BaeNu
Địt Bùng Đạo Tổ
t dẫn a sirius theo hahaacẩn thận gặp xong về lại bỏ luôn anh đi sirius đấy)
t dẫn a sirius theo hahaacẩn thận gặp xong về lại bỏ luôn anh đi sirius đấy)
Khi bé, t chỉ luôn thắc mắc là tại sao t lại chỉ thích nhìn con bé lớp phó học tập, suốt ngày mua kẹo tặng nó. Lớn dần thì t cũng mất 1 khoảng thời gian để có thể ngẩng đầu. T từng tự ti vì sợ bị kì thị cộng đồng, t chưa quen trai bao giờ. Nhưng cũng may, các thằng trai thẳng từng tiếp xúc và làm việc cả t cũng tôn trọng t. Thế là t thấy dc rồiCó bao giờ mày nghĩ tại sao lại thích con gái ko. Chắc có chứ nhể. Hay tại mối tình đầu của mày chim to quá nên mày bị bệnh sợ chim. Khổ thân. Nhưng thôi mày thấy khoái là dc. Đồng tính nữ dễ có bạn hơn nam. Ko phải đề phòng rượu say sinh ra bệnh trĩ.
Hôm nào rãnh, t sẽ biên 1 chủ đề về vấn đề nàyÀ tao hiểu rồi vậy những lúc abc m với ny mày mỗi đứa cầm quả dưa chuột à ? Tao cũng thấy có nhiều đứa như m mà kiếm được con Ny xinh vclnói thật tao thì cực kỳ ghét bọn công túa buồi to nhưng bọn nữ hoàng vét máng thì tao ko kỳ thị mấy
Tao bắt đầu thích mày từ lúc nhìn thấy con nhợn màu hường này đấy. Mày viết không phải là hay, nhưng sự chân thực toát ra trong đó. Câu văn gãy gọn, đúng chính tả và ngữ pháp ra phết. Đùa đấy tao thích câu chuyện của mày. Đơn giản vậy thôi.
Éo biết nên gọi mày là gì, thông cảm tao nhé, vì giới tính mày hơi chông chênh. Nhưng chốt mày có vẻ chơi được, có chí khí. Tao khoái mấy đứa như vậy.updated:
T nghĩ về tình cảm, hạnh phúc cũng như tổn thương thì ai cũng có. Nên thôi t sẽ kể sau về những người đã bước vào cuộc đời t để dạy t biết nói hai chữ “cám ơn”. Còn bây giờ t sẽ kể 1 cách bao quát về các cú ngã trong quá khứ, hi vọng bọn m có thể nghĩ về nó để cảm thấy mình còn may mắn và cố gắng vượt qua đại dịch này nhé.
Lại nói về chuỗi thời gian 2014, khi về VN thì t bắt đầu thay đổi cũng khá nhiều, cái cảm giác từ bé được cưng chiều nhưng lại bị kiểm soát tuyệt đối, xong lại được thả tự do bên 1 đất nước xa lạ, được lao động để làm chủ cuộc sống, sau đó lại có thể trả nợ cho bố mẹ, từ đó t bắt đầu tự cao lắm, t luôn nghĩ t rất hay ho. Với các mối quan hệ xung quanh, kèm thêm việc có tấm bằng du học sinh, t dễ dàng được nhận vào các công ty truyền thông nổi tiếng thời điểm ấy (t được nhận không phải nhờ CV mà là nhờ bạn bè đưa thẳng vào), tiền t kiếm được chỉ phục vụ cho các nhu cầu cá nhân, vì lúc ấy t về ở cùng nhà bố mẹ, nên cũng chẳng lo bất kì các thể loại bill gì, nên tiền kiếm được mặc sức mà tiêu. Cứ mỗi ngày trôi qua, sáng thì t ở công ty, chiều tối thì tụ tập đi uống rượu bia cùng những người bạn mới - thời gian đó chắc là lúc t buông thả bản thân nhất. Lúc ấy bà t bệnh khá nặng, đã phải nằm viện 115 một thời gian dài, nhưng t cũng chẳng vào thăm. Cho đến một ngày, khi bà mất, mẹ gọi khi t đang ở công ty,t sững sờ không tin vào tai mình về điều mẹ nói. T chạy xe như điên về nhà (lúc ấy chỗ t làm và nhà t cách nhau cỡ 10km), vừa chạy, vừa khóc, cảm giác ấy thật sự kinh khủng. Ngày bà mất, cách sinh nhật của t 1 tuần, một ngày mưa buồn tháng 9. Cũng kể từ đó t rất ghét sinh nhật của chính mình, vì đến tận bây giờ t vẫn cảm thấy chưa tha thứ cho bản thân.
