Cảnh báo lừa đảo‼️ Bọn mày quay xe với với thầy Minh Tuệ chưa ?

Bản thân tao thấy trả liên quan với tao bái thầy khác làm tổ rồi nhưng thi thoảng ngoi lên coi nhân tình thế thái và lòng người. Chúng mày liệu đã có đứa nào quay xe chưa ? Dù người đời bản chất quay xe là rất bt
MT cũng chỉ là 1 người tu như bao người theo hạnh đầu đà thôi, có hiếm lạ của quí gì đâu quan tâm với chẵng quay xe :burn_joss_stick:
 
Càng xem vid thằng Tuệ nói, tụi mày sẽ tự nhận ra, ko cần có kiến thức phật pháp, chỉ cần xem cách Tuệ phát biểu, ngôn từ, tư duy logic, kiến thức xã hội, ngôn ngữ cơ thể, thì tụi mày sẽ tự nhận ra thôi.
Ít ra ổng ko nói: càng nghèo càng phải cúng dường, hoặc: ngủ máy lạnh mất phước, hoặc đơn giản ổng bị người ta phỉ báng nhưng chưa chửi ai hoặc kiện ai ra toà.
Vậy mà ổng lại bị đưa lên khắp cõi mạng để người ta chửi.
Trong khi:
-Mang cộng lông dái lên cho đệ tử chiêm bái, cúng oan gia trái chủ vẫn chễm chệ ghế trụ trì.
-Đi tu nhưng lấy bằng tiến sĩ giả, vẫn chễm chệ ngồi ghế đại biểu hồi cuối năm.
-Đi tu nhưng người ta gọi mình là con bò thì liền kiện họ ra toà, lại còn giấu mặt ko dám ra đối chất.
 
MT cũng chỉ là 1 người tu như bao người theo hạnh đầu đà thôi, có hiếm lạ của quí gì đâu quan tâm với chẵng quay xe :burn_joss_stick:
Thế mà tao lướt social suốt ngày video các thứ đến ám ý, trước còn đỡ, giờ còn phải lọc bớt
 
Bản thân tao thấy trả liên quan với tao bái thầy khác làm tổ rồi nhưng thi thoảng ngoi lên coi nhân tình thế thái và lòng người. Chúng mày liệu đã có đứa nào quay xe chưa ? Dù người đời bản chất quay xe là rất bt
Tao đéo thần tượng gì lão Tuệ. Nhưng tao địt mẹ cả lò thằng Lồn Báu. Đm thằng an ninh chìm.
 
Mày nói chuyện như thằng vừa phê pha vừa gõ chữ vậy…

Ông ấy muốn nổi tiếng hay bọn hám danh, hám phúc đức bám theo cản đường? Gần một năm nay, ai cũng biết đến ông, trong khi suốt 4-5 năm trước, ông đi khắp nơi mà chẳng cần ai biết đến. Ngay cả khi ông lánh mình trong một góc vườn cà phê, người ta vẫn lùng sục tìm ông để vái lạy. Mày nghĩ ông cần điều đó sao?

Tao không quan tâm ông ấy hiểu biết Phật pháp ra sao, cũng chẳng thần tượng gì, vì tao không theo Phật giáo. Nhưng điều tao khâm phục là ông đã một lòng theo con đường mình chọn đầu trần, chân đất, ngày ăn một bữa, ngủ ngồi… Nếu tâm không kiên định tuyệt đối, không ai có thể làm được điều đó. Mày chạy xe máy giữa trời nắng 40 độ, đi 30 km đã thở không ra hơi, thử hỏi sao có thể đi bộ như ông ấy?

Điều tao mong bây giờ là lũ kền kền YouTuber cút hết đi. Không cần biết ông ấy đang tu tập thế nào hay đi đến đâu.
Đơn giản, con người cũng cần có sự bình yên.
 
