Các anh, chú, bác đã vượt qua những năm tháng tồi tệ nhất như thế nào?

Mình đã 31t, sống một mình, người thân không còn ai. Không nhà cửa, tài sản, vợ con. Công việc thì bấp bênh, lương chục triệu. Kinh nghiệm sống ít ỏi, giao tiếp kém.

Trong lòng lúc nào cũng tự ti, muốn vươn lên làm giàu, muốn có một căn nhà nhỏ, muốn được như bao người. Muốn làm thêm job, nghề tay trái..

Biết bao suy nghĩ khiến bản thân căng thẳng, phiền não. Dạo gần đây cũng quen được một người con gái tính cách tốt, rất hòa hợp nhưng lại sợ không làm cho người ta hạnh phúc, sẽ chịu khổ chung với mình. Bác có lời khuyên gì không ạ??
Tôi là một thằng mặt Lồn :pudency:
 
Vợ thì lấy nhầm người lúc sa cơ họ rời mình đi rồi bác ạ. Nhà thì mua bằng vốn vay, hiện tại em cũng đang thanh lý để trả bớt nợ.
Số m đen vkl nhỉ.T cũng là 1 thằng loser.Món gì tao cũng biết.Làm t cũng làm tốt,nhưng đốt cũng khét lẹt.Bể lên bể xuống 3,4 lần.Và giờ chấp nhận đi Angola để thay đổi bản thân.Cũng mấy tới thời điểm này.Con vk t vẫn chưa bỏ t,mặc dù trước khi đi t đã nói thẳng.Nếu chờ đk thì có còn ko chờ đk thì t cũng ko bjo oán trách nó.
 
Số m đen vkl nhỉ.T cũng là 1 thằng loser.Món gì tao cũng biết.Làm t cũng làm tốt,nhưng đốt cũng khét lẹt.Bể lên bể xuống 3,4 lần.Và giờ chấp nhận đi Angola để thay đổi bản thân.Cũng mấy tới thời điểm này.Con vk t vẫn chưa bỏ t,mặc dù trước khi đi t đã nói thẳng.Nếu chờ đk thì có còn ko chờ đk thì t cũng ko bjo oán trách nó.
Cảm ơn m, cũng hơn 1 tháng rồi. Tháng rồi biến cố quá, t cũng gần như quên hết mọi chuyện.
Nhiều khi nghĩ mấy năm rồi nó như giấc mộng vậy, chưa kịp cảm nhận gì hết là đã mất tất rồi.
 
Theo quan điểm của t.Cái quan trọng nhất của m bây giờ là biết kiểm soát cảm xúc.Và đặc biệt đừng luyến tiếc gì hết.Đừng tiếc tiền đã bị mất.Khi đó m sẽ cảm thấy thoải mái khi bắt đầu việc gì đó.T nói thật nhiều lúc t cũng cảm thấy cô đơn vs trầm cảm vl.Nhưng suy đi nghĩ lại t vẫn cảm nhận như là đang có 1 bàn tay vô hình sắp xếp số phận của mình r.Nên thôi kệ con mẹ đi.Sai thì cố sửa thôi m à
Cảm ơn m, cũng hơn 1 tháng rồi. Tháng rồi biến cố quá, t cũng gần như quên hết mọi chuyện.
Nhiều khi nghĩ mấy năm rồi nó như giấc mộng vậy, chưa kịp cảm nhận gì hết là đã mất tất rồi.
 
