Kể về mẹ tao người đàn bà kì lạ

Xưa nó đéo như giờ đâu mà m mang 2021 về 1988 trước đéo ck mà chửa thì vẫn bị nhục chưa kể vùng LC lấy lol đâu chỗ phá thai ngoài mấy bà tộc Dao Đỏ phá 10 chết 6. Trách nhiệm thôi chứ địt bọp bố tao có ghệ ở quê đẹp lắm.
Hỏi thật bạn cứ vào trong xamvn suốt ngày chửi đàn ông khốn nạn, thế này thế kia. Sao bạn không về chửi ông già bạn, ông nội, ông ngoại, các chú bác của bạn ? :ops:
 
Mẹ t không kì lạ nhưng là best mom. Bố t mất sớm, mẹ t lương giáo viên 3 cọc 3 đồng phải nhận may vá làm thêm nuôi 2 ae t từ nhỏ đến lớn. Cũng may t nhận thức hoàn cảnh từ sớm nên chưa bao h đòi mẹ t mua thứ gì, nhà có gì ăn nấy, trường dạy gì học đó.
 
Văn cũng hay đấy
Hồi bé thì những sự kiện nó có thể là thật mà qua văn của bạn tôi đoán nó cũng đã thêm mắm muối nhiều rồi
k ngờ câu chuyện lại mộc mạc vậy, k sao cả do ban đầu t đã kì vọng câu chuyện kịch tính thôi
 
Văn cũng hay đấy
Hồi bé thì những sự kiện nó có thể là thật mà qua văn của bạn tôi đoán nó cũng đã thêm mắm muối nhiều rồi
k ngờ câu chuyện lại mộc mạc vậy, k sao cả do ban đầu t đã kì vọng câu chuyện kịch tính thôi
Viết truyện ngắn quá cũng mất vui tao dài dòng vụ ngã hố phân thôi chứ thực ra hồi đó tao bị lôi theo vụ đi xem phim về ra bãi tha ma bắt cào cào xong ngã mẹ xuống hố phân còn vụ đái dầm sự thực ra tao xem phim kia xong về đi ngủ mơ mộng sợ quá đái mẹ ra giường :)) còn lại thì đúng chuẩn cs nông thôn thời kì mới đổi mới. Kịch tính khó lắm vì quê mà làm đéo gì có giết người hiếp dâm buôn ma toé đâu bố tao cũng đéo ngoại tình nên mẹ tao cũng đi rình ghen hụt chứ không bắt được cái gì cả. Dân thì cứ 21h đã đi ngủ 4h đã dậy làm đồng đéo cả biết cãi nhau lấy gì trò đánh nhau mà hóng. Có mỗi vụ mẹ tao láo bố tao đòi bỏ thôi nhưng cuối cùng tao đéo muốn viết vì thời gian đó mệt mỏi lắm đéo giám nghĩ lại.
 
Viết truyện ngắn quá cũng mất vui tao dài dòng vụ ngã hố phân thôi chứ thực ra hồi đó tao bị lôi theo vụ đi xem phim về ra bãi tha ma bắt cào cào xong ngã mẹ xuống hố phân còn vụ đái dầm sự thực ra tao xem phim kia xong về đi ngủ mơ mộng sợ quá đái mẹ ra giường :)) còn lại thì đúng chuẩn cs nông thôn thời kì mới đổi mới. Kịch tính khó lắm vì quê mà làm đéo gì có giết người hiếp dâm buôn ma toé đâu bố tao cũng đéo ngoại tình nên mẹ tao cũng đi rình ghen hụt chứ không bắt được cái gì cả. Dân thì cứ 21h đã đi ngủ 4h đã dậy làm đồng đéo cả biết cãi nhau lấy gì trò đánh nhau mà hóng. Có mỗi vụ mẹ tao láo bố tao đòi bỏ thôi nhưng cuối cùng tao đéo muốn viết vì thời gian đó mệt mỏi lắm đéo giám nghĩ lại.
The end rồi à..?
Tao vô đọc mà ko có thông báo mày viết bài.
Nhưng the end cũng tốt tao đỡ chờ chap nữa ;)) .
Đùa chứ viết thế thôi k tụi nó mò info xếp mẹ hàng cửa nhà mày tặng quà đấy :vozvn (1):.
 
