Singapore: Nghịch lý phát triển

Lý Quang diệu chuẩn nhà độc tài kiến tạo , nắm chính quyền nắm truyền thông , hoạch định sách lược đâu vào đó , lãnh đạo vĩ đại nhất dna
 
Thời Raffles làm đéo gì có Tàu điện ngầm mà quy hoạch hả mày!? Cũng đéo gì có khái niệm nhà chung cư cao tầng mà vẽ.

Công lớn nhất của ông Diệu là dẹp được đám cơm sườn, chọn tiếng Anh làm ngôn ngữ chính, chống tham nhũng triệt để. Nội vụ tiếng Anh bọn gốc Hoa chống ghê lắm. Ổng mà xuôi theo là Sing thất bại ngay

P/S thằng nào nói làng chài chứ k phải tao, mày đừng nhai nữa
Không chỉ cơm sườn mà thằng nào chống đối a Diệu đấm cho nằm yên hết . Tập quyền vào tay nên chính sách nhất quán đâu vào đó
 
Lại thêm một thằng ngu bị bọn tuyên giáo dắt mũi, Singapore thời thuộc địa, bọn Anh chỉ được quy hoạch ngon lành chỗ bọn da trắng ở, còn chỗ người bản xứ ở thì tụi nó mặc kệ, nhếch nhác bẩn thỉu y như mấy khu ổ chuột ở SG. Chính LQD đã có tầm nhìn xa trông rộng quy hoạch hạ tầng bài bản, dẹp bọn ********, lấy tiếng Anh làm gốc nên tập đoàn dầu khí BP mới tin tưởng xây nhà máy lọc dầu ở đấy, đến VN còn phải xách đít qua mua. Mấy tập đoàn đa quốc cũng đặt trụ sở ở Sin vì hệ thống pháp luật minh bạch, nền tài chính mạnh, ngoại tệ lưu thông tự do. Đến ông Vĩnh Phát còn phải qua đó mở công ty con để IPO là đủ hiểu.

gettyimages-947217748-2048x2048.jpg


gettyimages-1441375105-1024x1024.jpg


gettyimages-1441375091-2048x2048.jpg

gettyimages-947213372-1024x1024.jpg
Singapore 1960 gdp per cap đã ngang Hồng Công và Nhật rồi.
 
Singapore đơn thuần là sân sau của các thế lực ngầm, giới tài phiệt, nên mới phát triển vượt bậc như vậy. Chứ m nghĩ trong chính trị có chuyện 1 cá nhân khuynh đảo à, phải là 1 nhóm rất mạnh, thậm chí chả phải là người của quốc gia đó nữa kìa. Ông Diệu chỉ là người đại diện thôi.
 
Trước khi Diệu làm thủ tướng thì Sing đã là thương cảng quan trọng của đế quốc Anh rồi, thậm chí còn được xây dựng như pháo đài trong ww2, có lồn mà chỉ là làng chài nghèo đói

Lão Diệu cơ bản là lập ra hướng đi đúng đắn cho Sing sau khi được Anh trao trả độc lập, đồng thời dập tắt phong trào ******* ở Sing, từ đó phát triển
GDP 1960 mà 500$ thì không thể nghèo được. Thần thánh hoá lên thôi.
 
Mày cứ nhìn Singapore theo góc nhìn là một gia đình hoặc một gia tộc may mắn có một người đứng đầu giỏi, có tâm, quản được đàn em trong tầm tay tốt. Và may mắn có vị trí thuận lợi( nhà mặt tiền Bến Thành hoặc Hàm Cá Mập), chăm lo làm ăn quán xuyến. Thì sẽ phải giàu thôi.
Đất nước này quá nhỏ, quá ít dân để có thể làm một ví dụ điển hình về nền kinh tế, chính trị, dân chủ, văn hoá được.
Hoặc mày có thể nhìn qua Brunei hay Monaco, Quata… đại loại như vậy. Không thể là một case điển hình cho bất cứ thuyết học nào cả.
 