Bọn mày đúng là một lũ ngu nên bị xã hội dắt mũi. ông Tuệ chỉ là 1 sư hành pháp là khất thực. ông ta đéo có nhu cầu nổi và chỉ cần đi khất thực. Còn một lũ ngu xem youtube quá 24 h tự nâng ông ta lên tự hạ ông ta xuống mà thôi
 
Mẹ mày bị tuệ nó bắn tinh ngập lồn đẻ ra thằng con hoang như mày hả. Địt mẹ giờ lại còn có cả tuệ nô nữa
Mẹ mày bị chó đụ ngập Lồn bắn tinh đẻ ra mày à?
Địt mẹ giờ có cả chó nô nhận chó làm cha nửa
 
Ở đây còn nhiều Tuệ con lắm, chúng nó đông và hung hãn lắm
Suốt ngày nói khen rồi đem triết lý ông Tuệ lên đây để bàn trong khi bản thân tụi nó chửi tục, rủa xả, bàn chuyện gái gú này kia
Tụi nó xấu xa nên đột nhiên thấy 1 người tu thân trái ngược với tụi nó nên tụi nó quỳ phục ông ấy
Chứ người thường thấy bình thường
Ông Tuệ vốn dĩ chỉ có tu thân thôi, còn học đạo thì không qua bất cứ trường lớp nghiên cứu nào, chỉ xem vài ba cuốn sách rồi đi dạy Phật đạo thì mày nghĩ ông ấy biết đc gì
Bao nhiêu là các trường nghiên cứu PG trên toàn thế giới, ngày đêm nghiên cứu đèn sách PG rốt cuộc lại không bằng 1 ông Tuệ đọc vài 3 cuốn chạy việt dã maraton ăn xin
Thiết nghĩ nên loại bỏ tất cả các trường nghiên cứu PG đi cho rồi, tất cả chuyển sang đi bộ ăn xin
Tao xem qua cuộc đời Phật Thích Ca, ông ấy từng thử đi tu hạnh đầu đà rưng ốm đói quá nên chạy vào rừng xin bát sữa, ông ấy rút ra bài học là không cần phải đi bộ khổ cực kỵ này kỵ kia để đạt chánh quả mà chỉ cần ngồi trong rừng rồi đi làm việc thiện, nhận ăn từ thiện, xây 1 ngôi chùa có mái che đàng hoàng cho bà con đến nghe giảng Phật pháp
Người đến càng đông thì xây chùa càng to, Phật pháp mới càng nhân rộng
Mấy thằng Tuệ con Xamer thấy các sư khác có chùa to thì liền bĩu môi khinh mấy sư trụ trì chỉ biết xây chùa to, tụi nó chả qua ghen ăn tức ở thôi
 
Ở đây còn nhiều Tuệ con lắm, chúng nó đông và hung hãn lắm
Suốt ngày nói khen rồi đem triết lý ông Tuệ lên đây để bàn trong khi bản thân tụi nó chửi tục, rủa xả, bàn chuyện gái gú này kia
Tụi nó xấu xa nên đột nhiên thấy 1 người tu thân trái ngược với tụi nó nên tụi nó quỳ phục ông ấy
Chứ người thường thấy bình thường
Ông Tuệ vốn dĩ chỉ có tu thân thôi, còn học đạo thì không qua bất cứ trường lớp nghiên cứu nào, chỉ xem vài ba cuốn sách rồi đi dạy Phật đạo thì mày nghĩ ông ấy biết đc gì
Bao nhiêu là các trường nghiên cứu PG trên toàn thế giới, ngày đêm nghiên cứu đèn sách PG rốt cuộc lại không bằng 1 ông Tuệ đọc vài 3 cuốn chạy việt dã maraton ăn xin
Thiết nghĩ nên loại bỏ tất cả các trường nghiên cứu PG đi cho rồi, tất cả chuyển sang đi bộ ăn xin
Tao xem qua cuộc đời Phật Thích Ca, ông ấy từng thử đi tu hạnh đầu đà rưng ốm đói quá nên chạy vào rừng xin bát sữa, ông ấy rút ra bài học là không cần phải đi bộ khổ cực kỵ này kỵ kia để đạt chánh quả mà chỉ cần ngồi trong rừng rồi đi làm việc thiện, nhận ăn từ thiện, xây 1 ngôi chùa có mái che đàng hoàng cho bà con đến nghe giảng Phật pháp
Người đến càng đông thì xây chùa càng to, Phật pháp mới càng nhân rộng
Mấy thằng Tuệ con Xamer thấy các sư khác có chùa to thì liền bĩu môi khinh mấy sư trụ trì chỉ biết xây chùa to, tụi nó chả qua ghen ăn tức ở thôi
Mày ngu như con chó thì tốt nhất nên câm cái mồm lại
Muốn nói về đạo phật thì phải có chút kiến thức đã con chó ngu
 
