thì cả nhà rủ nhau đòi li dị, có lẽ vì con vợ cũ còn trẻ đẹp nên còn bán thân kiếm tiền được thêm vài lần nữa.
Chú m giống anh thời trẻ.

Em giống anh, nhưng có lẽ vợ em tệ hơn.
Nhà vợ chỉ nhăm nhe vòi tiền, đến lúc mình không có tiền để cho vòi nữa thì cả nhà rủ nhau đòi li dị, có lẽ vì con vợ cũ còn trẻ đẹp nên còn bán thân kiếm tiền được thêm vài lần nữa.
Thói đời nó thế mà, nên giờ tao thấy mấy thằng trẻ trẻ chưa va vấp cứ thấy nâng bi nhà vợ là tao thấy hài lắm,đm đến lúc đụng chuyện mới thấy.
Yên tâm đi còn người còn của, mất mát do làm ăn, ko phạm pháp thì cứ túc tắc làm lại. mày đừng có tâm lý gấp gáp muốn gỡ ngay, cứ sống chậm thôi, xem đời xem người vật mình được tới đâu, mày nghe đạo phật nhiều sẽ chiêm nghiệm được nhiều điều đấy nhé.
 
Em sn 92 chắc là nhỏ hơn anh 4 tuổi.
Trước khi lấy vợ em có thể coi là ko có vấp ngã, thành công trong nhiều việc tuy không lớn, nên em mới đã có những quyết định sai và không lường hết đc thất bại.
Cơ bản cuộc đời ấy,ai cũng vấp ngã,ko sớm thì muộn em ạ. Đích để đánh giá thằng đàn ông là sau năm 40. Nhỏ đi nhanh,lớn tuổi đi chắc. Tiền mất kiếm lại được,nhưng đừng có nôn nóng. A cũng mất số rất lớn ( so với a) năm a 26 tuổi. Nếu a k vội thì năm nay về hưu rồi. Cơ mà đéo sao đâu,còn niềm tin,còn ý chí là đủ. Chỉ có điều đừng vội vàng nữa
 
Tao cũng từng trải qua cảm giác như vậy. Mất hết niềm tin với bản thân, phụ lòng bố mẹ.
Tao cắt liên lạc với bạn bè vô bổ, đọc sách, dành thời gian suy nghĩ và nhìn nhận thẳng vào khuyết điểm của bản thân. Khi thất bại quan trọng nhất là phải vực dậy được tinh thần và tìm ra được cái sai của bản thân. Nếu ko thì lần sau lại thất bại với những lỗi tương tự.
Các mối quan hệ như bạn bè, người yêu, anh em xã hội nó chỉ có giá trị khi có tiền. Còn khi thất bại thì người ở bên duy nhất chỉ có bố mẹ. Nếu may mắn thì có thêm anh chị em ruột. Chỉ những thằng trải qua thất bại, mất hết tất cả mới nhận ra được mối quan hệ nào thực sự quan trọng.
Sau khi thất bại tao đã đứng dậy được và giờ là niềm tự hào của bố mẹ. Nhưng tao sống trầm lắng, không khoe khoang như hồi xưa nữa.
 
28 tuổi chưa vợ con gì đây, cũng đéo nợ nần gì nhưng đéo làm ăn được gì luôn mà thấy stress vl. Nể mấy thằng ôm cục nợ mà vẫn sống để trả nợ rồi làm lại được.
Mà nói thật ngồi nói chuyện với mấy thằng nợ nần đầm đìa nó giúp mình lạc quan hơn là ngồi với mấy thằng đéo có thất bại nào trong cuộc đời cũng đéo dám làm gì đột phá ,ngồi nói chuyện nhảm nhí vl
Nếu để nói tự nhiên ôm cục nợ trên trời rơi xuống thì đéo có ai thế cả. Đều là cả một quá trình vậy nên cũng quen dần rồi, với lại cuộc sống mà chỉ có bản thân mình thì dễ quá, đéo sống được cũng cố sống mà trả nợ đời nhé.
 