Mày cứ nhìn Singapore theo góc nhìn là một gia đình hoặc một gia tộc may mắn có một người đứng đầu giỏi, có tâm, quản được đàn em trong tầm tay tốt. Và may mắn có vị trí thuận lợi( nhà mặt tiền Bến Thành hoặc Hàm Cá Mập), chăm lo làm ăn quán xuyến. Thì sẽ phải giàu thôi.
Đất nước này quá nhỏ, quá ít dân để có thể làm một ví dụ điển hình về nền kinh tế, chính trị, dân chủ, văn hoá được.
Hoặc mày có thể nhìn qua Brunei hay Monaco, Quata… đại loại như vậy. Không thể là một case điển hình cho bất cứ thuyết học nào cả.
Đơn giản là tao chỉ muốn chia sẻ về 1 đất nước thôi, tao không hề có dòng nào nói là Việt Nam nên học theo cái thể chế độc tài này. Do vậy mày không cần thiết phải cầm đèn chạy trước ô tô như thế khi mà ô tô không có ý định đi qua con đường này.
 
Đơn giản là tao chỉ muốn chia sẻ về 1 đất nước thôi, tao không hề có dòng nào nói là Việt Nam nên học theo cái thể chế độc tài này. Do vậy mày không cần thiết phải cầm đèn chạy trước ô tô như thế khi mà ô tô không có ý định đi qua con đường này.
tao đéo so sánh về Việt Nam. Mày bàn luận về Sing thì ý kiến của tao là vậy.
Đất nước tum húm bằng Sài Gòn, dân thì 5 triệu. Sài Gòn mà được thả xích thì chưa biết ai hơn ai.
 
Bài hay. Anh em nào có kiến thức tổng hợp, thì đọc sẽ hiểu được sâu hơn.
 
tao đéo so sánh về Việt Nam. Mày bàn luận về Sing thì ý kiến của tao là vậy.
Đất nước tum húm bằng Sài Gòn, dân thì 5 triệu. Sài Gòn mà được thả xích thì chưa biết ai hơn ai.
Ôi dời, nói như mày thì vô cùng lắm, cái sai lầm của Việt Nam là từ hồi tháng 8/1945 cơ, sai thì cũng sai từ lâu rồi...
 
Thời Raffles làm đéo gì có Tàu điện ngầm mà quy hoạch hả mày!? Cũng đéo gì có khái niệm nhà chung cư cao tầng mà vẽ.

Công lớn nhất của ông Diệu là dẹp được đám cơm sườn, chọn tiếng Anh làm ngôn ngữ chính, chống tham nhũng triệt để. Nội vụ tiếng Anh bọn gốc Hoa chống ghê lắm. Ổng mà xuôi theo là Sing thất bại ngay

P/S thằng nào nói làng chài chứ k phải tao, mày đừng nhai nữa
Rafles vẽ ra khu nào làm khu dân cư, khu nào làm dịch vụ, khu nào làm hành chính công, đường giao thông nối các khu ra sao, bọn Sing dựa trên cái bản đồ quy hoạch này mà thiết kế cái thành phố hiện đại
Cái bản đồ Rafles này bọn báo thiên đường đéo biết để viết bài nên bọn mày đéo biết thôi, thậm chí ít thằng biết bọn Sing mua cát thiên đường về làm cái đảo Jurong để đặt nhà máy công nghiệp trên đấy
SG với HN cũng được bọn Pháp vẽ quy hoạch đâu đó tươm tất, xong vào tay quan bụng phệ phá nát cmn hết, thành ra giờ như cái máng lợn đéo sửa được
 
thậm chí ít thằng biết bọn Sing mua cát thiên đường về làm cái đảo Jurong để đặt nhà máy công nghiệp trên đấy
Mua ở Cam Ranh rất nhiều. Mua mà mất cả núi cát. Bọn khỉ núi này bán sạch sẽ tài nguyên chỉ trong chưa đầy 30 năm chiếm đoạt miền Nam.
 
