Ân oán Thích Minh Hiền và điệp VH20 phần 6.
---------------------------------------------------------------
6 chiến sĩ an ninh Việt Nam trong điệp vụ VH20 chỉ tiếp xúc với những người như dân thường, họ không hề bị canh giữ, họ theo sự chỉ dẫn của phiên dịch là người Trung Quốc nói tiếng Việt lơ lớ. Người phiên dịch bảo họ đi đến đâu, ở đâu họ chỉ biết vậy nghe theo.
Họ được ở khách sạn cao cấp gần biển, hàng ngày được ăn những bữa ăn khá sang trọng, có bác sĩ đến khám ngay khi họ cần.
Nhưng họ thận trọng liên lạc về nhà, đó là điều đương nhiên, vì họ không biết mình đang ở trong hoàn cảnh nào. Thậm chí dù được tự do đi lại, họ cũng không bao giờ đi quá xa khỏi khách sạn, họ hạn chế đến những nơi tàu xe.
Không ai xét hỏi công việc cũng như nhân thân của họ. Ngày lại ngày cứ thế trôi đi, thoắt cái đã qua một tháng. Một tháng đối với những người không biết số phận của mình sẽ thế nào, ở nơi đất khách quê người, nhất là trong dịp Tết. Thực sự nó là nỗi khắc khoải, nhớ nhung và lo lắng.
Cả 6 người nhập cảnh vào Trung Quốc bằng cách xin visa ở sân bay TQ, tức họ tự nguyện đến TQ bằng những tấm hộ chiếu Việt Nam không mang tên thật, ngày tháng năm sinh thật.
Ngày 19 tháng 2, ngày mà bộ trưởng công an TQ sang thăm Việt Nam một ngày.
6 chiến sĩ an ninh ở điệp vụ VH20 tên thật là.
Phan Đỗ Lợi
Trần Linh Phan
Lê Thành Vinh
Dương Văn Nam
Bùi Văn Tố
Lê Hải Anh
Họ đang ngồi ăn cơm thì có người phiên dịch đến hỏi.
- Trong số các anh, ai ở ngõ Phất Lộc ?
Trần Linh Phan giơ tay trả lời, tôi có vợ ở ngõ Phất Lộc.
Người phiên dịch nói.
- Anh thu xếp để về nhà chăm vợ sắp sinh, anh Bùi Thanh Hiếu ở ngõ Phất Lộc , hàng xóm với vợ anh, có lời mong chúng tôi đưa anh về.
Lúc này tên của Phan trong hộ chiếu là Ngô Tiến Dũng.
Trần Linh Phan bàng hoàng không biết mừng hay sợ, làm sao có một gã nào đó hàng xóm với vợ mình lại biết mình ở đây và can thiệp cho về. Trên đường từ đảo về đất liền, anh ta lo lắng mình có thể bị thủ tiêu. Nhưng đến đất liền chỉ có một đôi trai gái đi cùng tiếp với anh ta, tuy nhiên anh ta vẫn lo lắng. Tối đến, họ cùng hai nhân viên sứ quán Việt Nam chiêu đãi anh trong một nhà hàng sang trọng, họ đăng ký ban nhạc hát cho họ nghe một bài. Khi lời bài hát cất lên, người phiên dịch nâng cốc rượu nói.
- Chai rượu này anh Hiếu mời. Mai anh sẽ về lại Việt Nam.
Trưa hôm đó người của lãnh sự quán Việt Nam tại Bắc Kinh nhận tin đến Quảng Châu đón người nước mình về, khi cán bộ sứ quán Việt Nam tiếp xúc với Phan, anh ta không tin đó là người của cán bộ sứ quán Việt Nam. Đến khi người cán bộ sứ quán cho xem giấy tờ và các hình ảnh có mình ở Việt Nam hay ở sứ quán Việt Nam, lúc đấy Trần Linh Phan mới cảm thấy tin rằng có lẽ mình được về thật.
Sáng hôm sau, Trần Linh Phan được gọi điện về cho vợ, báo tin mai mình được về. Vợ anh ta oà khóc, sụp người không tin đó là sự thật, cô chắp tay lạy vái bốn phương trời.
Ngày 20 tháng 2, khi cơ quan an ninh Việt Nam đổ lên cửa khẩu Hữu Nghị Quan đón người, có cả xe cứu thương đi cùng. Từ cửa khẩu Chi Ma vắng tanh, hai nhân viên sứ quán Việt Nam tiễn Phan qua khỏi cửa khẩu phía Trung Quốc rồi họ trở về Bắc Kinh, một mình Phan đi qua cây cầu sang cửa khẩu Việt Nam. Anh chính thức đặt chân về đất mẹ sau một chuỗi tháng ngày phiêu lưu có lẽ ấn tượng nhất trong sự nghiệp phụng sự tổ quốc Việt Nam của anh ta. Tin từ cửa khẩu Chi Ma bay về cửa khẩu Hữu Nghị, các đồng chí của anh ta lập tức di chuyển để đón gấp anh ta để đưa vào khu cách ly đặc biệt.
Việc một mình Trần Linh Phan vì sao được trở về là câu hỏi lớn, cùng với những gì đã diễn ra với Phan và 5 đồng chí của mình những ngày qua ở Trung Quốc. Phía Việt Nam cố gắng tìm bằng chứng cơ quan nào đó của Trung Quốc bắt giữ người của họ, để làm căn cứ yêu cầu chính phủ Trung Quốc có động thái trả người.
Thế nhưng một kịch bản hoàn hảo ngay từ khi 6 người an ninh Việt Nam rời khỏi Paris, họ đều tự nguyện đến Trung Quốc, và hôm nay một mình Phan tự đi về. Không có ai bắt giữ, đánh đập hay đe doạ gì họ. Chỉ có người phiên dịch nói họ ở khách sạn nào thì họ ở khách sạn đấy. Lúc về chỉ có đôi trai gái dẫn đường, chỉ lối giúp đường về nhà mà thôi.
Tức 6 người ấy lúc đầu họ lên một chiếc máy bay mà hành trình của nó là về Việt Nam, nhưng vì lý do kỹ thuật nào đó, chiếc máy bay hạ cánh xuống Quảng Châu và không đi nữa. 6 người ấy nhập cảnh vào Trung Quốc, họ được người ta hướng dẫn đến ở khách sạn để chờ chuyến bay khác về.
Không có bóng dáng công an, quân đội Trung Quốc nào cả. Không bị giam giữ gì cả. Họ được ở khách sạn cao cấp có tầm nhìn rất đẹp ra bờ biển, hàng ngày được phục vụ ăn uống như khách Vip.
Tại sao một mình Trần Linh Phan về, còn 5 người kia thì không về. Có ý đồ gì ở đây ? Những chuyên gia chiến lược của bộ công an phân tích những nguyên nhân vĩ mô và tất cả mọi ngóc ngách. Để làm rõ hơn chỉ có đầu mối duy nhất là tường trình hay nói cách khác là lời khai của Trần Linh Phan.