Cơ bản cuộc đời ấy,ai cũng vấp ngã,ko sớm thì muộn em ạ. Đích để đánh giá thằng đàn ông là sau năm 40. Nhỏ đi nhanh,lớn tuổi đi chắc. Tiền mất kiếm lại được,nhưng đừng có nôn nóng. A cũng mất số rất lớn ( so với a) năm a 26 tuổi. Nếu a k vội thì năm nay về hưu rồi. Cơ mà đéo sao đâu,còn niềm tin,còn ý chí là đủ. Chỉ có điều đừng vội vàng nữa
Đúng là cứ cái gì vội vàng thì đều sẽ hỏng phải không anh. Em đã vội lấy vợ vì nghĩ thương ông bà sức khoẻ rất yếu mà con cháu chưa đứa nào có gia đình, niềm vui, vì nghĩ em đã rất sẵn sàng. Rồi lại vội bung ra làm ăn lớn hơn trong những ngày suy thoái của thời đại, chỉ vì mong muốn gia đình vui vẻ đầy đủ.
Nói chung cũng là chữ vội, chữ tham, khi mà không đúng lúc, chưa đủ sức.
Giờ làm hại nhất chính là em đã hại những người thực sự thương mình. Nên em sợ đối diện với họ.
 
Nếu là làm ăn thì bt thôi tml. mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Tao muốn kể sơ qua về cuộc đời tao cho mày nghe. Tao cũng học hành khá, thi đỗ đh học đc 1 năm thì ny có bầu, vì quá non kinh nghiệm nên mãi 3 tháng mới biết nên cưới. Tao bỏ học Đh, lúc nào cũng nghĩ bản thân giỏi và có thừa năng lực để ra đời sống được. Nhưng đéo, vất vưởng vài năm vẫn tay trắng, học hành dở dang khiến tao loay hoay với vô vàn khó khăn. Rồi mẹ tao mất, ông già tao chia đất làm đôi ( nhà 2 anh em ). Tao nghĩ đơn giản là cần vốn làm ăn, lại sẵn nhà vợ đéo có con trai nên 2 vc bàn nhau bán đất cho chính a trai tao, vừa lấy vốn làm ăn vừa sẵn có tí tiền mang lên nhà vợ ở rể cho đỡ xấu hổ. Nhưng rồi cuộc đời tao đi vào ngõ cụt từ đây. Tiền đéo phải mình làm ra thì đéo bh biết sót, miệng ăn thì núi lở. Nào là xây cái nọ đập cái kia, nào là mua con SH, nào là mua sắm đồ đạc. Vèo 1 cái đã gần hết tiền, đấy là lúc tao bừng tỉnh và quyết phải làm cái gì đó. Nhưng làm đéo gì có chuyện dễ thế, làm cái gì cũng bại hết. Tao trắng tay... Lúc này bản chất con người lộ hết mày ạ. Ko ngay lập tức nhưng con vợ tao bắt đầu thay đổi, nó hay cáu hay quát tao. Bàn chuyện gì nó cũng ngược, bố mẹ vợ bắt đầu có vẻ coi thường. Quay về nhà thì anh chị dâu đéo quý nữa, bố thì lấy vợ mới. Cuộc đời tao bế tắc, bế tắc đến cùng cực. Tao nghe theo lời thằng bạn, lên tận Hoà Bình làm. Lúc thì đi xách vữa, lúc thì làm thợ sơn. Rồi chuyện gì đến nó cũng đến. Tao đi xa vài tháng ko về, chỉ thỉnh thoảng gọi video nói chuyện với con cho đỡ nhớ. 1 Ngày thằng bạn tao nó bảo " Tao đi chơi, thấy vợ m đi ăn uống với 1 thằng mặc quần áo công an đấy " Và những ngày sau đó tất nhiên là những cuộc cãi vã, mạt sát nhau. Và chuyện gì đến thì tao nghĩ chúng mày cũng biết phải ko? Tao mất khoảng 2 năm để cân bằng lại cuộc sống, ít nói hơn. Làm nhiều hơn, ít hứa và quan trọng là sống tích cực hơn. Bẵng đi cũng đã 6 năm rồi, tao vừa cưới vợ mới đc mấy tháng. Cuộc sống đã cơ bản là ổn. Tài sản cũng khoảng hơn 10b rồi, có nhà có xe và cũng có 1,2 mảnh đất. Đất thì chủ yếu do có tiền dư nên mua, tính là lướt sóng mà cuối cùng đu đỉnh :)) Nhưng tao hài lòng với cs hiện tại. Mặc dù ko giầu có nhưng suốt những năm qua tao luôn cố gắng và tích luỹ đc nhiều vốn sống, kiến thức. Nên tao đã cố tìm cho mình 1 người phụ nữ thật sự phù hợp, tao không hề muốn bản thân sai lầm thêm 1 lần nữa. Tao k muốn kể con đường tao đã đi, làm thế nào để tao đứng dậy được và làm lại được cuộc đời. Vì nó là 1 quá trình dài và tao cũng gặp khá nhiều may mắn. Hy vọng m cũng sẽ may mắn như tao
Mày có thể chia sẻ kỹ hơn trong 6 năm đó m làm gì để có tài sản 10 tỷ và 1,2 miếng đất ko. Chứ lúc đầu mày chỉ làm cv thợ hồ ở nới xa xứ, không người quen, vốn liếng, bạn bè.
 