Mẹ tao xuất thân nhà nghèo học hết lớp 7 cao 1m6 hồi trẻ nặng có 46kg đậm chất con nhà thiếu ăn nhưng quyết không thiếu học thức vì học cũng hết lớp 7 như tốt nghiệp cấp 3 bây giờ. 1987 được chỉ tiêu đi lên Lào Cai làm công nhân trên nhà máy hoá chất. Hồi đó không biết công ty phân công thế nào mà cho mẹ tao làm thợ hàn cơ khí. Mẹ tao kể cứ khi nào trèo lên cao hàn là phải buộc dây thật kĩ không gió thổi cuốn mất người đi. Tao bảo mẹ không sợ sao mà nhận công việc của đàn ông như thế. Mẹ tao bảo sợ chứ nhiều lúc sợ quá muốn bỏ về nhưng về thì chỉ xác định làm ruộng cả đời hoặc làm thuê làm mướn chăn trâu cắt cỏ. Ở quê một năm chỉ được ăn cơm thịt một lần hôm Tết còn ở công ty vào tổ hàn xì thì một tháng sẽ được chia thịt một lần tiền lương cũng đủ gửi về cho bà ngoại nuôi dì và hai cậu. Cái nghèo của những năm xưa cũ quẩn quanh làm mẹ tao sợ còn hơn sợ gió Lào Cai thổi vù vù lắc lư cái giàn giáo. Mẹ tao thật kì lạ!

1988 bố tao rích kít nửa mùa chán đời chán gia đình bỏ người yêu lại quê nhà phiêu du đời trai lên làm công nhân xứ lạ xuất hiện trong cuộc đời mẹ. Tới giờ bố mẹ tao vẫn chưa thống nhất ai là người tán ai trước nhưng tao nghiêng khả năng bố tao tuổi trẻ chưa trải sự đời hái hoa ngửi thử nhưng không ngờ hoa nhạy quá kết quả chín luôn:vozvn (22):. Vì từ ngày cưới tới khi tao đẻ mới có 7 tháng mà tao rõ ràng vẫn sinh đủ 9 tháng 10 ngày. Đám cưới bố mẹ tao không có quan viên hai họ, chẳng có đám hỏi cỗ bàn. Kê mấy cái bàn để đĩa kẹo đường tự làm với ấm chè xanh nấu vội. Mời mấy cô chú công nhân làm cùng tới ăn kẹo uống nước chè tươi thế là cũng thành vợ thành chồng về ở chung một lán nhà công ty cho mượn. Tình yêu chớp nhoáng, con cái nheo nhóc bên hông, tiền công nhân thì 3 đồng chạy ăn từng bữa nên bố tao lao vào nghiện thuốc phiện cùng mấy anh tộc Dao Đỏ (tới giờ vẫn bảo tao nhặt ở nhà người Dao Đỏ về nuôi - Cay). Ấy vậy nên người đàn bà thân mỏng xác ve giắt cạp quần 500.000đ tiền lương một cục nhà máy trả cho công nhân nghỉ việc giữa chừng, một tay bồng con, một tay dắt chồng lao phăm phăm về tận quê chồng xin mảnh đất cắm cọc dựng lều cho chồng cai nghiện. Mẹ tao thật kì lạ!

Cuối năm 1989 về đầu 1990 cuối cùng bố tao cũng bỏ được thuốc phiện thì tới lúc tiền cũng cạn. Họ hàng nhà nội tao thì chính là cái cớ cho anh ríc kít nửa mùa là bố tao bỏ nhà ra đi nên không ai hỏi han lấy một lời chứ đừng nói là chìa tay giúp đỡ. Ông bà nội thì li hôn từ lúc bố tao còn nhỏ mỗi người một nơi bà nội chuyển lên ở Bắc Giang làm công nhân thì nuôi hai cô tao còn nhỏ còn ông nội tao ríc boy mua nhà thành phố Bắc Ninh thì nuôi bồ với con của bồ. Thế là nhà tao về quê nội lúc đó với một cái phận là rơi rớt về nhận phần trong mắt cả họ. Cũng may cụ nội tao hơn 70 tuổi rồi nhưng vẫn minh mẫn thương cháu thương chắt nên đi khắp cả họ hỏi vay hộ thằng cháu đứa chắt mấy đấu thóc để ăn qua cơn đói. Nhưng người cho vay thì ít người cười, người sóc sỉa, khinh mỉa thì nhiều. Hôm đó tao đi vay thóc với cụ nội tao lần đầu tiên trong cuộc đời tao nghe thấy nhìn thấy người ta chửi xối xả vào mặt người khác là như thế nào. Họ những kẻ vừa không muốn cho vay thóc vừa không muốn mang tiếng cô bác không giúp cháu đấu thóc miếng ăn. Nên họ chửi từ bố tao tới mẹ tao rồi chửi cả tao nữa gọi bố mẹ tao là sống không phúc đức mới đẻ ra đứa tật nguyền như tao. Tao thì chẳng hiểu vì sao họ mắng nhà tao nên tao về hỏi mẹ tao. Mẹ tao chỉ im lặng nghe tao kể ông nào bà nào chửi mắng. Lúc tao thấy mẹ nhận thóc từ cụ về mẹ tao không đi xay lúa lấy gạo nấu cháo cho tao như mấy hôm trước nữa. Tao thấy mẹ tao cầm túi thóc rất chặt chạy vào buồng trong, mắt mẹ tao trợn trắng lên mặt thì đỏ phừng phừng, rồi mẹ tao ngoác miệng ra khóc, cứ ôm bao thóc mà khóc mãi. Sau này ông ngoại chết tao còn không thấy mẹ khóc đau thương tới vậy . Khóc xong thì mới quệt tay áo lau mặt hằm hằm đi xay thóc nấu cháo cho tao ăn. Mẹ tao bảo mẹ tao biết hận thù từ khi ấy. Mẹ tao thật kì lạ!

