Các bác đã làm điều đó như thế nào vậy, cho em xin một ít kinh nghiệm, động lực với.
Với em những ngày qua đều là sự dày vò, em nhìn lại những gì đã làm, chung quy đều là do quyết định của mình, bản thân không đủ năng lực mà lại ham muốn quá nhiều, rồi đặt cược quá nhiều vào những hy vọng màu hồng của bản thân rồi thua tất cả.
Giờ mỗi tối, mỗi sáng, trong em chỉ là sự hối lỗi, mình đã làm quá nhiều người tin tưởng mình, rồi làm mất tất cả những gì họ đặt vào và hy vọng cho mình. Một số tiền lớn đến mức nếu chỉ là một người bình thường làm công ăn lương, tiết kiệm để dành, thì có rất nhiều người bỏ cả đời cũng không có. Là số tiền mà gia đình mình suốt 30 năm cuộc đời mình cộng lại có thể cũng chưa từng được xài đến một nửa. Là niềm tin, hy vọng của người thân, những người đã rất hy sinh, kỳ vọng vào mình.
Em nhìn về phía trước chỉ thấy một khoảng không vô định, mình không biết mình sẽ làm được gì, sẽ như thế nào. Nhìn về phía sau là một nửa cuộc đời tội lỗi, phụ đi tất cả những kỳ vọng của những người đã từng kỳ vọng vào em.
Em thực sự rất khủng hoảng các bác à