Cách đây mấy tháng tao cũng từng bị lừa mất rất nhiều tiền. Có thể số tiền đó với chúng mày không nhiều nhưng với vk ck tao thì là rất nhiều vì đó là tài sản mà vk ck tao tích luỹ rất lâu mới có. Tao mệt mỏi trong 1 khoảng thời gian rất dài. Giờ thì ổn rồi, ngày đi làm ở công ty, tối về chạy xem ôm công nghệ kiếm thêm. Hiện tại thấy khá nhẹ nhõm.
 
Các bác đã làm điều đó như thế nào vậy, cho em xin một ít kinh nghiệm, động lực với.
Với em những ngày qua đều là sự dày vò, em nhìn lại những gì đã làm, chung quy đều là do quyết định của mình, bản thân không đủ năng lực mà lại ham muốn quá nhiều, rồi đặt cược quá nhiều vào những hy vọng màu hồng của bản thân rồi thua tất cả.
Giờ mỗi tối, mỗi sáng, trong em chỉ là sự hối lỗi, mình đã làm quá nhiều người tin tưởng mình, rồi làm mất tất cả những gì họ đặt vào và hy vọng cho mình. Một số tiền lớn đến mức nếu chỉ là một người bình thường làm công ăn lương, tiết kiệm để dành, thì có rất nhiều người bỏ cả đời cũng không có. Là số tiền mà gia đình mình suốt 30 năm cuộc đời mình cộng lại có thể cũng chưa từng được xài đến một nửa. Là niềm tin, hy vọng của người thân, những người đã rất hy sinh, kỳ vọng vào mình.
Em nhìn về phía trước chỉ thấy một khoảng không vô định, mình không biết mình sẽ làm được gì, sẽ như thế nào. Nhìn về phía sau là một nửa cuộc đời tội lỗi, phụ đi tất cả những kỳ vọng của những người đã từng kỳ vọng vào em.
Em thực sự rất khủng hoảng các bác à
Tao 37 tuổi, cũng vừa mất tất cả vì đủ loại lý do, đang nằm gặm nhấm thất bại và suy nghĩ mình đi sai ở đâu.
Dù đang rất buồn, bản thân còn không tự lo được nhưng vẫn động viên mày hãy bỏ qua ánh hào quang của quá khứ rồi cố gắng xây dựng lại từ đầu dần dần.
Đừng tua tới quá khứ tươi đẹp nữa, trước mắt lo được cho bản thân, làm bảo vệ 1-200k/ ngày cũng được, lo được cho những người mình có trách nhiệm, rồi cơ hội sẽ lại đến với người có chí thôi!
 