Mẹ tao bắt đầu không còn hiền nữa 1990-1994 xã không chia ruộng cho người ngoài thì mẹ tao lôi cổ bố tao đi đăng kí kết hôn. Rồi không chia mẹ tao cứ sấn vào không cho họ đo ruộng thế là lúc đó tao mới có họ P trong giấy khai sinh, còn mẹ tao thì có 12,5 sào ruộng để cấy lúa. Có ruộng rồi mẹ tao lao vào làm cả ngày cả đêm cứ mở mắt ra là tao chẳng thấy bố mẹ ở nhà. Em kế tao mới được 1 tuổi nó chẳng biết khát sữa hay khát nước hay nhớ mẹ mà nó khóc ngằn ngặt. Mà tao cũng mới 5 tuổi đi mẫu giáo còn bị trả về vì bé quá thì biết làm gì. Thế là mẹ tao cứ trưa trật đi làm đồng về là bắt gặp cảnh hai chị em ngồi trên giường khóc thi với nhau. Thực ra thấy mẹ về tao sẽ nghín ngay lau mắt chạy ra đón mẹ. Chẳng phải vì thương nhớ cũng chẳng phải vì sợ mẹ đánh đòn mà lúc nào mẹ tao đi làm đồng về sẽ bắt được con rắn nước hoặc con cua con ốc dành riêng cho tao. Thế là kệ mẹ cho con em tao bú tao phải mang ngay mớ đồ tươi đó đậy kĩ rổ không con mèo tha đi. Với tao đó là những thứ ngon nhất trên mâm cơm mà lúc nào bố mẹ cũng nhường cho tao ăn. Ấy vậy mà có một lần bố tao tẩm quất mẹ tao bằng 1 cái tát cũng vì miếng ăn cho tao. Hồi đó tát ao nhà bắt được một con cá chuối to lắm, tao chưa thấy con cá chuối nào to như nó, đen thùi lùi nằm hết gần cái rổ mẹ tao vẫn hay rửa rau. Bố tao nhốt nó xuống hầm trước xong xuôi lúc ăn cơm bảo mẹ tao tý thịt con cá đó làm ruốc cho tao ăn. Ôi từ lúc nghe từ “ruốc” thôi là tao vỡ oà sung sướng rồi. Từ lúc đẻ ra tới đó tao chưa từng được ngửi thấy món ruốc nó như thế nào chứ đừng nói được ăn ruốc cá. Chỉ biết nó là những sợi bông được đặt trên cơm hay cháo của cô D con bà thím ngay cạnh nhà tao hay ăn (bà thím chính là người sợ nhà tao về chia phần nên hồi đó chửi rửa ghét nhà tao thẳng mặt - bà thím cũng liên quan câu chuyện đánh nhau với mẹ tao vì bão cứt trâu tao sẽ kể sau). Nhà ông chú ruột bố tao tức chồng của bà thím làm viện kiểm soát tỉnh nên có tiền lắm. Mỗi lần tao sang chơi với cô D thì ít mà chủ yếu sang nhìn xem hôm nay cô được ăn món gì thì nhiều. Mà tao thích nhất nhìn được cô D ăn cơm ruốc nhìn thấy lớp bông ruốc vàng ruộm đó là tao toàn vờ ngồi sát sát vào cô D để nhìn ngắm ruốc, cố hít hít xem nó có mùi thơm như thế nào. Có lúc tao có mong muốn cô làm rơi bát cơm hoặc 1-2 sợi ruốc kia rơi xuống để tao có thể có cơ hội len lén nhặt ăn thử nó xem như nào. ( hồi nhỏ nhà tao nghèo khổ vcl ghĩ lại cảm xúc này tao rất muốn khóc - tủi vcl). Thế nên lúc bố tao bảo mẹ tao làm ruốc cá cho tao ăn tao đã nhảy cẫng lên sung sướng kể với bố cô D chỉ ăn ruốc thịt con được ăn ruốc cá chuối xịn luôn. Đang hào hứng nhún nhẩy thì mẹ tao lườm tao cháy mặt. Mẹ tao càu nhàu với bố tao nhà đã nghèo không có tiền còn sĩ cho con ăn ruốc cá. Thế là choang bốp tao thấy bố tao tát mẹ tao một cái thật mạnh rồi bưng cả mâm cơm quăng ra chỗ khác bảo “con tao muốn ăn thì mày làm cho nó ăn” rồi đứng dậy bỏ ra ngoài quán. Mẹ tao cứ thế nằm giãy đành đạch tru tréo cả buổi vừa gào vừa khóc nào là nó giết tôi rồi nó đánh chết tôi rồi trời ơi :)) Tao phải xin lỗi mẹ tao khúc này nhưng mỗi lần mẹ tao tru tréo tao không biết đúng hay sai sự việc như nào nhưng nó làm tao không thấy sợ chỉ thấy thú vị và buồn cười về bài bản tru tréo giãy ăn vạ của mẹ tao đậm chất đồng quê không lạc đi đâu được :vozvn (19):. Tao thấy có chuyện vẫn nhớ bát cơm ăn dở lăn lóc may chưa vỡ lại lượm rồi cầm cái thìa chạy vội sang nhà cụ T tránh nạn. Tới tối bố tao đi tìm về ăn cơm tao mới dám về. Mặt mẹ tao thì vẫn sưng mắt vẫn híp vào nhưng vẫn đặt trước mặt tao lọ ruốc cá chuối. Tao vừa nhìn lọ ruốc óng vàng vừa nhìn mẹ tao vừa không hiểu đằng nào chẳng phải làm ruốc cho tao ăn càu nhàu gì cho bố tao giận đánh cho húp mặt lên. Sau này tao mới biết một con cá chuối đó có thể đổi một khoản tiền lớn đủ để nhà tao ăn thịt vài bữa. Mẹ tao thật kì lạ!