Ở đây còn nhiều Tuệ con lắm, chúng nó đông và hung hãn lắm
Suốt ngày nói khen rồi đem triết lý ông Tuệ lên đây để bàn trong khi bản thân tụi nó chửi tục, rủa xả, bàn chuyện gái gú này kia
Tụi nó xấu xa nên đột nhiên thấy 1 người tu thân trái ngược với tụi nó nên tụi nó quỳ phục ông ấy
Chứ người thường thấy bình thường
Ông Tuệ vốn dĩ chỉ có tu thân thôi, còn học đạo thì không qua bất cứ trường lớp nghiên cứu nào, chỉ xem vài ba cuốn sách rồi đi dạy Phật đạo thì mày nghĩ ông ấy biết đc gì
Bao nhiêu là các trường nghiên cứu PG trên toàn thế giới, ngày đêm nghiên cứu đèn sách PG rốt cuộc lại không bằng 1 ông Tuệ đọc vài 3 cuốn chạy việt dã maraton ăn xin
Thiết nghĩ nên loại bỏ tất cả các trường nghiên cứu PG đi cho rồi, tất cả chuyển sang đi bộ ăn xin
Tao xem qua cuộc đời Phật Thích Ca, ông ấy từng thử đi tu hạnh đầu đà rưng ốm đói quá nên chạy vào rừng xin bát sữa, ông ấy rút ra bài học là không cần phải đi bộ khổ cực kỵ này kỵ kia để đạt chánh quả mà chỉ cần ngồi trong rừng rồi đi làm việc thiện, nhận ăn từ thiện, xây 1 ngôi chùa có mái che đàng hoàng cho bà con đến nghe giảng Phật pháp
Người đến càng đông thì xây chùa càng to, Phật pháp mới càng nhân rộng
Mấy thằng Tuệ con Xamer thấy các sư khác có chùa to thì liền bĩu môi khinh mấy sư trụ trì chỉ biết xây chùa to, tụi nó chả qua ghen ăn tức ở thôi
Chúng thanh niên rút ra được kết luận hay đấy :vozvn (25):
 
Ở đây còn nhiều Tuệ con lắm, chúng nó đông và hung hãn lắm
Suốt ngày nói khen rồi đem triết lý ông Tuệ lên đây để bàn trong khi bản thân tụi nó chửi tục, rủa xả, bàn chuyện gái gú này kia
Tụi nó xấu xa nên đột nhiên thấy 1 người tu thân trái ngược với tụi nó nên tụi nó quỳ phục ông ấy
Chứ người thường thấy bình thường
Ông Tuệ vốn dĩ chỉ có tu thân thôi, còn học đạo thì không qua bất cứ trường lớp nghiên cứu nào, chỉ xem vài ba cuốn sách rồi đi dạy Phật đạo thì mày nghĩ ông ấy biết đc gì
Bao nhiêu là các trường nghiên cứu PG trên toàn thế giới, ngày đêm nghiên cứu đèn sách PG rốt cuộc lại không bằng 1 ông Tuệ đọc vài 3 cuốn chạy việt dã maraton ăn xin
Thiết nghĩ nên loại bỏ tất cả các trường nghiên cứu PG đi cho rồi, tất cả chuyển sang đi bộ ăn xin
Tao xem qua cuộc đời Phật Thích Ca, ông ấy từng thử đi tu hạnh đầu đà rưng ốm đói quá nên chạy vào rừng xin bát sữa, ông ấy rút ra bài học là không cần phải đi bộ khổ cực kỵ này kỵ kia để đạt chánh quả mà chỉ cần ngồi trong rừng rồi đi làm việc thiện, nhận ăn từ thiện, xây 1 ngôi chùa có mái che đàng hoàng cho bà con đến nghe giảng Phật pháp
Người đến càng đông thì xây chùa càng to, Phật pháp mới càng nhân rộng
Mấy thằng Tuệ con Xamer thấy các sư khác có chùa to thì liền bĩu môi khinh mấy sư trụ trì chỉ biết xây chùa to, tụi nó chả qua ghen ăn tức ở thôi
Vãi lol
Mày đệ tử Thích Chân Quang à?
 