Mày có thể chia sẻ kỹ hơn trong 6 năm đó m làm gì để có tài sản 10 tỷ và 1,2 miếng đất ko. Chứ lúc đầu mày chỉ làm cv thợ hồ ở nới xa xứ, không người quen, vốn liếng, bạn bè.
Tao kể sơ sơ thôi nhé. Tao vất vưởng 2 năm sau ly hôn, cũng chả nhớ đã từng làm những cái gì nữa. Qua 1 người anh quen biết, tao đến 1 cty làm bảo vệ. Anh phó giám đốc là bạn với ông anh xã hội kia của tao, cty chuyên bán thuốc đông y " thực chất là không tốt đẹp gì " Nhưng tao ko bàn đến chuyện ngta làm ăn chân chính hay ko. Tao làm bảo vệ được 2-3 tháng gì đó ko nhớ đâu. 1 Ngày nọ khi hết giờ làm thì anh phó gđ hỏi tao ăn cơm chưa, rồi rủ tao đi ăn. Ăn xong thì rủ tao đi chơi bida, tao cũng có tí nghề bida vì ngày xưa ờ quê ông bà già tao có 2 bàn bida cỏ. Rồi từ đó ông anh phó gđ quý tao, hỏi han tao học hành các thứ ntn. Đại khái thì như tao nói ở trên, tuy t bỏ ngang đh nhưng cũng khá thông minh. Vì là cty kiểu khởi nghiệp nên cũng chả quy định quy điếc gì đâu, ông ý nhấc tao vào phòng marketing làm, rồi cho tao đi Sg và Sing học mấy khoá marketings ấy. Năm đấy là 2017, ads fb với ads gg vẫn khá mới mẻ. Tao làm với công ty đc đến cuối năm 2019 thì xin các anh cho nghỉ rồi tách ra làm riêng. Ban đầu các anh cũng tiếc và giận, nhưng dần dần thì lại bt. Và đến tận bh vẫn chơi vs nhau. Nói thật là tao tách muộn ấy, tính t cả nể lắm. Chứ t mà tách từ những năm 218 thì tao chắc cũng khá hơn bh nhiều đấy
 
Tập thiền đi cho nhẹ đầu
1. Không nghĩ về quá khứ - Không nghĩ về tương lai - Chỉ tập trung hiện tại
2. Tha thứ cho bản thân mình, chấp nhận chuyện đã xảy ra
3. Tập làm tốt các công việc trước mắt, cải tiến, mở rộng rồi kiểu gì cũng lết qua được thời khắc khó khăn
4. Điều chỉnh mindset - cách phản ứng với vấn đề đã xảy ra - đứng lên và làm chứ không có lụy, chán nản (cái này mới là quan trọng nhất, nhiều thằng cứ vậy mà làm loser mãi)
 
Tao kể sơ sơ thôi nhé. Tao vất vưởng 2 năm sau ly hôn, cũng chả nhớ đã từng làm những cái gì nữa. Qua 1 người anh quen biết, tao đến 1 cty làm bảo vệ. Anh phó giám đốc là bạn với ông anh xã hội kia của tao, cty chuyên bán thuốc đông y " thực chất là không tốt đẹp gì " Nhưng tao ko bàn đến chuyện ngta làm ăn chân chính hay ko. Tao làm bảo vệ được 2-3 tháng gì đó ko nhớ đâu. 1 Ngày nọ khi hết giờ làm thì anh phó gđ hỏi tao ăn cơm chưa, rồi rủ tao đi ăn. Ăn xong thì rủ tao đi chơi bida, tao cũng có tí nghề bida vì ngày xưa ờ quê ông bà già tao có 2 bàn bida cỏ. Rồi từ đó ông anh phó gđ quý tao, hỏi han tao học hành các thứ ntn. Đại khái thì như tao nói ở trên, tuy t bỏ ngang đh nhưng cũng khá thông minh. Vì là cty kiểu khởi nghiệp nên cũng chả quy định quy điếc gì đâu, ông ý nhấc tao vào phòng marketing làm, rồi cho tao đi Sg và Sing học mấy khoá marketings ấy. Năm đấy là 2017, ads fb với ads gg vẫn khá mới mẻ. Tao làm với công ty đc đến cuối năm 2019 thì xin các anh cho nghỉ rồi tách ra làm riêng. Ban đầu các anh cũng tiếc và giận, nhưng dần dần thì lại bt. Và đến tận bh vẫn chơi vs nhau. Nói thật là tao tách muộn ấy, tính t cả nể lắm. Chứ t mà tách từ những năm 218 thì tao chắc cũng khá hơn bh nhiều đấy
M giỏi đấy tml, vậy là m đổi đời nhờ MMO à. Trên xam nhìu thằng cũng giàu lên nhờ MMO lắm
 