Mua ở Cam Ranh rất nhiều. Mua mà mất cả núi cát. Bọn khỉ núi này bán sạch sẽ tài nguyên chỉ trong chưa đầy 30 năm chiếm đoạt miền Nam.
Cũng may cho Sing là lão Diệu thắng bầu cử lịch sử, sút đám ******* đi chứ không giờ Sing khéo bét bảng ĐNA
Kỳ đấy đảng ******* gần như thắng cử rồi, chúng nó lo ăn mừng, ai ngờ đêm tối lão Diệu tổ chức thuyết giảng, lật ngược thế cờ, tạo bước ngoặt lịch sử
 
chứ không giờ Sing khéo bét bảng ĐNA
Cộng xảng không thể sống ở Sing được vì ở đó đéo có gì cho lũ lười biếng tham lam ngu dốt đó ký sinh cả.
ai ngờ đêm tối lão Diệu tổ chức thuyết giảng, lật ngược thế cờ, tạo bước ngoặt lịch sử
Kể vụ này nghe đi mày. Có nguồn uy tín không ?
 
Rafles vẽ ra khu nào làm khu dân cư, khu nào làm dịch vụ, khu nào làm hành chính công, đường giao thông nối các khu ra sao, bọn Sing dựa trên cái bản đồ quy hoạch này mà thiết kế cái thành phố hiện đại
Cái bản đồ Rafles này bọn báo thiên đường đéo biết để viết bài nên bọn mày đéo biết thôi, thậm chí ít thằng biết bọn Sing mua cát thiên đường về làm cái đảo Jurong để đặt nhà máy công nghiệp trên đấy
SG với HN cũng được bọn Pháp vẽ quy hoạch đâu đó tươm tất, xong vào tay quan bụng phệ phá nát cmn hết, thành ra giờ như cái máng lợn đéo sửa được
Tao nói mày 10 ông Raffles cũng không vẽ được hệ thống tàu điện, sân bay, xe bus, tòa nhà công cộng tốt như Singapore cả. Nhưng mà tao nói nhiều lần rồi hạ tầng chỉ là một phần thôi. Tụi nước ngoài khoái mở văn phòng ở SG, ngay cả công ty tao cũng đặt trụ sở bên Sing, các sếp Úc, Mỹ, Đức sống bên đó. Còn bên VN là chỗ tuyển culi giá rẻ. Lý do vì

1. Tiếng Anh
2. Thủ tục rõ ràng minh bạch
3. Luật pháp nghiêm minh
4. Không có tham nhũng
5. Môi trường sạch sẽ, nhiều cây xanh

Muốn đạt được mấy cái này nhờ tầm nhìn xa trông rộng của ông Diệu.
 
Singapore là hiện tượng kỳ diệu của thế giới ở thế kỷ 20. Từ một thị trấn nghèo qua 3 thập niên với ý chí quyết đoán của người đứng đầu là Lý Quang Diệu, Singapore đã trở thành “thiên đường của chủ nghĩa tư bản”. Năm 2014, GNP đầu người của nước này là 72.000 USD tính theo PPP. Xã hội thịnh vượng. Môi trường trong lành. Quan chức liêm khiết. Cả thế giới muốn bắt chước, nhưng có nhiều điều không thể bắt chước và cũng có nhiều điều người ta không muốn bắt chước. Bởi Singapore phát triển trong những nghịch lý không dễ lý giải, mà nghịch lý lớn nhất là “cất cánh” rồi “hóa rồng” trong môi trường ít nhiều độc đoán, độc tài. Tự do, dân chủ bị quản lý chặt. Nhà nước can thiệp sâu vào đời sống, thậm chí đời sống riêng tư của người dân. Kinh tế thị trường sôi động nhưng “bàn tay vô hình” của nó bị điều khiển bởi nhà nước. Tôn vinh đặc thù châu Á nhưng rất gần với phương Tây. Rất chú ý đến tính xã hội của sự phát triển nhưng lại xây dựng thành công một kiểu xã hội tư bản chủ nghĩa.