Sau đó, t vì quá chán nãn nên đã nghỉ ở công ty cũ, lúc ấy t vừa chán bản thân, vừa buồn chuyện gia đình, sau đó có 1 lần, có thằng bạn cùng công ty cũ bảo t rằng
“Ê, tao thấy cỡ m không hợp làm ngành sáng tạo đâu, m không có năng lực, có làm thì mãi cũng không thăng tiến được như t”
Vậy là t suy nghĩ, nếu ở cùng 1 vị trí, thì t sẽ thua nó, vậy nếu t làm ở vị trí khác, t sẽ có thể trở thành người leader của nó và giao công việc cho nó, thế là t chấp nhận thử thách, đi làm ở một vị trí khác. thì trong 1 lần cũng khá may, t đã xin vào công ty Event. Lúc ấy t được giao cho dự án cũng khá quan trọng với công ty, làm cùng team, t cắm mặt cắm cổ mà làm,vì t học về mảng sáng tạo, nhưng công việc t nhận lại thiên về Marketing, nên đối với t, đó thật sự là 1 áp lực quá mới mẽ, lí do tại sao t lại lựa chọn công việc ấy. T nhớ lúc ấy t có thể làm bất kì điều gì mà mọi người sai vặt, đôi khi cũng tự ái nhưng rồi nghĩ lại, rửa bát, dọn phòng cũng làm hết rồi. Giờ bưng bê nhịn tí thì có là thá gì đâu. Thế là t làm. Người ta không cho t về, bắt ngủ lại văn phòng để xong việc, trời mưa nhưng nếu phải chạy ra ngoài lấy đồ về thì t cũng vẫn phải đi, xong khi quay lại, vẫn bộ đồ ướt ấy, t vẫn phải mặc và ở lại công ty đến tận ngày hôm sau. Xong lúc được về nhà nghỉ ngơi, khách hàng bắt lên họp (t nhớ hôm ấy là chủ nhật) thì t cũng phải bỏ hết chạy lên quận 1, xong ngồi chờ mấy tiếng, cuối cùng khách đến và khoe mới đi làm nail xong (t thề đến giờ t vẫn hận con khách đấy) và giờ trễ rồi nên không cần họp nữa. T lại lủi thủi đi về. Nói chung chịu đựng mọi sự thì sau 1 tháng, khi sản phảm được ra mắt, lễ ra mắt khá thành công. Đêm đó về nhà, t sốt li bì gần 40 độ, nhưng bọn m biết sau đó, sau tất cả những gì t cố gắng cái t nhận là gì không, là khi t vào công ty lại, không ai nhìn mặt t, và t ngồi lơ ngơ ở văn phòng, t hỏi chị leader là
“chị ơi, task của em hôm nay là gì?”
Thế là bà ấy nói 1 cách thản nhiên “thì nghỉ 1 hôm nên công việc phải có người follow, muốn làm thì tự mà giành lại”.
Sau câu nói đó, t nghỉ việc kèm 1 tin nhắn “Chị ơi, em nghĩ công việc là chia sẽ, là cùng nhau làm tốt chứ không phải giành giựt và đạp đổ, nên em thấy em không phù hợp đi tiếp tục, lương của em cũng chưa đến ngày nhận, thôi em tặng chị, coi như cám ơn chị dạy em thêm bài học mới”. Ngày hôm ấy, t lại nghỉ việc.
Ơ cái tml này, đàn ông con trai mà khóc lóc, lại còn khoe là ít khóc. Cứng lên mày, éo gì mềm xèo vậy.t thì ít khóc mà cứ tự dằn vặt thôi
t đi lượn, chưa kịp thấy diện mạo
t ở trong nam mà, hết dịch rủ nhau đi dọn dẹp rửa chén rồi
Thường mọi người gặp thườnh gọi t là anh, vì ở ngoài t ko ra nét con gái lắm đâu. Nhưng gọi bằng gì cũng được, dù gì cũng là giới tính bố mẹ nặn ra mình nên t k qtamÉo biết nên gọi mày là gì, thông cảm tao nhé, vì giới tính mày hơi chông chênh. Nhưng chốt mày có vẻ chơi được, có chí khí. Tao khoái mấy đứa như vậy.