Nếu là làm ăn thì bt thôi tml. mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Tao muốn kể sơ qua về cuộc đời tao cho mày nghe. Tao cũng học hành khá, thi đỗ đh học đc 1 năm thì ny có bầu, vì quá non kinh nghiệm nên mãi 3 tháng mới biết nên cưới. Tao bỏ học Đh, lúc nào cũng nghĩ bản thân giỏi và có thừa năng lực để ra đời sống được. Nhưng đéo, vất vưởng vài năm vẫn tay trắng, học hành dở dang khiến tao loay hoay với vô vàn khó khăn. Rồi mẹ tao mất, ông già tao chia đất làm đôi ( nhà 2 anh em ). Tao nghĩ đơn giản là cần vốn làm ăn, lại sẵn nhà vợ đéo có con trai nên 2 vc bàn nhau bán đất cho chính a trai tao, vừa lấy vốn làm ăn vừa sẵn có tí tiền mang lên nhà vợ ở rể cho đỡ xấu hổ. Nhưng rồi cuộc đời tao đi vào ngõ cụt từ đây. Tiền đéo phải mình làm ra thì đéo bh biết sót, miệng ăn thì núi lở. Nào là xây cái nọ đập cái kia, nào là mua con SH, nào là mua sắm đồ đạc. Vèo 1 cái đã gần hết tiền, đấy là lúc tao bừng tỉnh và quyết phải làm cái gì đó. Nhưng làm đéo gì có chuyện dễ thế, làm cái gì cũng bại hết. Tao trắng tay... Lúc này bản chất con người lộ hết mày ạ. Ko ngay lập tức nhưng con vợ tao bắt đầu thay đổi, nó hay cáu hay quát tao. Bàn chuyện gì nó cũng ngược, bố mẹ vợ bắt đầu có vẻ coi thường. Quay về nhà thì anh chị dâu đéo quý nữa, bố thì lấy vợ mới. Cuộc đời tao bế tắc, bế tắc đến cùng cực. Tao nghe theo lời thằng bạn, lên tận Hoà Bình làm. Lúc thì đi xách vữa, lúc thì làm thợ sơn. Rồi chuyện gì đến nó cũng đến. Tao đi xa vài tháng ko về, chỉ thỉnh thoảng gọi video nói chuyện với con cho đỡ nhớ. 1 Ngày thằng bạn tao nó bảo " Tao đi chơi, thấy vợ m đi ăn uống với 1 thằng mặc quần áo công an đấy " Và những ngày sau đó tất nhiên là những cuộc cãi vã, mạt sát nhau. Và chuyện gì đến thì tao nghĩ chúng mày cũng biết phải ko? Tao mất khoảng 2 năm để cân bằng lại cuộc sống, ít nói hơn. Làm nhiều hơn, ít hứa và quan trọng là sống tích cực hơn. Bẵng đi cũng đã 6 năm rồi, tao vừa cưới vợ mới đc mấy tháng. Cuộc sống đã cơ bản là ổn. Tài sản cũng khoảng hơn 10b rồi, có nhà có xe và cũng có 1,2 mảnh đất. Đất thì chủ yếu do có tiền dư nên mua, tính là lướt sóng mà cuối cùng đu đỉnh :)) Nhưng tao hài lòng với cs hiện tại. Mặc dù ko giầu có nhưng suốt những năm qua tao luôn cố gắng và tích luỹ đc nhiều vốn sống, kiến thức. Nên tao đã cố tìm cho mình 1 người phụ nữ thật sự phù hợp, tao không hề muốn bản thân sai lầm thêm 1 lần nữa. Tao k muốn kể con đường tao đã đi, làm thế nào để tao đứng dậy được và làm lại được cuộc đời. Vì nó là 1 quá trình dài và tao cũng gặp khá nhiều may mắn. Hy vọng m cũng sẽ may mắn như tao
tml có chí đấy. không phải ai vào hoàn cảnh như m cũng có được nghị lực như m đâu
 
Mình đã 31t, sống một mình, người thân không còn ai. Không nhà cửa, tài sản, vợ con. Công việc thì bấp bênh, lương chục triệu. Kinh nghiệm sống ít ỏi, giao tiếp kém.