Bố tao có yêu mẹ tao không! Tao đoán hồi mới lấy thì chưa nhưng sau này thành vợ thành chồng rồi thì như cám quấy vào bèo không yêu thì cũng có thương có trọng. Bằng chứng những năm 1992 khi vừa có 12,5 sào ruộng nhà nước chia mẹ tao thì xuốt ngày ngoài ruộng còn bố tao sau khi bỏ nàng tiên nâu cũng cả đêm ở ngoài đồng để bắt ếch bắt rắn độc bán kiếm thêm tiền. Cứ 10h đêm là bố tao đội đèn pin lên đầu tay cầm cái bao với cái móc đi khắp đồng làng trên xóm dưới sang cả xã bên săn lùng. Hôm nào mưa thì về đầy giỏ nhưng cả tháng mấy khi mưa nên đa số được lẻ tẻ vài con ếch vài con rắn độc nên phải gom dần vào hầm mới đem đi bán. Mấy lần mở trộm nắp hầm bố đặt ở gốc ổi ra xem thấy mấy con rắn khúc đen khúc trắng thêm mấy con khè khè khiến tao khoái lắm. Sức khỏe yếu tao không đi học mẫu giáo bé nên cứ quanh quẩn trong nhà, trong vườn chơi một mình nên cái trò mở trộm nắp hầm khiến tao thích thú chơi hoài không ngán. Có lẽ sau bố tao sợ tao bị rắn cắn chết nên cũng bỏ nghề để đi học nghề thợ điện. Thế nên tao phải ở nhà một mình với mẹ vài tháng. Cũng may là vào tháng chứ một năm tao không biết bố tao về còn nhận ra con gái bố nữa không. Mẹ tao học hết lớp bẩy nhưng nói thực trình độ là bình dân học vụ đọc viết thành thạo cộng trừ trong phép tính 100 nên có lẽ EQ của mẹ tao cũng hơi khác người. Mẹ tao nuôi tao chăm sóc tao cũng hết sức kì lạ. Mẹ tao rủ tao đi chọc tổ ong. Trời ơi! nghĩ gì đi chọc tổ ong vàng to chà bá ngoài cây bưởi mà rủ con nít bốn tuổi đi cùng. Xong rồi mẹ tao chọc nó rụng cái bịch, rồi mẹ tao bỏ cả cây sào bỏ cả tao chạy thục mạng vào trong nhà trốn. Tao bị ong dí hét toáng lên “mẹ ơi cứu con” may mà EQ tao cao biết chạy thật nhanh theo mẹ. Tối đó tao mếu máo vừa ăn cơm nhộng ong rang ngọt lịm cũng ngọt lịm nỗi đau thấu cái chân xưng tều vì bị ong đốt =(( Cái chân của tao mấy tuần sau còn hân hạnh được mẹ tao tặng thêm cho vào nhát mổ của ngan. Khi mẹ tao đặt tao giữa bầy ngan và đưa bát thóc để tao vừa chơi vừa cho ngan ăn cho mẹ tao nấu cơm. Tao hồi đó chắc chỉ cao hơn bầy ngan đó cái đầu thôi vì tao còi xương từ bé. Thế nên đám ngan đói thấy tao cầm bát thóc bốc bốc rải rải lề mà lề mề chậm như rùa đã thế mồm còn phải bài bản học theo mẹ gọi ngan “chích chích chích”. Bầy ngan đói nhìn điên hết cả máu hùa vào hơn chục con mổ lấy mổ để vào tao để cướp thóc. Tao chỉ kịp ré lên tiếng khóc xé vải quen thuộc nhưng mẹ tao với EQ vô cực thì lại nghĩ tao đói khóc đòi ăn nên chỉ nói vọng từ bếp ra là “Cơm chưa chín”. Tao lại phải tự biết thân nảy EQ không chờ đợi vào mẹ mà ba sáu kế chạy nhanh là thượng sách. Thế là một con bé bốn tuổi mắc còi xương vừa túm chun quần vừa khóc ré lên thảm thiết chạy vòng vòng vào bếp phía sau hơn chục con ngan hăng máu đuổi theo sát đít mồm chúng nó cũng thi nhau gào lên quác quác. Cuối cùng mẹ tao cũng thấy thảm cảnh đó chạy ra cứu tao. Chỉ là cứu tao cũng chẳng để làm gì khi chân tao bị ngan mổ đỏ au xưng vều lên rồi :)) Từ trước tới giờ tao chỉ công nhận hai điều từ bố tao nói về mẹ tao đó là “nếu không có bố nuôi cùng mẹ mày bốn đứa con gái thì đứa không sứt thì sẹo sau này chó nó lấy”. Điều thứ hai “mẹ mày tốt nhưng cái tốt không ở cái mồm vì học ít nên nó chỉ nằm trong tim chứ qua cái mồm thì thành rắn rết”. Giống như việc như mọi khi hôm đó sang chầu mồm nhà cô D rồi về say xưa vừa nuốt nước miếng vừa kể cho mẹ cô D được ăn con tằm trắng tinh ngon lắm. Thế là mẹ tao xách gậy đưa tao ra chọc tổ ong để tao cũng được ăn nhộng ong trắng tinh. Giống như việc mẹ tao kệ tao một mình chơi với đàn ngan vì mẹ tao không muốn tao ngồi lê lết trong bếp nhỏ tí mù mịt khói lửa nóng hầm hập. Sau này dù mẹ tao khi già rồi vẫn không bỏ độc mồm mà chỉ có cay nghiệt ngôn ngữ hơn thì tao vẫn nghĩ về những chuyện hồi nhỏ để lờ những lời nói độc địa trong phút tức giận của mẹ tao đi. Vì mẹ tao luôn kì lạ những người kì lạ luôn được tha thứ!
Phần tiếp theo ở các comment
Bài 'Kể về mẹ tao người đàn bà kì lạ'
https://xamvn.chat/threads/ke-ve-me-tao-nguoi-dan-ba-ki-la.411983/post-7802927