Mày có anh chị em chứ. Trong nam thì như mày cũng dễ sống. Còn vấn đề tôn trọng thì nó chả liên quan đến việc mày vét máng hay bú cu. Chỉ tội ông bà già thôi. Thích vét máng nhưng vẫn cố gắng ra đứa con cho ông bà vuiKhi bé, t chỉ luôn thắc mắc là tại sao t lại chỉ thích nhìn con bé lớp phó học tập, suốt ngày mua kẹo tặng nó. Lớn dần thì t cũng mất 1 khoảng thời gian để có thể ngẩng đầu. T từng tự ti vì sợ bị kì thị cộng đồng, t chưa quen trai bao giờ. Nhưng cũng may, các thằng trai thẳng từng tiếp xúc và làm việc cả t cũng tôn trọng t. Thế là t thấy dc rồi
Hôm nào rãnh, t sẽ biên 1 chủ đề về vấn đề này
Haha cám ơn m. Nhưng hnay nhiều thứ, t đang suy nghĩ có nên viết tiếp không)
T bị đụng chạm tự ái tí cũng hay bị rơi nước mắt, chán lắmƠ cái tml này, đàn ông con trai mà khóc lóc, lại còn khoe là ít khóc. Cứng lên mày, éo gì mềm xèo vậy.
muốn cứng cũng lực bất tòng tâm =.=Ơ cái tml này, đàn ông con trai mà khóc lóc, lại còn khoe là ít khóc. Cứng lên mày, éo gì mềm xèo vậy.
Hầy dà, làm ly diệu, cố cứng lên đi mày, riết cũng quen thôi. Mà thôi thỉnh thoảng khóc 1 tí cũng ko sao, miễn đừng để gái nó thấy. Buồn cười bỏ mọe.T bị đụng chạm tự ái tí cũng hay bị rơi nước mắt, chán lắm
Mày là hệ vét máng hay hệ bú cu đấyT bị đụng chạm tự ái tí cũng hay bị rơi nước mắt, chán lắm
T có 2 đứa em. Ông bà nhà t giờ thì yên tâm về t nhiều rồi. T chưa suy nghĩ việc con cái, t lo cho bản thân và cả nhà t mà t đã gồng điên người rồi, nếu t ko giàu và cho con t được như ngày bé bố mẹ t cho t thì t sẽ không có con cái đâu. Thời nay thụ tinh dễ màMày có anh chị em chứ. Trong nam thì như mày cũng dễ sống. Còn vấn đề tôn trọng thì nó chả liên quan đến việc mày vét máng hay bú cu. Chỉ tội ông bà già thôi. Thích vét máng nhưng vẫn cố gắng ra đứa con cho ông bà vui
Còn khóc dc là còn may mắn đấy. Chứ k khóc được mệt mõi lắmHầy dà, làm ly diệu, cố cứng lên đi mày, riết cũng quen thôi. Mà thôi thỉnh thoảng khóc 1 tí cũng ko sao, miễn đừng để gái nó thấy. Buồn cười bỏ mọe.
Giàu cũng khổ nhể. Nghèo từ trứng nước như tau lại hay. Chả sợ bị nghèo nữaT có 2 đứa em. Ông bà nhà t giờ thì yên tâm về t nhiều rồi. T chưa suy nghĩ việc con cái, t lo cho bản thân và cả nhà t mà t đã gồng điên người rồi, nếu t ko giàu và cho con t được như ngày bé bố mẹ t cho t thì t sẽ không có con cái đâu. Thời nay thụ tinh dễ mà
Còn khóc dc là còn may mắn đấy. Chứ k khóc được mệt mõi lắm![]()
T sợ diện mạo t được đi muôn nơi là tiêu tùngt đi lượn, chưa kịp thấy diện mạo
thời gian khi t nghĩ việc, có đoạn t còn k có tiền mua bánh mì ăn, khóc ở hẻm phòng trọ đủ thứ. T từng nghèo đến mức không còn gì rồi màGiàu cũng khổ nhể. Nghèo từ trứng nước như tau lại hay. Chả sợ bị nghèo nữa![]()
Hẳn E nờ lần mới chịu cơ đấyDI T CON ME THANG LON HICKEY DIT CON ME MAY LUON CON CHO RE RACH
Bo^ ' may` dit ca ho hang hang ho^c' nha may , di t con me con cho' ghe, thang con hoang , di t me may E nơ` lan`.