Đây là khổ hạnh mà Thích Ca Mâu Ni từ bỏ:
Đến bây giờ vẫn còn những con chó ngu nghĩ rằng đó là hanh đầu đà:

Nhà khổ hạnh trẻ Siddhattha bắt đầu tầm cầu chân lý bằng cách gắng sức buộc tâm mình phải đạt tri kiến: “Ta nghiến rằng, chận lưỡi trên nóc họng, nhiếp phục tâm ta, ta nỗ lực hàng phục tâm, chế ngự tâm ...” Kết quả là mồ hôi đổ ra từ nách và ngài nhận thấy rằng tâm là một phương tiện có thể làm cho thuần thục, nhưng cứu cánh và giác ngộ thì không thể đạt được bằng cách ép buộc và thiếu trí tuệ.

Hành thiền nín thở” cũng không đem lại kết quả gì, đó là cách kiềm chế hơi thở lại càng lâu càng tốt. Kết quả là không đạt được thiền định hay thắng trí nào cả, mà chỉ nghe tiếng gào thét qua lỗ tai cùng những cơn đau nhức khủng khiếp trong đầu, những cơn co thắt dạ dày và cảm giác nóng bỏng đốt cháy toàn thân.

Hai lần thất bại vì các phương pháp “hướng nội” kể trên khiến thái tử Siddhattha tìm đến các phương pháp “hướng ngoại”. Nếu ta phải tin theo kinh sách (MN 12) thì thấy ngài đã thí nghiệm tất cả mọi phương pháp hành hạ thân xác của đời khổ hạnh. Ngài sống lõa thể và không nhận các loại thức ăn đem đến, nhưng phải đi khất thực các thứ rau quả ngũ cốc của riêng ngài. Tại mỗi nhà, ngài chỉ ăn chừng một nắm tay, có khi lại hạn chế ăn uống chỉ một lần trong bảy ngày. Những khi khác ngài lại ăn thứ cây mọc hoang.

Vào mùa lạnh, ngài mặc áo quần toàn giẻ rách, vải liệm tử thi, da súc vật khô, rơm cỏ hoặc vỏ cây. Ngài không cắt râu tóc mà chỉ nhổ chúng ra. Ngài không ngồi, mà chỉ đứng, dựa lưng hoặc chồm hổm trên gót chân. Nếu cần nằm thì chỉ nằm trên gai nhọn. Ngài bỏ tắm rửa, cứ để mặc lớp đất bụi bám dày tự rụng ra. Đồng thời ngài lại thực hành từ bi cực độ, không làm hại sinh vật nào và thương xót luôn cả giọt nước: “Mong rằng ta không làm hại các sinh vật nhỏ trong ấy”. Ngài chạy trốn đám người chăn bò, cắt cỏ và kiếm củi lúc họ vào rừng và ẩn mình thật kỹ.

