Tui không thể gánh vác được gia đình nữa rồi

Hà nội mấy bữa nay dịch căng quá, gia đình tao ảnh hưởng không nhẹ, chính xác là giờ cả đại gia đình 8 người chỉ có 1 mình tao là có thu nhập cáng đáng. Thật sự là ra ngoài đường lo lắm, sợ lắm nhỡ + tính thì chết cả nhà chứ không phải mỗi mình. Nhưng đầu nghĩ thế tay chân đếch làm thế vì sau lưng là nhiều cái miệng đang chờ ăn, so với chết covid thì cũng là chết, mà chết đói, chết nghèo, chết thiếu thốn nó khổ sở và chết từ từ hơn covid. Lời khuyên cho mày là từ bỏ cái tôi, từ bỏ sĩ diện liêm sỉ lồn gì tầm này nữa. Giờ mà dắt xe, cọ xí mà đủ tiền nuôi ăn gia đình thì cũng phải làm. Trừ quốc cấm phạm pháp còn làm được gì làm tất. Đủ chân tay, có sức khoẻ không sợ không có cái ăn.
Tao có một suy nghĩ cá nhân như thế này và tao muốn chia sẻ cái tư duy đó cho mày đó là gì: Thứ quý giá và công bằng nhất trên đời này mà đấng tối cao ban cho loài người khắp 5 châu 4 biển đó không phải là sức khoẻ, mạng sống.... hay gì phức tạp. Đó chính là thời gian. Giàu hay nghèo, tàn tật hay đầy đủ, đứng ở châu Mỹ hay châu Á thì 1 phút cũng chỉ 60 giây, 1 ngày 24 giờ. Cho nên nỗ lực làm thôi vì đéo biết ngày mai ra sao cả. Đang lúc dịch covid như này tao cũng sợ bỏ mẹ, muốn ở nhà lắm nhưng vẫn phải cố cầy bởi thiên tai dịch bệnh bất khả kháng nó là thiên hoạ, không ai tránh được. Nhưng còn có thể sống giây nào, có thể trải qua thêm 1 giây nào thì cố gắng làm giây đó, Tích lũy để làm gì, để lúc khốn cùng còn có cái mà ăn. Thời gian rất công bằng thay vì ngủ như anh tôi sẽ làm để đến khung giờ ăn 20phút bữa ăn của tôi nó chất lượng hơn 20phút bữa ăn của a. Tất nhiên không bảo mày là lao vào làm quên ăn quên ngủ, làm là để sống không phải để chết nên hãy xắp xếp thời gian lao động cho hợp lý. Mày yên tâm đời không quá bất công với mày như tao đã nói có 1 thứ công bằng trên toàn thế giới đó là thời gian. Hãy ngừng than vãn mày đang lãng phí cuộc đời nếu chỉ nằm 1 chỗ than vãn.
Rất hay, xin cảm ơn. Tui đã ngộ ra
 