Hnao rảnh tao kể tiếp nhé. :))
Kkk. Đoạn chọc tổ ong cười vl
 
Mẹ tao từng có chiến tích mà ai nghe cũng phải cười đấy là cất cái Ô trong nhà chưa tới 100m2 mà 3 năm không tìm thấy. Mà hồi mẹ tao cất cái ô tao mới học cấp 3 tức là lúc đó mẹ tao mới có 44 tuổi cái tuổi chưa tới mức vừa ăn cơm xong lại mếu máo nó chưa cho tao ăn gì. Tới khi gần hè năm thứ 3 đại học tao hỏi tới cái ô để đem ra Hà Nội đi học cho đỡ nắng thì mẹ tao mới ngỡ ngàng là trong nhà hoá ra lại có một cái ô. Và rồi may mắn là mẹ tao sau giây phút ngỡ ngàng chóng vánh đó thì mẹ tao nhớ ra ngay kể vanh vách cái ô đó màu gì, to như nào, cán ô màu gì cũng nhớ luôn… chỉ là mẹ tao không nhớ ra đã cất nó ở đâu :)) Và rồi mẹ tao dành hẳn 1 tuần bới hết từ gác xép tới tủ quần áo, từ nhà trong ra nhà ngoài, từ nhà ngoài vào cả bếp tìm luôn. Lúc tìm cái ô với mẹ tao choáng váng vì những quần áo 4 chị em tao từ cái tã quấn chéo tam giác tới cái áo khoác đồng phục cấp3 vẫn phẳng phiu được mẹ tao tích trữ khắp trong nhà. Tao đội cái mũ con hổ với quả bông hai bên đã sờn len lên mà mẹ tao giựt ngay lại bảo đừng nghịch hỏng hết còn để lại cho cháu của mẹ :)) Ối trời ơi cái mũ cái tã cái áo quần đã qua 4 đời thay nhau mặc của chị em tao vẫn trở thành quốc bảo tích trữ của mẹ tao không thiếu thứ gì. Nhưng nghe tới việc sau này tao lỡ có con rồi mẹ tao khiêng cả 6-7 bao quần áo cũ này bắt con tao mặc thì tao toát hết cả mồ hôi vì hãi. Đồ bảo bối tích trữ của mẹ tao ngoài quần áo cũ còn nào nồi niêu xoong chảo lon bia hỏng. Mẹ tao chẳng bao giờ bán đồng nát đồ nhôm vì trong tâm tưởng mẹ tao bán đi rẻ tiền để tích trữ đổi hay đúc xoong chậu mới là khôn ngoan. Khôn ngoan đâu chẳng thấy thấy mỗi lần kiếm đồ mẹ tao cất mà quên chỗ dấu khổ không để đâu hết khổ. Cuối cùng phải tới mùa đông năm sau khi tao sắp học xong đại học mẹ tao mới nhớ ra chỗ cất dấu cái ô. Lúc tìm thấy nó đã bị mủn nát tươm. Nhưng bố tao vẫn cất đó để tao về thấy chiến tích cất cái ô trong nhà hơn 3 năm không tìm thấy của mẹ tao. Cũng may dưới sự cứng rắn bố tao cũng vác được 7 bao tải quần áo cũ kia ra bãi rác. Thêm hơn 100kg nhôm đem tống đem tháo cho ông hàng đúc xoong nồi đổi về 3 cái chậu 2 cái xoong luộc bánh trưng. Mẹ tao tất nhiên chẳng ngồi yên để bố tao lộng hành mang bảo bối của mẹ đi vứt bãi rác. Nhưng từ trước tới giờ cái bài ăn vạ giãy đành đạch gọi điện kể lể khóc lóc om tỏi hết người này tới người kia của mẹ tao có bao giờ hiệu