Các bác đã làm điều đó như thế nào vậy, cho em xin một ít kinh nghiệm, động lực với.
Với em những ngày qua đều là sự dày vò, em nhìn lại những gì đã làm, chung quy đều là do quyết định của mình, bản thân không đủ năng lực mà lại ham muốn quá nhiều, rồi đặt cược quá nhiều vào những hy vọng màu hồng của bản thân rồi thua tất cả.
Giờ mỗi tối, mỗi sáng, trong em chỉ là sự hối lỗi, mình đã làm quá nhiều người tin tưởng mình, rồi làm mất tất cả những gì họ đặt vào và hy vọng cho mình. Một số tiền lớn đến mức nếu chỉ là một người bình thường làm công ăn lương, tiết kiệm để dành, thì có rất nhiều người bỏ cả đời cũng không có. Là số tiền mà gia đình mình suốt 30 năm cuộc đời mình cộng lại có thể cũng chưa từng được xài đến một nửa. Là niềm tin, hy vọng của người thân, những người đã rất hy sinh, kỳ vọng vào mình.
Em nhìn về phía trước chỉ thấy một khoảng không vô định, mình không biết mình sẽ làm được gì, sẽ như thế nào. Nhìn về phía sau là một nửa cuộc đời tội lỗi, phụ đi tất cả những kỳ vọng của những người đã từng kỳ vọng vào em.
Em thực sự rất khủng hoảng các bác à
Tháng 4 năm ngoái em nghỉ việc mở công ty riêng được 2 tháng thì dịch, toang luôn công ty, đành nằm nhà 3 tháng ông bà già bao nuôi. Giữa tháng 9 hết dịch thì em xin được việc đi làm tiếp, 2 tháng sau bổ nhiệm lên trưởng phòng Marketing. Lương cũng đủ ăn tiêu, đến tháng 8 vừa rồi lại hợp tác với 2 ông vận động viên hùn tiền mở phòng tập võ, anh em nào ở mạn Mỹ Đình Cầu Giấy qua tập luyện ủng hộ em nhé 😁
 
Theo quan điểm của t.Cái quan trọng nhất của m bây giờ là biết kiểm soát cảm xúc.Và đặc biệt đừng luyến tiếc gì hết.Đừng tiếc tiền đã bị mất.Khi đó m sẽ cảm thấy thoải mái khi bắt đầu việc gì đó.T nói thật nhiều lúc t cũng cảm thấy cô đơn vs trầm cảm vl.Nhưng suy đi nghĩ lại t vẫn cảm nhận như là đang có 1 bàn tay vô hình sắp xếp số phận của mình r.Nên thôi kệ con mẹ đi.Sai thì cố sửa thôi m à
T cũng nghĩ như m vậy, có thể số phận sắp đặt t cần trải nghiệm, vấp ngã qua những lần như vậy để tu sửa bản thân mình thêm, hoàn thiện hơn trước khi bước vào những trải nghiệm mới.
Nghe những người thông hiểu sự đời họ nói qua nói lại rồi cũng thông, đời là để trải nghiệm chứ không phải sống vì tiền bạc hay vật chất. Qua các sai lầm rồi sẽ có đc bài học để lại cho con cháu, để mang theo trong tâm thức khi nhắm mắt buông tay.
 
Tháng 4 năm ngoái em nghỉ việc mở công ty riêng được 2 tháng thì dịch, toang luôn công ty, đành nằm nhà 3 tháng ông bà già bao nuôi. Giữa tháng 9 hết dịch thì em xin được việc đi làm tiếp, 2 tháng sau bổ nhiệm lên trưởng phòng Marketing. Lương cũng đủ ăn tiêu, đến tháng 8 vừa rồi lại hợp tác với 2 ông vận động viên hùn tiền mở phòng tập võ, anh em nào ở mạn Mỹ Đình Cầu Giấy qua tập luyện ủng hộ em nhé 😁
T rất hâm mộ người giỏi marketing như chú m đó. T ko biết gì về marketing cả. M chỉ t đc ko.
 
Theo quan điểm của t.Cái quan trọng nhất của m bây giờ là biết kiểm soát cảm xúc.Và đặc biệt đừng luyến tiếc gì hết.Đừng tiếc tiền đã bị mất.Khi đó m sẽ cảm thấy thoải mái khi bắt đầu việc gì đó.T nói thật nhiều lúc t cũng cảm thấy cô đơn vs trầm cảm vl.Nhưng suy đi nghĩ lại t vẫn cảm nhận như là đang có 1 bàn tay vô hình sắp xếp số phận của mình r.Nên thôi kệ con mẹ đi.Sai thì cố sửa thôi m à
thực ra t thấy cái cảm giác ấy nó sẽ trở đi trở lại. Chỉ có cách là làm việc cho quên đi thôi
 
T rất hâm mộ người giỏi marketing như chú m đó. T ko biết gì về marketing cả. M chỉ t đc ko.
Google + Youtube + vốn tiếng Anh đủ để gạ gái tây đi đụ và kiến thức nền cơ bản tốt, chịu khó vất vả 1 2 năm đầu làm fresher ở agency hoặc những công ty có đào tạo từ đầu ạ. Em học trái ngành xong chán nhảy sang marketing 🤣 may ăn ở tốt xởi lởi nên cũng nhiều người giúp đỡ chứ thực ra em cũng không có tài cán gì
 