Về chốn ở, ngài sống suốt mùa đông Ấn Độ từ tháng mười hai đến tháng giêng trong rừng thưa và ban đêm, khi nhiệt độ chỉ gần điểm 0, ngài sống ngoài trời, còn mùa hạ vào tháng năm, sáu ngài làm ngược lại là sống ban đêm trong rừng rậm giữa làn không khí ngột ngạt oi bức, và ban ngày lại sống ngoài trời dưới ánh nắng gay gắt. Ở đây, ngài thường sống trong các nghĩa địa thiêu xác, bọn trẻ chăn bò khạc nhổ, tiểu tiện trên mình ngài, ném đất vào ngài hoặc lấy cọng cỏ ngoáy lỗ tai ngài. Đôi khi ngài còn ăn cả những thứ không phải là thức ăn thông thường của người khổ hạnh. Khi bọn mục đồng để đàn bò lại một mình, ngài đến kiếm ăn phân bê con và có lúc lại ăn ngay cả phân của chính mình
“nếu nó không tiêu hóa hết”.
 
Đây là khổ hạnh mà Thích Ca Mâu Ni từ bỏ:
Đến bây giờ vẫn còn những con chó ngu nghĩ rằng đó là hanh đầu đà:

Nhà khổ hạnh trẻ Siddhattha bắt đầu tầm cầu chân lý bằng cách gắng sức buộc tâm mình phải đạt tri kiến: “Ta nghiến rằng, chận lưỡi trên nóc họng, nhiếp phục tâm ta, ta nỗ lực hàng phục tâm, chế ngự tâm ...” Kết quả là mồ hôi đổ ra từ nách và ngài nhận thấy rằng tâm là một phương tiện có thể làm cho thuần thục, nhưng cứu cánh và giác ngộ thì không thể đạt được bằng cách ép buộc và thiếu trí tuệ.

Hành thiền nín thở” cũng không đem lại kết quả gì, đó là cách kiềm chế hơi thở lại càng lâu càng tốt. Kết quả là không đạt được thiền định hay thắng trí nào cả, mà chỉ nghe tiếng gào thét qua lỗ tai cùng những cơn đau nhức khủng khiếp trong đầu, những cơn co thắt dạ dày và cảm giác nóng bỏng đốt cháy toàn thân.

Hai lần thất bại vì các phương pháp “hướng nội” kể trên khiến thái tử Siddhattha tìm đến các phương pháp “hướng ngoại”. Nếu ta phải tin theo kinh sách (MN 12) thì thấy ngài đã thí nghiệm tất cả mọi phương pháp hành hạ thân xác của đời khổ hạnh. Ngài sống lõa thể và không nhận các loại thức ăn đem đến, nhưng phải đi khất thực các thứ rau quả ngũ cốc của riêng ngài. Tại mỗi nhà, ngài chỉ ăn chừng một nắm tay, có khi lại hạn chế ăn uống chỉ một lần trong bảy ngày. Những khi khác ngài lại ăn thứ cây mọc hoang.

Vào mùa lạnh, ngài mặc áo quần toàn giẻ rách, vải liệm tử thi, da súc vật khô, rơm cỏ hoặc vỏ cây. Ngài không cắt râu tóc mà chỉ nhổ chúng ra. Ngài không ngồi, mà chỉ đứng, dựa lưng hoặc chồm hổm trên gót chân. Nếu cần nằm thì chỉ nằm trên gai nhọn. Ngài bỏ tắm rửa, cứ để mặc lớp đất bụi bám dày tự rụng ra. Đồng thời ngài lại thực hành từ bi cực độ, không làm hại sinh vật nào và thương xót luôn cả giọt nước: “Mong rằng ta không làm hại các sinh vật nhỏ trong ấy”. Ngài chạy trốn đám người chăn bò, cắt cỏ và kiếm củi lúc họ vào rừng và ẩn mình thật kỹ.

