con tao gần 3 tuổi rưỡi rồi, cũng theo học can thiệp tháng này là tháng thứ 4. Đi khám thì bác sỹ bảo thắng lưỡi thắng môi nó dạng dở dở ươn ươn. Kệ mẹ nó cắt hết.
từ ngày học can thiệp thấy con nó vui vẻ hơn, dạn dĩ hơn. Có cái tao để ý nó phát âm khó khăn bỏ mẹ, kiểu cái lưỡi nó ko nhẹ nhàng, cô dạy vừa thể chất, vừa dạy bật âm.
Lâu lâu vợ tao nghe nó phát âm rõ chữ, nhưng bảo nó nói lại thì toàn thở ra hơi có nhịp chứ ko nói được, nhiều khi lỗ tai mình nó hơi nghểnh, tao nghĩ vậy, chứ nó chưa nói được mà.
đợt dịch ko đi học được, qua 3 tuổi mới được đi mẫu giáo, đợt đó xem tivi quá trời. Giờ bắt nó xem tivi là nó khóc.
Nó cũng thiếu tập trung, đang dạy.
nhiều đứa tự kỷ vào can thiệp nói được luôn, nên có chuyên môn nó lại khác.
Được cứ cho đi học, phải bình tĩnh. Vì con mầy còn trong thời gian vàng để can thiệp sớm. Chấp nhận thôi, đừng cáu lên đánh nó giống tao, nhiều lúc tao đánh nó ác quá đến lúc bình tĩnh tao chỉ muốn chặt mẹ nó cái tay.
Con mình dở thì chấp nhận tốn tiền, đừng có than hay rên. Tao giờ con nó có bị sao tao đều tự trách do tao, cố gắng cho đi can thiệp, sẽ có lộ trình bài bản, nếu ko đùn hướng, giáo viên sẽ đánh giá lại rồi làm lộ trình khác.
Quan trọng, làm gì thì làm, học gì thì học, tuổi nó còn nhỏ, nếu nó đi học vui vẻ, thì cho theo, nếu học được 2 tuần mà nó sợ hãi thì cho nghỉ. Tuổi này để nó thoải mái, con tao đi học gặp cô là chạy lại cô luôn, thấy cô thương nó, nó quý cô, thế là tao vui.
Nó vui thì mình vui, nó buồn thì phải nghiêm túc xem lại. Sức khoẻ cũng là một yếu tố nên xem xét nghiêm túc. Đừng để bị viêm phổi hay cảm liên tục, cũng ảnh hưởng khả năng nói của nó.
Thời tiết giờ dễ bệnh, giữ ấm cho nó, tay chân cố gắng sạch sẽ, ăn uống đầy đủ. Trẻ ko ăn rau thì tìm cách cho nó ăn, uống nước trái cây, hạn chế kẹo, nước ngọt.
Cô can thiệp cũng có nói một cái kinh nghiệm trong thời gian cô hành nghề, là có nhiều trẻ, khi tập bỏ tã được thì lại nói được luôn. Cô cũng ko hiểu vì cái này đi học ko có dạy, chỉ có đi dạy nhiều trẻ quan sát thì thấy.
Đó là những cái tao nghe, tao thấy, tao cảm nhận, và cũng là cái tao buồn, tao sai, tao sửa đổi.
Nếu mầy bị vướng ở khúc nào thì thảo luận với con vợ, cùng hai bên gia đình, biết đâu sẽ có hướng đi dành cho nó.