quả đâu cứ gào toáng lên “ối trời ơi mẹ ơi nó vứt hết đồ của con rồi” “ối trời ơi L ơi bố m vứt hết đồ của mẹ rồi”. Thực sự chẳng nhẽ lúc đó thấy mẹ vật vã mà con cái nghe điện thoại thấy lại cười ha ha chứ thực thầm cảm ơn bố đã giúp con cháu của con và 3 đứa em gái không phải mặc lại đồ từ đời mẹ hay dì bác nó với quần ống loe và áo cổ bèo cổ lỗ sĩ :)). Sau hôm đại tổng tấn công dọn nhà sạch sẽ thì cái ô mới được tìm thấy. Tuy đang rất ấm ức vì bị mang hết bảo bối đi vứt đi đổi nhưng mẹ tao vẫn sụt sịt chỉ vào cái ô “ đấy thấy chưa tôi mà không cất đi thì cái ô làm gì còn mới như này” =)) Vâng nó mới tới mức mới mở ra nó phụt cáo bạch các khớp nối gãy quẳng queo vải ô rách như sơ mướp :)) Mẹ tao vẫn quả quyết sẽ sửa được nó. Tới lúc này bố tao nhìn tao kiểu “con ơi bố không cứu được mày rồi” :)) Mẹ tao mang đủ đồ nghề ra đập đập gõ gõ may may vá vá từ 9h sáng tới 23h đêm cuối cùng một chiếc ô cánh cụt cánh soè vá chằng vá đụp cũng xong. Tao thì hoang mang style lắm nhưng vì giờ tao mà chê cái ô thì 23h đêm nhà tao lại ầm nhất khu phố gà bay chó sủa mẹ con đánh nhau. Nên tao nuốt nước mắt vào tim vờ vui vẻ cho cái ô vào ba lô mang lên Hà Nội dùng. Sáng hôm sau tao không cả giám ăn cơm trưa 8h sáng đã vội vàng báo cần lên Hà Nội gấp việc học rồi ôm ngay balo lên xe bus. Phải mãi tới trạm trung chuyển Long Biên đổi xe tao mới dám mở Balô ra rón rén bỏ chiếc ô đó vào thùng rác. Bỏ xong chiếc ô tao mới nhẹ cả người khoan khoái bắt xe bus về nhà trọ ở Mỹ Đình. Mỗi lần mẹ tao hỏi tới cái Ô tao đều vờ cho bạn mượn nó chưa trả. Nó khen cái ô độc lạ mang tính nghệ thuật. Mẹ tao thì vẫn hồn nhiên tự tin khen tay nghề của mẹ tao là số 1 bố con tao toàn phá hoại chứ chẳng biết tiết kiệm và sáng chế sửa chữa đồ như mẹ tao. Giờ mẹ tao già hơn rồi vẫn đam mê công việc tích đồ cũ và sửa chữa sáng tạo từ cái chậu nhôm mẹ tao khoan nhiều lỗ bỗng biến thành giổ nhôm đựng rửa rau vo gạo cho bền cho tới cái cánh quạt hỏng mẹ tao cũng tháo ra dùng làm cái rổ đựng khoai hoặc thành vỉ nướng cá cho mèo… Nhìn mẹ tao cứ tẩn mẩn tần mắn như vậy lớn rồi ra ngoài đời kiếm tiền thiên hạ vất vả khó khăn nhìn lại sự tiết kiệm tần tảo của mẹ nhiều khi cũng caycay khoé mắt. Thôi thì người ta chê mẹ tao đồng nát cũng được tao vẫn rất tự hào vì mẹ tao. Chỉ là mẹ tao đừng bắt tao mặc quần xì mẹ tao tự mua vải về may là được Huhu Ối trời đất ơi cái này thì ngoài sức chịu đựng của con rồi mẹ ơi!
 