Ý chí cá nhân của Lý Quang Diệu được coi là nguyên nhân quan trọng làm nên sự thành công của Singapore. Và đó cũng lại là nguyên nhân khiến Singapore hiện ra không chỉ với toàn những điều tốt đẹp. Nhưng sự thịnh vượng đã làm mờ những điều không mấy nhân đạo trong sự phát triển của Singapore, che đậy và xóa đi các “vết đen” lịch sử.


I.

Tháng 3/2015, khi ông Lý Quang Diệu nằm xuống, cả thế giới nói về ông, người đã biến Singapore từ một làng chài nghèo đói vào giữa những năm 1960 thành một thương cảng sầm uất nhất thế giới sau 30 năm, một đảo quốc xứng đáng là “viên ngọc quý của sự thịnh vượng”. Bên cạnh những lời ngợi ca tưởng chừng đã vượt ra khỏi khả năng của ngôn từ, “người Cha sáng lập Singapore” vẫn phải nhận không ít những phê phán từ nhẹ nhàng tới gay gắt. Khắp nơi, đặc biệt ở các nước đang phát triển, tranh cãi về ông dường như lại tăng thêm. Mặc dù, với Singapore, “biểu tượng thần kỳ của sự phát triển”, hầu hết các các quốc gia ít nhiều đều muốn bắt chước.(1) Nhưng ngay cả sự bắt chước cũng đã chứa trong nó điều không mấy khả thi – nửa thế kỷ nay, Singapore gắn liền với tên tuổi của Lý Quang Diệu. Đó thực sự là hai trang của một tờ giấy. Và, không thể có trang này mà lại thiếu trang kia. Đây chính là một nghịch lý.

Đảo quốc này quá nhỏ, dân số chỉ 5 triệu người, không có tài nguyên, “một trái tim không có cơ thể” (a heart without a body), chính Lý Quang Diệu đã nói như vậy.(2) Trái tim này phải cố gắng biến thế giới thành cơ thể của nó. Và điều “không tưởng” đó Singapore đã làm được. Đây là nghịch lý thứ hai.

Lý Quang Diệu được nhiều học giả coi là đi theo khuynh hướng xã hội chủ nghĩa. Thời trẻ ông đã từng bắt tay với phong trào ******** và trong cuộc đời mình, không ít lần ông đã kịch liệt phê phán chủ nghĩa tư bản. Nhưng rốt cuộc, ông lại là người hết lòng xây dựng chủ nghĩa tư bản. Singapore của ông là tấm gương rực rỡ cho sự thành công của một “thiên đường tư bản chủ nghĩa”, “chủ nghĩa tư bản sạch” (Clean Capitalism, Capitalist Paradise),(3) một chủ nghĩa tư bản chẳng liên quan gì đến khái niệm của Max Weber. Đây là nghịch lý thứ ba.

Lý Quang Diệu tin tưởng tuyệt đối vào kinh tế thị trường. Ông từng giảng giải “đừng bao giờ tin rằng có thể đi ngược lại sức mạnh của thị trường” (“Never believe you can go against market forces. If you try, then nothing will happen”)(4) nhưng Singapore của ông lại là điển hình cho sự can thiệp của nhà nước vào kinh tế thị trường, cả ở tầm vĩ mô đến những hiện tượng vi mô. Rất có thể quan hệ nhà nước với thị trường ở Singapore những thập niên qua đã vượt quá cả lý thuyết về kinh tế tự do của Friedrich Hayek hay của Keynes. Đây là nghịch lý thứ tư.

Lý Quang Diệu là người có cảm tình với dân chủ. Thời trẻ, dân chủ là tiếng gọi lý tưởng của ông. Ông hiểu rõ giá trị dân chủ. Nhưng Singapore của ông là một thứ “chủ nghĩa tư bản chuyên chế” (Authoritarian Capitalism – trong bài tôi sẽ dẫn ra những bằng chứng thật khó phản bác). Còn ông, dù được ngưỡng mộ đến mấy người ta vẫn phải xếp ông vào hàng những lãnh tụ “có bàn tay sắt”, quản lý theo phương thức toàn trị, độc tài, dù đó chỉ là một kiểu “chuyên chế mềm” (Soft Authoritarianism).(5) Lý lẽ đáng kể nhất của ông là, dân chủ, tự nó đã bất hợp lý ngay từ giả định đầu tiên rằng, tất cả mọi người đều bình đẳng và có đóng góp ngang nhau vào cái tốt đẹp chung (“The weakness of democracy is that the assumption that all men are equal and capable of equal contribution to the common good is flawed”).(6) Đây là nghịch lý thứ năm.