Hà nội mấy bữa nay dịch căng quá, gia đình tao ảnh hưởng không nhẹ, chính xác là giờ cả đại gia đình 8 người chỉ có 1 mình tao là có thu nhập cáng đáng. Thật sự là ra ngoài đường lo lắm, sợ lắm nhỡ + tính thì chết cả nhà chứ không phải mỗi mình. Nhưng đầu nghĩ thế tay chân đếch làm thế vì sau lưng là nhiều cái miệng đang chờ ăn, so với chết covid thì cũng là chết, mà chết đói, chết nghèo, chết thiếu thốn nó khổ sở và chết từ từ hơn covid. Lời khuyên cho mày là từ bỏ cái tôi, từ bỏ sĩ diện liêm sỉ lồn gì tầm này nữa. Giờ mà dắt xe, cọ xí mà đủ tiền nuôi ăn gia đình thì cũng phải làm. Trừ quốc cấm phạm pháp còn làm được gì làm tất. Đủ chân tay, có sức khoẻ không sợ không có cái ăn.
Tao có một suy nghĩ cá nhân như thế này và tao muốn chia sẻ cái tư duy đó cho mày đó là gì: Thứ quý giá và công bằng nhất trên đời này mà đấng tối cao ban cho loài người khắp 5 châu 4 biển đó không phải là sức khoẻ, mạng sống.... hay gì phức tạp. Đó chính là thời gian. Giàu hay nghèo, tàn tật hay đầy đủ, đứng ở châu Mỹ hay châu Á thì 1 phút cũng chỉ 60 giây, 1 ngày 24 giờ. Cho nên nỗ lực làm thôi vì đéo biết ngày mai ra sao cả. Đang lúc dịch covid như này tao cũng sợ bỏ mẹ, muốn ở nhà lắm nhưng vẫn phải cố cầy bởi thiên tai dịch bệnh bất khả kháng nó là thiên hoạ, không ai tránh được. Nhưng còn có thể sống giây nào, có thể trải qua thêm 1 giây nào thì cố gắng làm giây đó, Tích lũy để làm gì, để lúc khốn cùng còn có cái mà ăn. Thời gian rất công bằng thay vì ngủ như anh tôi sẽ làm để đến khung giờ ăn 20phút bữa ăn của tôi nó chất lượng hơn 20phút bữa ăn của a. Tất nhiên không bảo mày là lao vào làm quên ăn quên ngủ, làm là để sống không phải để chết nên hãy xắp xếp thời gian lao động cho hợp lý. Mày yên tâm đời không quá bất công với mày như tao đã nói có 1 thứ công bằng trên toàn thế giới đó là thời gian. Hãy ngừng than vãn mày đang lãng phí cuộc đời nếu chỉ nằm 1 chỗ than vãn.
bán than cụng đẹo cho đi bán than
 
Sn 88 mà để đói khổ thì có trách mày làm biếng thôi. Than thở cái Lồn.
 
Đm học bách khoa ra mà không biết vận dụng kiến thức thì chết đi. Cái lứa 8x mà học bách khoa bây giờ đéo ai khổ như mày cả
1 là mày bốc phét 2 là mày bịa chuyện đéo sai. Nếu ở HN cho tao địa chỉ tao sang tận nơi xem hoàn cảnh của mày, nếu đúng mày có bằng bách khoa và hoàn cảnh như mày nói tao tặng mày 20 triệu tiền mặt trang trải cuộc sống. Ok ko thằng kia ?
 
88 còn bao cấp thì cũng vl mày thật, mày họ hàng với thằng quảng nổ à. Bọn 85 trở về sau là sướng cmn rồi chứ bao cấp cái đầu buồi
86 hết bao cấp nhưng kinh tế kiểu hậu bao cấp kéo dài phải đến sau 95 mới bắt đầu chuyển biến mạnh. Đấy là HN nhé còn vùng khác chậm hơn vài năm nữa.
 
Đm học bách khoa ra mà không biết vận dụng kiến thức thì chết đi. Cái lứa 8x mà học bách khoa bây giờ đéo ai khổ như mày cả
1 là mày bốc phét 2 là mày bịa chuyện đéo sai. Nếu ở HN cho tao địa chỉ tao sang tận nơi xem hoàn cảnh của mày, nếu đúng mày có bằng bách khoa và hoàn cảnh như mày nói tao tặng mày 20 triệu tiền mặt trang trải cuộc sống. Ok ko thằng kia ?
Tao xin góp thêm 5tr nếu nó nói đúng hoàn cảnh như thế
 
Tui sinh năm 1988. Tui lớn lên giữa cái thời bao cấp, từ nhỏ tui đã chứng kiến sự đói ăn của gia đình. Thấy mẹ tui chạy vạy từng đồng để nhà có ăn qua bữa. Tui thực sự rất sợ cái nghèo. Nhà tui sống trong đói nghèo mãi đến năm 2012 tui có được một công việc. Những tưởng ba mẹ gia đình tui sẽ được sung sướng thì đùng một cái 2018 dịch covid tui bị mất việc vì tui làm bên mảng du lịch. Tui cứ nghĩ mọi việc sẽ qua nhưng sang đến 2021 rồi mọi thứ vẫn đóng băng, tui chạy vạy xin việc khắp nơi nhưng đều không có. Ngay cả nghề thời vụ là chạy grab cũng không còn để làm. Hiện tại gia đình tui đang sống bằng tiền tiết kiệm của tui nhưng chi tiêu rất dè xẻn. Cả tháng không có một bữa thịt, không dám mua cả dầu gội đầu và quạt cũng ko dám bật.
Nói đến đây mọi người sẽ không tin vì làm gì gia đình bê bết đến mức thế nhưng thật sự, tui đang rất khổ tâm. Tui không biết làm gì nữa hãy cho tui xin một lời khuyên
Nhà bro có đất để trồng trọt k?
 