Tháng 4 năm ngoái em nghỉ việc mở công ty riêng được 2 tháng thì dịch, toang luôn công ty, đành nằm nhà 3 tháng ông bà già bao nuôi. Giữa tháng 9 hết dịch thì em xin được việc đi làm tiếp, 2 tháng sau bổ nhiệm lên trưởng phòng Marketing. Lương cũng đủ ăn tiêu, đến tháng 8 vừa rồi lại hợp tác với 2 ông vận động viên hùn tiền mở phòng tập võ, anh em nào ở mạn Mỹ Đình Cầu Giấy qua tập luyện ủng hộ em nhé 😁

cho xin cái địa chỉ phòng võ đê nae
 
Các bác đã làm điều đó như thế nào vậy, cho em xin một ít kinh nghiệm, động lực với.
Với em những ngày qua đều là sự dày vò, em nhìn lại những gì đã làm, chung quy đều là do quyết định của mình, bản thân không đủ năng lực mà lại ham muốn quá nhiều, rồi đặt cược quá nhiều vào những hy vọng màu hồng của bản thân rồi thua tất cả.
Giờ mỗi tối, mỗi sáng, trong em chỉ là sự hối lỗi, mình đã làm quá nhiều người tin tưởng mình, rồi làm mất tất cả những gì họ đặt vào và hy vọng cho mình. Một số tiền lớn đến mức nếu chỉ là một người bình thường làm công ăn lương, tiết kiệm để dành, thì có rất nhiều người bỏ cả đời cũng không có. Là số tiền mà gia đình mình suốt 30 năm cuộc đời mình cộng lại có thể cũng chưa từng được xài đến một nửa. Là niềm tin, hy vọng của người thân, những người đã rất hy sinh, kỳ vọng vào mình.
Em nhìn về phía trước chỉ thấy một khoảng không vô định, mình không biết mình sẽ làm được gì, sẽ như thế nào. Nhìn về phía sau là một nửa cuộc đời tội lỗi, phụ đi tất cả những kỳ vọng của những người đã từng kỳ vọng vào em.
Em thực sự rất khủng hoảng các bác à
Mỗi khi buồn, hãy mở jav hoá thân vào nhân vật mà sục cặc. Cuộc đời tích cực ngay :vozvn (7):
 
Các bác đã làm điều đó như thế nào vậy, cho em xin một ít kinh nghiệm, động lực với.
Với em những ngày qua đều là sự dày vò, em nhìn lại những gì đã làm, chung quy đều là do quyết định của mình, bản thân không đủ năng lực mà lại ham muốn quá nhiều, rồi đặt cược quá nhiều vào những hy vọng màu hồng của bản thân rồi thua tất cả.
Giờ mỗi tối, mỗi sáng, trong em chỉ là sự hối lỗi, mình đã làm quá nhiều người tin tưởng mình, rồi làm mất tất cả những gì họ đặt vào và hy vọng cho mình. Một số tiền lớn đến mức nếu chỉ là một người bình thường làm công ăn lương, tiết kiệm để dành, thì có rất nhiều người bỏ cả đời cũng không có. Là số tiền mà gia đình mình suốt 30 năm cuộc đời mình cộng lại có thể cũng chưa từng được xài đến một nửa. Là niềm tin, hy vọng của người thân, những người đã rất hy sinh, kỳ vọng vào mình.
Em nhìn về phía trước chỉ thấy một khoảng không vô định, mình không biết mình sẽ làm được gì, sẽ như thế nào. Nhìn về phía sau là một nửa cuộc đời tội lỗi, phụ đi tất cả những kỳ vọng của những người đã từng kỳ vọng vào em.
Em thực sự rất khủng hoảng các bác à
Dm.. bố m còn đang bơi trong vô vọng đây. Chừng nào qua, t nói mày nghe..🤣🤣🤣
 
Tự mình vượt qua thôi, ko ai giúp đc, cũng chẳng ai hiểu hết được đâu, mạnh mẽ mà sống tiếp, trước tao có thời gian toàn làng thang xe máy 1 mình , buồn chán vcl
 