Lý Quang Diệu nhiệt thành tin tưởng vào giá trị về trách nhiệm xã hội, một giá trị cốt lõi của Nho giáo. Singapore hiện đại được ông xây dựng theo mô hình của những giá trị châu Á. Trong mắt ông, giá trị phương Tây khác biệt đáng kể nên khó phù hợp. Nhưng Singapore ngày nay, hơn bất cứ một quốc gia châu Á nào khác, kể cả Nhật Bản, lại rất giống phương Tây. Đây là nghịch lý thứ sáu.

Về phương diện cá nhân, Lý Quang Diệu được tiếng là người giản dị đến xuề xòa, thực tế đến thực dụng, cởi mở đến phóng khoáng, thông minh đến thông thái, kiên quyết đến không hề biết nhân nhượng. Nhưng ông lại cũng là người “không thể làm bất cứ việc gì cẩu thả, từ việc mang một đôi giày bóng lộn đến ra một quyết định quan trọng”; không trói mình vào bất cứ vào lý luận nào hay lời khuyên nào, kể cả Macchiaveli và Nho giáo, hai học thuyết mà ông rất tâm đắc. Ông lảng tránh tranh cãi đúng sai về các chủ thuyết, mà chỉ muốn tìm giải pháp thực tế cho những bài toán phát triển.(7) Đánh giá về ông, tờ tạp chí nổi tiếng “Life” ngay từ 1965 đã nhận xét, mà đến nay vẫn rất nhiều người dẫn lại rằng “Lý là người xuất sắc nhất, dù có đôi chút hung bạo” (“Lee is the most brilliant man around, albeit just a bit of a thug”).(8) Đó cũng là một nghịch lý của Singapore.

Vấn đề là ở chỗ, Singapore với 31 năm Lý Quang Diệu giữ cương vị Thủ tướng đã phát triển ngoạn mục trong những nghịch lý không dễ lý giải. Phẩm cách cá nhân của Lý Quang Diệu chắc chắn là nguyên nhân vô cùng quan trọng, nếu không muốn nói là nguyên nhân quyết định. Cùng một mô hình với Hàn Quốc và Đài Loan, nghịch lý lớn nhất của những nước này là đều tăng trưởng rồi “cất cánh” trong điều kiện ít nhiều độc đoán, độc tài. Một vài thế hệ đã trở thành vật hy sinh cho sự phát triển. Hàn Quốc “cất cánh” trong lao động khổ sai đầy nước mắt và có cả máu. Đài Loan “cất cánh” khi lãnh tụ giật mình về công tội của mình. Singapore được tiếng là sự trả giá để “cất cánh” dễ “chấp nhận” nhất. Sự thịnh vượng thực tế đã che mờ các “vết đen” lịch sử. Nhưng thực ra những hành vi độc đoán, toàn trị và thiếu cởi mở như những chứng cứ như tôi sẽ trình bày trong những phần dưới đây, cũng thật khó “để rơi vào quên lãng” nhất là đối với những người trong cuộc.
Tao đéo quan tâm đến những thứ được nhồi sọ. Nhưnh xuất phát điểm hơn nhưng kết quả tới giờ như Lồn thì chứng tỏ đám lãnh đạo của nước nào đó đéo có năng lực. Đấy, nhanh cho vuông
 
Cộng xảng không thể sống ở Sing được vì ở đó đéo có gì cho lũ lười biếng tham lam ngu dốt đó ký sinh cả.