Con suc vat cau tap chung dit me nha may
Nhưng mày đã từng có tiền. Nếu mày đói từ bé thì mày đã ko khóc ở phòng trọ. Với lại mày cũng dc học đàng hoàng. Có chất xám thì tiền nó chỉ là vấn đề thời gianT sợ diện mạo t được đi muôn nơi là tiêu tùng
thời gian khi t nghĩ việc, có đoạn t còn k có tiền mua bánh mì ăn, khóc ở hẻm phòng trọ đủ thứ. T từng nghèo đến mức không còn gì rồi mà
Nó có nhẫn, có đồng hồ đẹp, quần áo đẹp, mỗi vú là đéo có hoặc do nó mặc áo rộng . Nhưng chắc chắn là đéo to. Cổ ko có quả táot đi lượn, chưa kịp thấy diện mạo
M nhớ kỹ thế tmlNó có nhẫn, có đồng hồ đẹp, quần áo đẹp, mỗi vú là đéo có hoặc do nó mặc áo rộng . Nhưng chắc chắn là đéo to. Cổ ko có quả táo
M miêu tả tả thực vd…Nó có nhẫn, có đồng hồ đẹp, quần áo đẹp, mỗi vú là đéo có hoặc do nó mặc áo rộng . Nhưng chắc chắn là đéo to. Cổ ko có quả táo
Nhưng mày đã từng có tiền. Nếu mày đói từ bé thì mày đã ko khóc ở phòng trọ. Với lại mày cũng dc học đàng hoàng. Có chất xám thì tiền nó chỉ là vấn đề thời gian
nịt ngực lại, t đoán thếNó có nhẫn, có đồng hồ đẹp, quần áo đẹp, mỗi vú là đéo có hoặc do nó mặc áo rộng . Nhưng chắc chắn là đéo to. Cổ ko có quả táo
tml này chốt câu chuẩn đấy, sợ éo gì, sợ ko có trình độ, không có nghề nghiệp, không lý trí và iq. Còn đời người lên xuống chuyện bt. Kệ cmn miễn là cứ cố gắng. Nhợn hường viết tiếp đi nhé. Kệ cụ mấy tml mồm thối. Bơ đi mà sống theo những gì mình muốn.Nhưng mày đã từng có tiền. Nếu mày đói từ bé thì mày đã ko khóc ở phòng trọ. Với lại mày cũng dc học đàng hoàng. Có chất xám thì tiền nó chỉ là vấn đề thời gian
Nó up có 1 2 phút. Xem cổ để xem bướm xịn ko. Còn tau nghèo nên cứ thấy nhẫn với đồng hồ là bị kích động muốn cướpM nhớ kỹ thế tml)
É hé hé. Nói chuyện cứng cọc vậy mà cũng yếu đuối chớ bộT bị đụng chạm tự ái tí cũng hay bị rơi nước mắt, chán lắm
@BaeNu hôm nào off rủ tml này đi cùng với nàyNó up có 1 2 phút. Xem cổ để xem bướm xịn ko. Còn tau nghèo nên cứ thấy nhẫn với đồng hồ là bị kích động muốn cướp
Đúc kết mấy chục năm đéo học đi chơi giờ lại đi cày thuê cho thằng khác nó hưởng lại đéo đúng thì phí thời gian đi chơi của tao ahtml này chốt câu chuẩn đấy, sợ éo gì, sợ ko có trình độ, không có nghề nghiệp, không lý trí và iq. Còn đời người lên xuống chuyện bt. Kệ cmn miễn là cứ cố gắng. Nhợn hường viết tiếp đi nhé. Kệ cụ mấy tml mồm thối. Bơ đi mà sống theo những gì mình muốn.
xem cổ là đoán đc bướm à m, ví dụ điNó up có 1 2 phút. Xem cổ để xem bướm xịn ko. Còn tau nghèo nên cứ thấy nhẫn với đồng hồ là bị kích động muốn cướp