Về chốn ở, ngài sống suốt mùa đông Ấn Độ từ tháng mười hai đến tháng giêng trong rừng thưa và ban đêm, khi nhiệt độ chỉ gần điểm 0, ngài sống ngoài trời, còn mùa hạ vào tháng năm, sáu ngài làm ngược lại là sống ban đêm trong rừng rậm giữa làn không khí ngột ngạt oi bức, và ban ngày lại sống ngoài trời dưới ánh nắng gay gắt. Ở đây, ngài thường sống trong các nghĩa địa thiêu xác, bọn trẻ chăn bò khạc nhổ, tiểu tiện trên mình ngài, ném đất vào ngài hoặc lấy cọng cỏ ngoáy lỗ tai ngài. Đôi khi ngài còn ăn cả những thứ không phải là thức ăn thông thường của người khổ hạnh. Khi bọn mục đồng để đàn bò lại một mình, ngài đến kiếm ăn phân bê con và có lúc lại ăn ngay cả phân của chính mình
“nếu nó không tiêu hóa hết”.
@Chaybodapxe1806 có ý kiến gì về cách tu này ko?
 
@atlas05 mày hãy bình tĩnh và xem xét lại, kẻo bị cám dỗ bởi sự ngu dốt không hiểu biết của người khác
Không phải cứ thanh cao là hiểu Phật học đâu. Tao rất thông cảm mày quý mến ông Tuệ nhưng ông ấy cũng như mày, tao hay những người khác, đều không có bằng cấp Phật học chính quy thì ai nói cũng có lý riêng, chẳng thể nào biết đúng hay sai. Chỉ có những nhà học giả uy tín của PG, họ nghiên cứu kinh điển cả đời nên họ mới biết ai đúng ai sai, mà người họ thấy đúng thì họ sẽ cấp bằng Phật Giáo làm Sư dạy Phật tử, đó là sự công nhận của họ để cho vị sư tăng ấy được quyền đại diện Phật Thích Ca giảng dạy chúng sinh. Tao nói thế mày công nhận đúng không?
Dưới đây là 1 trích đoạn:

"Phật lặng lẽ ôm bình bát đi tiếp...
Đi đến khúc đường vắng, Người bất ngờ biến mất và hiện ra tại một con đường mòn trong khu rừng khác.
Năm anh em Kondanna nói chuyện với nhau. Một người lên tiếng:
- Tâm ta cực kỳ bất an từ khi rời bỏ Hiền giả Gotama. Niềm ngưỡng mộ quý kính của ta đối với Gotama đã ăn sâu trong tâm thức. Chỉ vì Gotama đã rời bỏ khổ hạnh cao quý nên ta như bị sụp đổ. Nhưng ta ray rứt vì rời bỏ Ngài. Ta ăn không ngon ngủ không yên vì rời bỏ Ngài.
- Đệ cũng vậy, đêm nào cũng nằm mơ thấy Hiền giả Gotama. Ước gì Gotama quay lại khổ hạnh để huynh đệ chúng ta kéo về hầu hạ Ngài.
- Kìa, Hiền giả Gotama đang đứng đằng kia kìa.
Mọi người không làm gì, cứ ngồi nhìn chăm chăm về phía Phật.
- Thôi kệ Gotama, ta cứ làm lơ như không thấy gì.
Phật vẫn đứng lặng im, toàn thân toát ra vẻ siêu phàm. Một hồi lâu, không kềm lòng được nữa, năm anh em chạy ùa đến bên Phật. Người cầm bát, người nắm tay, người vịn tấm y, người bật khóc thành tiếng. Năm người lật đật dọn chỗ ngồi cho Phật ngồi. Bhaddiya lấy nước rửa chân cho Phật, xong năm người ngồi xung quanh Phật như muốn nghe điều gì đó. Một người chắp tay thưa:
- Thưa Hiền giả Gotama, Hiền giả có khỏe không, có được thân ít bệnh tật, tâm ít não nhiệt an vui không ạ?
Đức Phật nói:
- Này các tỳ kheo, đừng gọi Như Lai là Hiền giả. Như Lai là bậc A La Hán, là bậc giác ngộ. Như Lai đã giải thoát, đã dập tắt mọi ái thủ, đã chiến thắng vô minh, đã dừng lại luân hồi. Và như vậy, này các tỳ kheo, đừng gọi Như Lai là Hiền giả.
Này các tỳ kheo, có một con đường ở giữa tránh khỏi cực đoan hai bên sai lầm.
Cực đoan thứ nhất là sống hưởng thụ ngũ dục, hưởng hết phước quá khứ của mình, vùi tâm hồn trong cấu uế, làm tăng trưởng khát ái dục tham, nuôi lớn ngã chấp vô minh.
Này các tỳ kheo, cực đoan thứ hai là sống ép xác khổ hạnh vô ích. Các ông đã từng nói Như Lai thực hành khổ hạnh mà trước kia chưa bao giờ có ai làm nổi. Và thật sự sau này cũng không có ai có thể làm nổi. Như Lai đã đến ranh giới của cái chết vì khổ hạnh tột cùng, nhưng sự giác ngộ vẫn không xuất hiện. Điều đó chứng tỏ rằng khổ hạnh không phải là con đường đưa đến giác ngộ.
Cả hai cực đoan, hưởng thụ hay khổ hạnh, đều không phải là con đường đưa đến giác ngộ. Các ông hãy hiểu rõ điều này.
Năm anh em trầm ngâm gật gù..."
474911191_122112962624708521_7878229726521928516_n.jpg
 