Đm học bách khoa ra mà không biết vận dụng kiến thức thì chết đi. Cái lứa 8x mà học bách khoa bây giờ đéo ai khổ như mày cả
1 là mày bốc phét 2 là mày bịa chuyện đéo sai. Nếu ở HN cho tao địa chỉ tao sang tận nơi xem hoàn cảnh của mày, nếu đúng mày có bằng bách khoa và hoàn cảnh như mày nói tao tặng mày 20 triệu tiền mặt trang trải cuộc sống. Ok ko thằng kia ?
Lứa 9x trừ bọn it còn đâu học ngành khác bl cũng tùy đứa,chứ 8x học bk đứa nào giờ cũng vị trí ngon,ít đứa khó khăn lắm,vì thời đó thi cứ nó ko tràn lan như giờ,tầm tuổi đó việc thiếu méo gì nghề ngon
 
86 hết bao cấp nhưng kinh tế kiểu hậu bao cấp kéo dài phải đến sau 95 mới bắt đầu chuyển biến mạnh. Đấy là HN nhé còn vùng khác chậm hơn vài năm nữa.
Tôi bố mẹ công chức còn đun rơm,rác, trồng lúa... Mà đấy là cũng ngoại thành sát hn nhé,giờ thì đỡ khổ rồi,thằng nào làm văn phòng không được 15tr về tao xin cho làm công nhân,lương còn cao hơn,đất chỗ tao giờ nhà máy đầy
 
Tôi bố mẹ công chức còn đun rơm,rác, trồng lúa... Mà đấy là cũng ngoại thành sát hn nhé,giờ thì đỡ khổ rồi,thằng nào làm văn phòng không được 15tr về tao xin cho làm công nhân,lương còn cao hơn,đất chỗ tao giờ nhà máy đầy
Bắt đầu 2000 trở đi là thấy ổn rồi. Trước 2000 chỗ tôi bết lắm. Ko có nhà nào có nhà vs luôn. Miền trung nhé
 
Bắt đầu 2000 trở đi là thấy ổn rồi. Trước 2000 chỗ tôi bết lắm. Ko có nhà nào có nhà vs luôn. Miền trung nhé
hà nội cũng thế thôi, như tôi giờ tôi thích ở ngoại thành, nhìn bọn nó chui rúc các con phố chặt ních khổ bỏ cm, với tôi nếu ở nội thành thì phải ở các khu đô thị, chứ chui ngách với hẻm thì chất lượng sống thua xa, bẩn như hấu,ma ở khu đô thị thì phải có tầm 20-40 tỉ mới mua nổi, tầm đó đa số giới trẻ đéo ai kiếm được, giờ bên ngoại thành sáng phi xe 15-20 phút đến cầu giấy, đến cơ quan mất 30 phút, tối về chăm vườn lan với ngắm cá, không khí nó bớt nồng nặc mùi đô thị, tôi là tôi thấy may vkl khi sinh ra ở ngoại thành, cái thời gian đói khổ nghĩ lại là tuổi thơ giữ dội cmnr,đã thế các cụ nhà mình thế méo nào để lại đất đai rộng vcc, để cho các cháu mỗi thằng mấy mảnh,họ hàng nội ngoại thì đông, tối hẹn hò đi chơi anh em cũng dễ,cũng chả thiếu thốn gì, nghĩ lại giờ có tiền ma ở cô độc cũng chán ,thi thoảng có bóng đá rủ bọn anh em chục thằng làm mấy con mực ngồi nhà xem khoái vcc,giờ cho tao nhà khu đô thị hn ở tôi cũng méo ở nổi,nói vậy thôi chứ mỗi thằng một gu sống, nhưng tôi thấy tôi quá may mắn,mặc dù hồi bé cũng khổ vãi ra
 