Đánh dấu tao kể tiếp vụ mẹ tao dấu gần 100tr trong nhà :))
 
Đàn bà độc mồm còn đáng sợ hơn
Khẩu nghiệp tội nặng lắm
1/ Nghiệp được chia ra các cấp độ: Ý Nghiệp - Khẩu Nghiệp - Thân Nghiệp

Vì mọi hành vi thường bắt nguồn từ Ý (trong suy nghĩ) - rồi đến Khẩu (nói ra miệng) - sau đó cấu thành Thân (hành động)

2/ Thường thì về mức độ nặng nghiệp (cùng 1 sự việc):
- Thân Nghiệp là nặng nhất, vì nó cơ bản gồm 2 cái kia, hoặc ít nhất là ý...
- Rồi tới Khẩu Nghiệp
- Ý Nghiệp là nhẹ nhất, nếu sau khi khởi lên, m thấy ý đó ko đúng, m dẹp khỏi đầu óc

Những trường hợp mà Khẩu ko mang Ý... Thì có thể nhẹ hơn nhiều so với ý nghiệp, thí dụ:
- Bực lên chửi: X con mẹ m --> đôi khi chỉ là thói quen, ko phải từ ý, nhưng vẫn là khẩu nghiệp
- Trong đầu nghĩ: t phải tìm cách X con mẹ m --> đây là ý nghiệp, khá nặng đấy
- Còn nếu sau đấy thật sự tìm cách X CMM --> nghiệp rất rất nặng :vozvn (7):
 
nghe kể mẹ, với dì mà đoạn đầu kêu cao 1m mấy là biết kiểu gì cũng địt rồi
 
Cảm ơn em gái Havy. Nó làm những bọn anh nhớ lại ngày xưa. Như ai đã từng nói rồi đọng lại thứ giết chết chúng ta chính là kỉ niệm. Chàng trai nào may mắn mới có dc em . Tuy anh ko biết tâm hồn kia em có to và đẹo ko nhưng anh chắc chắn rằng em là một người tốt. Và em xứng đáng có dc nhiều hơn bây h.
 