Trong lòng lúc nào cũng tự ti, muốn vươn lên làm giàu, muốn có một căn nhà nhỏ, muốn được như bao người. Muốn làm thêm job, nghề tay trái..

Biết bao suy nghĩ khiến bản thân căng thẳng, phiền não. Dạo gần đây cũng quen được một người con gái tính cách tốt, rất hòa hợp nhưng lại sợ không làm cho người ta hạnh phúc, sẽ chịu khổ chung với mình. Bác có lời khuyên gì không ạ??
Cứ quen thoải mái bác ơi. E bên nhà nước, lương tháng đc 7,8 củ. 2 vợ chồng vẫn sống tốt, quan trọng là cách sống của mỗi ng thôi bác
 
M giỏi đấy tml, vậy là m đổi đời nhờ MMO à. Trên xam nhìu thằng cũng giàu lên nhờ MMO lắm
Tao cũng may mắn nhiều đấy. Đời mà, nó cướp của mày cái này thì nó trả lại cho mày cái khác, tao tin là như thế.
 
Tao tâm niệm mọi thứ chỉ là trạng thái ngắn thôi, đời là nhiều dạng trạng thái ngắn cộng lại, nếu mọi thứ chưa ổn nghĩa là chưa xong, cần làm tiếp
 
Tao kể sơ sơ thôi nhé. Tao vất vưởng 2 năm sau ly hôn, cũng chả nhớ đã từng làm những cái gì nữa. Qua 1 người anh quen biết, tao đến 1 cty làm bảo vệ. Anh phó giám đốc là bạn với ông anh xã hội kia của tao, cty chuyên bán thuốc đông y " thực chất là không tốt đẹp gì " Nhưng tao ko bàn đến chuyện ngta làm ăn chân chính hay ko. Tao làm bảo vệ được 2-3 tháng gì đó ko nhớ đâu. 1 Ngày nọ khi hết giờ làm thì anh phó gđ hỏi tao ăn cơm chưa, rồi rủ tao đi ăn. Ăn xong thì rủ tao đi chơi bida, tao cũng có tí nghề bida vì ngày xưa ờ quê ông bà già tao có 2 bàn bida cỏ. Rồi từ đó ông anh phó gđ quý tao, hỏi han tao học hành các thứ ntn. Đại khái thì như tao nói ở trên, tuy t bỏ ngang đh nhưng cũng khá thông minh. Vì là cty kiểu khởi nghiệp nên cũng chả quy định quy điếc gì đâu, ông ý nhấc tao vào phòng marketing làm, rồi cho tao đi Sg và Sing học mấy khoá marketings ấy. Năm đấy là 2017, ads fb với ads gg vẫn khá mới mẻ. Tao làm với công ty đc đến cuối năm 2019 thì xin các anh cho nghỉ rồi tách ra làm riêng. Ban đầu các anh cũng tiếc và giận, nhưng dần dần thì lại bt. Và đến tận bh vẫn chơi vs nhau. Nói thật là tao tách muộn ấy, tính t cả nể lắm. Chứ t mà tách từ những năm 218 thì tao chắc cũng khá hơn bh nhiều đấy