học đến năm 3 mà vẫn thi lại nhỉ, Nhà mày có đất từ sớm rồi sao phải khổ đi qua mấy giai đoạn khoog có ăn đi nhặt củi làm gì, 7x 8x tao hay thấy nghe họ kể về thời trước khổ cực lắm , nhưng thời đó đa phần khổ chung.
năm 9 mấy thì đất làm gì bán được mà ăn hả mày, sau này đất tăng giá mới có giá trị thôi, thời 9x bố tao đi xin đất xã nó còn cho ấy,đát giãn dân nhà nào đông con xin còn được, mấy năm trước sau khi có tin lên quận nó còn tăng gấp 2-3 lần , nhà thằng anh tao bố là công an to chắc gần nhất huyện cũng đéo thấy giàu đâu này,vẫn đun củi,đun than, được cái hơn nhà tao chút thôi. nhà bác tao có cái hồ bán đi đủ mua nhà ở river side, mặc dù hồ là đất thầu 50 năm, kiểu đất ruộng thôi,nói chung ngoại thành vẫn thua nội thành nhiều nhưng giờ cuộc sống ngon nghẻ lắm, thằng nào kém đi làm công nhân vẫn kiếm 10-20tr nếu chịu khó ca kíp
 
sao mày nghĩ học giữa chừng chi thế
đợt ham chơi bỏ học, sau tao điểm thấp quá nên nản nghỉ,mặc dù bạn tao cháu hiệu trưởng bảo xin giúp nhưng tao vẫn bỏ,sau về mẹ tao khóc chán đời,tao nhìn thương quá nên bỏ một năm ôn học lại để thi, thế đéo nào lúc thi vẫn chọn khoa cũ,trường cũ,mặc dù lúc bỏ học tao bảo mẹ tao nghề này không phù hợp =)) sau này tao khá hối hận vì mất mấy năm cuộc đời tăm tối,nhưng tao vẫn thấy hơn nhiều đứa học xong làm trái nghề hay đéo xin dc việc,còn tao đi làm chưa bao giờ phải vác bằng,vác hồ sơ đi xin việc, mời tao làm còn không hết
 
nói còn phiến diện lắm, thì đơn nhiên ai cũng có thời gian 1 ngày 24 giờ như nhau, nhưng anh nói như vậy khác đéo gì anh nói 1 người đi làm công nhân với 1 người đi làm văn phòng sao. Thời gian nó khác với mỗi người, bụt mặt vô mấy việc lặp đi lặp lại với 1 người thời gian để ăn chơi khám phá đủ thứ trên đời thì là thua thiệt thấy rõ, đừng có đem 2 chữ thời gian ra để xem bản thân mình đỡ thấp kém hơn tí
Với tao, ai qua 35 tuổi rồi, mà thu nhập không ổn định, không có dự trữ của để dành trừ trường hợp bất trắc, thì không đáng được coi trọng trong xã hội nữa. Lâm vào cảnh đói khổ buộc việc nào cũng phải làm từ dọn nhà vệ sinh đến hốt rác thôi. Bản năng sinh tồn vì cái để bỏ vô bụng sẽ khiến họ trở tneen như vậy. Bài viết của anh tôi đọc không thể hiểu nổi nó viết nhắm đến cái gì, nghe như mấy cuốn sách thôi.
24 giờ của 1 người tàn tật nghèo khổ sống ở 1 làng quê , khác với 1 người có tiền có bạc sống ở thành phố nhé
tôi nói để chỉ ra cho chủ thớt rằng đừng bao giờ tuyệt vọng, đừng chán nản rồi so đo kêu rằng đời này tệ bạc kiểu người sinh ra đã là con nhà giàu ở vạch đích còn kẻ sinh ra bố mẹ nghèo...... Còn rõ ràng thời gian là thứ công bằng với tất cả mọi người, chỉ cần cố gắng thay vì than vãn thì hãy hành động bởi rõ ràng suy nghĩ không thể đem lại kết quả. Chỉ có chuyển đổi từ suy nghĩ sang hành động thì mới tạo ra kết quả. Tôi đang động viên chủ thớt và rõ ràng có một thứ công bằng trên cõi đời này với tất cả mọi người dù đó là ai đó là thời gian, vậy a có công nhận với tôi điều này là đúng chứ. Chủ thớt cũng nhận ra rằng đời cũng không quá tệ bạc với a ta và có động lực để vượt qua giai đoạn khó khăn này. Vậy mà a còn không hiểu tôi muốn nói gì sao. Cổ ngữ có câu " không ai có thể tắm hai lần trên một dòng sông" A hiểu câu này chứ.
 