Vấn đề nhà vợ, đm tao nghĩ phải khuyên mấy thằng đang tự hào là lấy vợ giàu thì bớt bớt lại, lúc gặp chuyện mới thấy.
Tao cũng lấy vợ, nhà vợ gọi là khá thôi chứ đéo giàu, cũng có của ăn của để với mấy cái nhà. Lúc tao làm ăn tốt thì cũng là những chuyện đối đãi tử tế với nhà vợ giống như bao thằng con rể khác thôi. Nhung thời gian tao gặp chuyện, bme tao phải bán nhà đi để giúp tao về tài chính ( tao làm ăn thua lỗ gần 10 tỉ- đi buôn đó ). Thì bên nhà vợ chả có động thái cái mẹ gì chia sẻ, ông bà già vợ gom bán mấy cái nhà nhỏ đưa cho thằng e vợ để nó dồn tiền mua con biệt thự liền kề gần chục tỏi, nghĩ mà cay vđ nhưng tao tâm niệm đấy là tài sản ông bà ý, mình đéo có quyền đòi hỏi gì, dâu con rể khách mà. Lại nghĩ lại câu nói của ông già tao tầm chục năm trước khi thấy tao coi trọng nhà vợ quá: đéo có thằng bố vợ nào tốt đâu con ạ. Ngày đấy tao cay ông già vì nói thế nhưng đúng là gặp chuyện thì ông bà già mình là người dang tay cứu mình thôi. Các anh em xàm trẻ nhớ nhé.

nghe câu này sợ vãi =))
 
Ở SG thì cho tao theo với bọn mày, thỉnh thoảng gặp nhau cafe, chia sẻ khó khăn, áp lực với nhau. Hơn hết là xin lời khuyên cũng như kinh nghiệm từ bọn mày.
 
cho xin cái địa chỉ phòng võ đê nae
Phòng ở khu Mỹ Đình nhé bác 🤣 hôm nào rảnh mời bác ghé bên em chơi
Câu lạc bộ võ thuật tổng hợp MMA Hà Nội
0867 811 099
https://maps.app.******/83sfNSyQbpVPHpar5?g_st=ic
 
Cảm ơn m, cũng hơn 1 tháng rồi. Tháng rồi biến cố quá, t cũng gần như quên hết mọi chuyện.
Nhiều khi nghĩ mấy năm rồi nó như giấc mộng vậy, chưa kịp cảm nhận gì hết là đã mất tất rồi.
Nhẹ vãi lol, mày cứ tưởng tượng ra khó khăn thôi. Chứ thực sự chả bằng 1/10 của tao.

Thực tế lúc này mày thấy nó nặng nề, nhưng cứ bình thản đón nhận, bình thản mà sống càng chậm càng tốt nghe chưa.
Cái lol j rồi cũng qua, nhanh lắm. Đến khi nhìn lại những kk đã qua lại thấy nó quá bt.
 
Các bác đã làm điều đó như thế nào vậy, cho em xin một ít kinh nghiệm, động lực với.
Với em những ngày qua đều là sự dày vò, em nhìn lại những gì đã làm, chung quy đều là do quyết định của mình, bản thân không đủ năng lực mà lại ham muốn quá nhiều, rồi đặt cược quá nhiều vào những hy vọng màu hồng của bản thân rồi thua tất cả.
Giờ mỗi tối, mỗi sáng, trong em chỉ là sự hối lỗi, mình đã làm quá nhiều người tin tưởng mình, rồi làm mất tất cả những gì họ đặt vào và hy vọng cho mình. Một số tiền lớn đến mức nếu chỉ là một người bình thường làm công ăn lương, tiết kiệm để dành, thì có rất nhiều người bỏ cả đời cũng không có. Là số tiền mà gia đình mình suốt 30 năm cuộc đời mình cộng lại có thể cũng chưa từng được xài đến một nửa. Là niềm tin, hy vọng của người thân, những người đã rất hy sinh, kỳ vọng vào mình.
Em nhìn về phía trước chỉ thấy một khoảng không vô định, mình không biết mình sẽ làm được gì, sẽ như thế nào. Nhìn về phía sau là một nửa cuộc đời tội lỗi, phụ đi tất cả những kỳ vọng của những người đã từng kỳ vọng vào em.
Em thực sự rất khủng hoảng các bác à

Tao cũng kg muốn kể lể tao rơi vào tuyệt vọng ntn nhưng thấy chuyện của mày bé quá, quá bt với 1 người bt.

Cứ bình tĩnh mà sống, biết đâu đây lại là vận may của mày. Một thách thức nhỏ thôi. Đến khi vượt qua rồi mày sẽ nhận ra, nó quá tầm thường
 
Top