Thế là m vẫn chạy đông y à
 
Nếu là làm ăn thì bt thôi tml. mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Tao muốn kể sơ qua về cuộc đời tao cho mày nghe. Tao cũng học hành khá, thi đỗ đh học đc 1 năm thì ny có bầu, vì quá non kinh nghiệm nên mãi 3 tháng mới biết nên cưới. Tao bỏ học Đh, lúc nào cũng nghĩ bản thân giỏi và có thừa năng lực để ra đời sống được. Nhưng đéo, vất vưởng vài năm vẫn tay trắng, học hành dở dang khiến tao loay hoay với vô vàn khó khăn. Rồi mẹ tao mất, ông già tao chia đất làm đôi ( nhà 2 anh em ). Tao nghĩ đơn giản là cần vốn làm ăn, lại sẵn nhà vợ đéo có con trai nên 2 vc bàn nhau bán đất cho chính a trai tao, vừa lấy vốn làm ăn vừa sẵn có tí tiền mang lên nhà vợ ở rể cho đỡ xấu hổ. Nhưng rồi cuộc đời tao đi vào ngõ cụt từ đây. Tiền đéo phải mình làm ra thì đéo bh biết sót, miệng ăn thì núi lở. Nào là xây cái nọ đập cái kia, nào là mua con SH, nào là mua sắm đồ đạc. Vèo 1 cái đã gần hết tiền, đấy là lúc tao bừng tỉnh và quyết phải làm cái gì đó. Nhưng làm đéo gì có chuyện dễ thế, làm cái gì cũng bại hết. Tao trắng tay... Lúc này bản chất con người lộ hết mày ạ. Ko ngay lập tức nhưng con vợ tao bắt đầu thay đổi, nó hay cáu hay quát tao. Bàn chuyện gì nó cũng ngược, bố mẹ vợ bắt đầu có vẻ coi thường. Quay về nhà thì anh chị dâu đéo quý nữa, bố thì lấy vợ mới. Cuộc đời tao bế tắc, bế tắc đến cùng cực. Tao nghe theo lời thằng bạn, lên tận Hoà Bình làm. Lúc thì đi xách vữa, lúc thì làm thợ sơn. Rồi chuyện gì đến nó cũng đến. Tao đi xa vài tháng ko về, chỉ thỉnh thoảng gọi video nói chuyện với con cho đỡ nhớ. 1 Ngày thằng bạn tao nó bảo " Tao đi chơi, thấy vợ m đi ăn uống với 1 thằng mặc quần áo công an đấy " Và những ngày sau đó tất nhiên là những cuộc cãi vã, mạt sát nhau. Và chuyện gì đến thì tao nghĩ chúng mày cũng biết phải ko? Tao mất khoảng 2 năm để cân bằng lại cuộc sống, ít nói hơn. Làm nhiều hơn, ít hứa và quan trọng là sống tích cực hơn. Bẵng đi cũng đã 6 năm rồi, tao vừa cưới vợ mới đc mấy tháng. Cuộc sống đã cơ bản là ổn. Tài sản cũng khoảng hơn 10b rồi, có nhà có xe và cũng có 1,2 mảnh đất. Đất thì chủ yếu do có tiền dư nên mua, tính là lướt sóng mà cuối cùng đu đỉnh :)) Nhưng tao hài lòng với cs hiện tại. Mặc dù ko giầu có nhưng suốt những năm qua tao luôn cố gắng và tích luỹ đc nhiều vốn sống, kiến thức. Nên tao đã cố tìm cho mình 1 người phụ nữ thật sự phù hợp, tao không hề muốn bản thân sai lầm thêm 1 lần nữa. Tao k muốn kể con đường tao đã đi, làm thế nào để tao đứng dậy được và làm lại được cuộc đời. Vì nó là 1 quá trình dài và tao cũng gặp khá nhiều may mắn. Hy vọng m cũng sẽ may mắn như tao
đứa con đầu của mày sống với ai thế?
 
đứa con đầu của mày sống với ai thế?
ông bà ngoại. Nhà vợ cũ có 2 anh em, thằng anh nghiện chết rồi. Xưa ly hôn kinh tế tao eo quá, với mẹ nó cũng muốn nuôi nên tao cũng Ok. Bây giờ muốn đón thì ôba ngoại ko chịu vì có mỗi đứa cháu. Với con t cũng lớn r, giúp đc ôba nhiều thứ.
 
Tao cũng từng trải qua cảm giác như vậy. Mất hết niềm tin với bản thân, phụ lòng bố mẹ.
Tao cắt liên lạc với bạn bè vô bổ, đọc sách, dành thời gian suy nghĩ và nhìn nhận thẳng vào khuyết điểm của bản thân. Khi thất bại quan trọng nhất là phải vực dậy được tinh thần và tìm ra được cái sai của bản thân. Nếu ko thì lần sau lại thất bại với những lỗi tương tự.
Các mối quan hệ như bạn bè, người yêu, anh em xã hội nó chỉ có giá trị khi có tiền. Còn khi thất bại thì người ở bên duy nhất chỉ có bố mẹ. Nếu may mắn thì có thêm anh chị em ruột. Chỉ những thằng trải qua thất bại, mất hết tất cả mới nhận ra được mối quan hệ nào thực sự quan trọng.
Sau khi thất bại tao đã đứng dậy được và giờ là niềm tự hào của bố mẹ. Nhưng tao sống trầm lắng, không khoe khoang như hồi xưa nữa.
tao cũng bắt đầu đọc sách như mày, khổ nỗi đọc đc 1/3 quyển thì bỏ dở:too_sad:
 