20
Tui sinh năm 1988. Tui lớn lên giữa cái thời bao cấp, từ nhỏ tui đã chứng kiến sự đói ăn của gia đình. Thấy mẹ tui chạy vạy từng đồng để nhà có ăn qua bữa. Tui thực sự rất sợ cái nghèo. Nhà tui sống trong đói nghèo mãi đến năm 2012 tui có được một công việc. Những tưởng ba mẹ gia đình tui sẽ được sung sướng thì đùng một cái 2018 dịch covid tui bị mất việc vì tui làm bên mảng du lịch. Tui cứ nghĩ mọi việc sẽ qua nhưng sang đến 2021 rồi mọi thứ vẫn đóng băng, tui chạy vạy xin việc khắp nơi nhưng đều không có. Ngay cả nghề thời vụ là chạy grab cũng không còn để làm. Hiện tại gia đình tui đang sống bằng tiền tiết kiệm của tui nhưng chi tiêu rất dè xẻn. Cả tháng không có một bữa thịt, không dám mua cả dầu gội đầu và quạt cũng ko dám bật.
Nói đến đây mọi người sẽ không tin vì làm gì gia đình bê bết đến mức thế nhưng thật sự, tui đang rất khổ tâm. Tui không biết làm gì nữa hãy cho tui xin một lời khuyên
2018 thì chưa covid. Ông sn 88 mà nhớ đc thời bao cấp thì tài thật đấy, đến tôi 84 đây còn ko nhớ bao cấp là gì nữa là. Ông skhoe có bthuong ko? Thôi chịu khó đi làm shipper, chạy grab hoặc xin chân bảo vệ rồi tích góp tìm cửa làm ăn. Mùa dịch đói kém thì tìm những điểm cứu trợ để sống sót qua ngày tạm vậy
 
Sửa lần cuối:
T sinh 89 mà chỉ thấy bao bố chứ chưa thấy bao cấp là gì mặc dù cũng sinh ra ở vùng quê nông nghiệp - du lịch.
Hiện t đang ở SG trụ dịch cùng vợ con, và khuyên chân thành là m đừng lên SG thời điểm này, ko phải tự dưng người dân tứ xứ đổ về quê trong tuần trc đâu.
Dân bản địa SG hiện tại còn ngồi nhìn trố con mắt vì không thể kinh doanh, buôn bán, giao thương. Thì 1 thằng chẳng biết gì, không kinh nghiệm, không tiền bạc, không quan hệ như m mà lên đây chỉ có nước ngồi dọc đường xin cơm.
Nên t khuyên là m cố gồng gánh ở quê đi. Đợi dịch giảm giảm mọi thứ đi vào hoạt động trở lại thì m lên đây vẫn ko muộn.
 
Đấy là bạn ở hn chứ ở tp nhỏ như ở đây ngày 200 ngàn là mừng rồi. Bách khoa chỗ tui thất nghiệp đầy ra. Nhưng tỷ lệ ít so với trường khác. Dễ xin việc hơn. Nhưng trong lúc dịch thế này thì trường nào cũng vậy thôi bạn à
Bây giờ
Tao nghĩ thực ra không có ông anh nào ở đây cả!
Bọn grab nó vẫn điều cuốc đều cho thằng nào chạy khỏe mày ạ. ế khách đến mấy thằng chạy khỏe vẫn đều đều 80k 100k 1h. Đợt đầu 2020 tau có đổi cty vì cty nó sx hàng xuất khẩu nên cũng căng. Trong lúc chờ việc mới tau cũng chạy grab. Ngày nào cũng đều đều hơn 10 tiếng, lúc mới chạy full thì cũng khoai, đi mãi ko có khách. Sau khoảng 3 ngày đều đều sau nó bắn đều hẳn. Lúc nào cũng có cơ hội cho ae hết, chả qua liệu có sức mà làm ko thôi. Nếu mà cả tháng tau chịu khó có khi còn lắm tiền hơn việc chính của tau ấy. Nhưng ngồi cty điều hòa nước mát, ko làm vẫn có lương, vẫn sướng hơn là mãi chật vật ngoài đường
 

Có thể bạn quan tâm

Top