Tuổi trẻ yêu, lấy nhau, sống với nhau một đợt rồi ai cũng phải một lần nói “ Anh/ cô viết đơn đi, tôi ký!”. Bố mẹ tao cũng từng được hai lần toà xử ly hôn. Lần đầu khi tao chưa vào học lớp một và lần gần đây nhất lại có ý định đó khi tao sắp sinh nhật tuổi ba mươi. Lần đầu thì luôn bỡ ngỡ, lúc đó tao không biết ý nghĩa câu nói “bố mẹ ly hôn” là gì cả chỉ biết tao được chở xuống một nơi rất rộng gọi là toà án huyện để được hỏi “cháu muốn ở với ai”. Trước lúc theo bố mẹ xuống toà bà nội tao đã dặn kĩ tao nếu ai hỏi con thế con phải nói “ cháu muốn ở với cả bố và mẹ cháu không muốn bố mẹ cháu bỏ nhau”. Ấy vậy mà trẻ con mà nhớ gì đâu người ta hỏi thì ngây ngô trả lời thật lòng “cháu muốn ở với bà nội”. Người ta hỏi thêm “ Vì sao cháu muốn ở với bà nội” tao dõng dạc hô “ Vì cháu ở với bà đêm ngủ bà sẽ quạt rồi vỗ mông cho cháu. Còn ngủ với bố mẹ thì bố cháu chỉ ôm mẹ, mẹ thì chỉ quạt cho bố ngủ thôi”. Thế là mọi người ai cũng cười ồ lên thành tiếng tới mức thẩm phán phải gõ gõ cái búa xuống bàn nhắc mọi người trật tự để tiếp tục xử án. Không biết có phải vì câu trả lời khờ khạo của tao mà cuối cùng bố mẹ tao lúc đó mới nhớ ra họ còn có một đứa con tật nguyền đứng trong cuộc hôn nhân này nếu bỏ nhau thì đứa con khốn khổ của họ sẽ sống ra sao. Nhớ về những ngày tháng khủng hoảng gia đình với con mắt một người trưởng thành của tao ở hiện tại nhìn nhận nếu họ ngày đó li hôn bỏ tao sống cô độc với bà nội tao vẫn sẽ không oán trách họ. Có lẽ với bố mẹ tao lúc đó họ là những người trẻ tuổi ai cũng đang tự do với những yêu đương bay bổng trên miền đất mới, chưa kịp trải nghiệm hết những ngọt ngào, những ước mơ hoài bão thì đã phải nhanh nhanh vội vội khâu dính hai cuộc đời vào nhau một cách ép buộc. Để rồi khi về sống với nhau vốn tình yêu ban đầu để đi tới hôn nhân đã ít ỏi lại thêm đủ thứ gia vị độc hại tràn sồng sộc nhồi vào liên tục từ nghèo rệp thiếu ăn, con cái bệnh tật, họ hàng người làng khinh miệt, … Tất cả áp lực dồn nén khiến cuộc hôn nhân của họ chỉ sau năm năm sớm rơi vào bế tắc tới mức méo mó nghẹt thở chỉ muốn chạy thoát khỏi nhau là điều đương nhiên thôi.

Mỗi lần ngồi tâm sự riêng với bố nhiều khi tao vẫn muốn hỏi “ Bố từng hối hận ngày đó rút đơn li dị mẹ không!”. Nhưng tao luôn ngập ngừng không giám vì chính tao biết câu trả lời của bố tao sẽ luôn là “ Có”. Tao nhìn ra sáu mươi năm bố tao vẫn ở được tới bây giờ với mẹ, do phần lớn chữ tình nghĩa trong bố tao đủ để cố nhẫn nhịn bao dung hết những tính xấu của mẹ để con cái không phải bốn đứa ra toà lần nữa chọn ở cùng ai. Còn cái chữ tình yêu thì có lẽ nó chết dần chết mòn, được chôn sâu trong nấm mồ hôn nhân dai dẳng của hai người từ bao giờ rồi. Vậy nên cuộc hôn nhân của họ tới bây giờ chỉ còn là lớp hồ mỏng bởi con cái, tài sản, già rồi ngại thay đổi, … trộn lẫn nhạt nhòa bấu víu vào nhau duy trì bức tường hôn nhân không có móng trước những sóng gió hôn nhân tuổi trung niên. Tao luôn sợ hãi một ngày nào đó chữ tình nghĩa của bố tao không bao dung được nữa thì chỉ cần một cơn gió yếu ớt cũng đủ xô đổ bức tường mong manh nó sẽ đổ xuống rồi vỡ vụn. Cuối cùng cơn gió đó cũng tới vào đúng ngày gần sinh tuổi ba mươi của tao.

Tao sẽ kể tiếp lần 2 bố mẹ tao đòi ly hôn vào ngày mai nhé. Bé không biết còn ngây ngô được lớn rồi cảm nhận được lại thấy nó rất nhiều cảm giác đau.
Vodka cho e gái!

Kể chuyện rất chân thật, và giàu cảm xúc!

Tuy nhiên, suy nghĩ của e về chuyện bố mẹ thì ko đúng đâu. Bản thân trong câu chuyện ban đầu, đã cho thấy bố e là người sống lý trí & trách nhiệm (có bầu xong cưới luôn)... Thì chắc chắn bố e ko hối hận ngày đó rút đơn li dị đâu

Thậm chí, bây giờ nhìn lại, thấy e đã khôn lớn trưởng thành, bố e sẽ thấy mình đã có 1 lựa chọn tuyệt vời.

Còn chuyện giờ già rồi, con cái lớn khôn rồi, 2 ng ko hợp nhau, sống chung như cực hình, thì chia tay là chuyện bt mà! :vozvn (17):
 

Có thể bạn quan tâm

Top