Nếu là làm ăn thì bt thôi tml. mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên. Tao muốn kể sơ qua về cuộc đời tao cho mày nghe. Tao cũng học hành khá, thi đỗ đh học đc 1 năm thì ny có bầu, vì quá non kinh nghiệm nên mãi 3 tháng mới biết nên cưới. Tao bỏ học Đh, lúc nào cũng nghĩ bản thân giỏi và có thừa năng lực để ra đời sống được. Nhưng đéo, vất vưởng vài năm vẫn tay trắng, học hành dở dang khiến tao loay hoay với vô vàn khó khăn. Rồi mẹ tao mất, ông già tao chia đất làm đôi ( nhà 2 anh em ). Tao nghĩ đơn giản là cần vốn làm ăn, lại sẵn nhà vợ đéo có con trai nên 2 vc bàn nhau bán đất cho chính a trai tao, vừa lấy vốn làm ăn vừa sẵn có tí tiền mang lên nhà vợ ở rể cho đỡ xấu hổ. Nhưng rồi cuộc đời tao đi vào ngõ cụt từ đây. Tiền đéo phải mình làm ra thì đéo bh biết sót, miệng ăn thì núi lở. Nào là xây cái nọ đập cái kia, nào là mua con SH, nào là mua sắm đồ đạc. Vèo 1 cái đã gần hết tiền, đấy là lúc tao bừng tỉnh và quyết phải làm cái gì đó. Nhưng làm đéo gì có chuyện dễ thế, làm cái gì cũng bại hết. Tao trắng tay... Lúc này bản chất con người lộ hết mày ạ. Ko ngay lập tức nhưng con vợ tao bắt đầu thay đổi, nó hay cáu hay quát tao. Bàn chuyện gì nó cũng ngược, bố mẹ vợ bắt đầu có vẻ coi thường. Quay về nhà thì anh chị dâu đéo quý nữa, bố thì lấy vợ mới. Cuộc đời tao bế tắc, bế tắc đến cùng cực. Tao nghe theo lời thằng bạn, lên tận Hoà Bình làm. Lúc thì đi xách vữa, lúc thì làm thợ sơn. Rồi chuyện gì đến nó cũng đến. Tao đi xa vài tháng ko về, chỉ thỉnh thoảng gọi video nói chuyện với con cho đỡ nhớ. 1 Ngày thằng bạn tao nó bảo " Tao đi chơi, thấy vợ m đi ăn uống với 1 thằng mặc quần áo công an đấy " Và những ngày sau đó tất nhiên là những cuộc cãi vã, mạt sát nhau. Và chuyện gì đến thì tao nghĩ chúng mày cũng biết phải ko? Tao mất khoảng 2 năm để cân bằng lại cuộc sống, ít nói hơn. Làm nhiều hơn, ít hứa và quan trọng là sống tích cực hơn. Bẵng đi cũng đã 6 năm rồi, tao vừa cưới vợ mới đc mấy tháng. Cuộc sống đã cơ bản là ổn. Tài sản cũng khoảng hơn 10b rồi, có nhà có xe và cũng có 1,2 mảnh đất. Đất thì chủ yếu do có tiền dư nên mua, tính là lướt sóng mà cuối cùng đu đỉnh :)) Nhưng tao hài lòng với cs hiện tại. Mặc dù ko giầu có nhưng suốt những năm qua tao luôn cố gắng và tích luỹ đc nhiều vốn sống, kiến thức. Nên tao đã cố tìm cho mình 1 người phụ nữ thật sự phù hợp, tao không hề muốn bản thân sai lầm thêm 1 lần nữa. Tao k muốn kể con đường tao đã đi, làm thế nào để tao đứng dậy được và làm lại được cuộc đời. Vì nó là 1 quá trình dài và tao cũng gặp khá nhiều may mắn. Hy vọng m cũng sẽ may mắn như tao
Câu chuyện của m khá hay đấy tml. M kể thêm nữa đi. Từ lúc m làm gì để vực lại
 
Top