Kể vụ này nghe đi mày. Có nguồn uy tín không ?
Đám ******* từ bên Mã tràn qua, mày có thể đọc tài liệu này, hơi dài nhưng nó tường thuật lại cuộc bầu cử 1959 làm thay đổi vận mệnh Sing
Tao kỳ đấy xem phóng sự của đài Discovery có làm thêm về sự kiện này, ấn tượng câu nói chốt của lão Diệu, lão ấy chỉ tay thẳng vào văn phòng của đám ******* lúc đó đang tắt đèn, lão Diệu bảo đám đông là có Chúa mới biết đám ******* làm gì trong bóng tối và sau lưng các bạn, liệu các bạn có tin là đám ******* sẽ dẫn dắt các bạn đến sự thịnh vượng không
 
Trước khi Diệu làm thủ tướng thì Sing đã là thương cảng quan trọng của đế quốc Anh rồi, thậm chí còn được xây dựng như pháo đài trong ww2, có lồn mà chỉ là làng chài nghèo đói

Lão Diệu cơ bản là lập ra hướng đi đúng đắn cho Sing sau khi được Anh trao trả độc lập, đồng thời dập tắt phong trào ******* ở Sing, từ đó phát triển
Đm bò đỏ. Cứ đái dầm lại đổ tại chim. Nước ngta giàu hơn thì nó bảo do may mắn. Nước nó sản xuất dc cái ốc vít thì nó bảo bước tiến lớn của toàn nhân loại. Sư bố quân bò đỏ
 
Tao nói mày 10 ông Raffles cũng không vẽ được hệ thống tàu điện, sân bay, xe bus, tòa nhà công cộng tốt như Singapore cả. Nhưng mà tao nói nhiều lần rồi hạ tầng chỉ là một phần thôi. Tụi nước ngoài khoái mở văn phòng ở SG, ngay cả công ty tao cũng đặt trụ sở bên Sing, các sếp Úc, Mỹ, Đức sống bên đó. Còn bên VN là chỗ tuyển culi giá rẻ. Lý do vì

1. Tiếng Anh
2. Thủ tục rõ ràng minh bạch
3. Luật pháp nghiêm minh
4. Không có tham nhũng
5. Môi trường sạch sẽ, nhiều cây xanh

Muốn đạt được mấy cái này nhờ tầm nhìn xa trông rộng của ông Diệu.
Tao có bảo lão Diệu phế đâu mà mày cứ cãi tao
Thế mày đéo biết cơ sở hạ tầng ban đầu của Sing trước khi có mrt, toà nhà này nọ là dựa trên bản quy hoạch từ thời Rafles rồi, hay mày nghĩ đám Sing đập nát toàn thành phố rồi xây lại đấy à
 
Đm bò đỏ. Cứ đái dầm lại đổ tại chim. Nước ngta giàu hơn thì nó bảo do may mắn. Nước nó sản xuất dc cái ốc vít thì nó bảo bước tiến lớn của toàn nhân loại. Sư bố quân bò đỏ
Thằng này nói cái gì thế, tao mà bò đỏ thì cả cái xamvn này bò đỏ hết cmnr
Tao chỉ giải ảo cho mấy thằng nghĩ Sing là làng chài trước khi lão Diệu làm thủ tướng
 
Sing từ thời 18xx đã là thương cảng quan trọng của đế quốc Anh rồi, nó chưa bao giờ là 1 làng chài cả...
Mấy thằng ngu mới bị bọn nó dắt mũi về cái thằng Lqd đó. 1 nhúm đất làm cảng phục vụ cho tuyến hàng hải nhộn nhịp nhất thế giới thì ngu đến mức nào cũng giàu đc.
Lqd chỉ là thằng làm đúng nhiệm vụ của nó là k phá hoại sing là đủ để nó giàu lên rồi
Đm. Tao nhận ra thằng bò đỏ này def rất hăng nhé. Con mẹ mày có phải thời đồ đá dùng cung tên đâu mà đi mị dân. Def cmm
 

Có thể bạn quan tâm

Top