@atlas05 mày hãy bình tĩnh và xem xét lại, kẻo bị cám dỗ bởi sự ngu dốt không hiểu biết của người khác
Không phải cứ thanh cao là hiểu Phật học đâu. Tao rất thông cảm mày quý mến ông Tuệ nhưng ông ấy cũng như mày, tao hay những người khác, đều không có bằng cấp Phật học chính quy thì ai nói cũng có lý riêng, chẳng thể nào biết đúng hay sai. Chỉ có những nhà học giả uy tín của PG, họ nghiên cứu kinh điển cả đời nên họ mới biết ai đúng ai sai, mà người họ thấy đúng thì họ sẽ cấp bằng Phật Giáo làm Sư dạy Phật tử, đó là sự công nhận của họ để cho vị sư tăng ấy được quyền đại diện Phật Thích Ca giảng dạy chúng sinh. Tao nói thế mày công nhận đúng không?
Dưới đây là 1 trích đoạn:

"Phật lặng lẽ ôm bình bát đi tiếp...
Đi đến khúc đường vắng, Người bất ngờ biến mất và hiện ra tại một con đường mòn trong khu rừng khác.
Năm anh em Kondanna nói chuyện với nhau. Một người lên tiếng:
- Tâm ta cực kỳ bất an từ khi rời bỏ Hiền giả Gotama. Niềm ngưỡng mộ quý kính của ta đối với Gotama đã ăn sâu trong tâm thức. Chỉ vì Gotama đã rời bỏ khổ hạnh cao quý nên ta như bị sụp đổ. Nhưng ta ray rứt vì rời bỏ Ngài. Ta ăn không ngon ngủ không yên vì rời bỏ Ngài.
- Đệ cũng vậy, đêm nào cũng nằm mơ thấy Hiền giả Gotama. Ước gì Gotama quay lại khổ hạnh để huynh đệ chúng ta kéo về hầu hạ Ngài.
- Kìa, Hiền giả Gotama đang đứng đằng kia kìa.
Mọi người không làm gì, cứ ngồi nhìn chăm chăm về phía Phật.
- Thôi kệ Gotama, ta cứ làm lơ như không thấy gì.
Phật vẫn đứng lặng im, toàn thân toát ra vẻ siêu phàm. Một hồi lâu, không kềm lòng được nữa, năm anh em chạy ùa đến bên Phật. Người cầm bát, người nắm tay, người vịn tấm y, người bật khóc thành tiếng. Năm người lật đật dọn chỗ ngồi cho Phật ngồi. Bhaddiya lấy nước rửa chân cho Phật, xong năm người ngồi xung quanh Phật như muốn nghe điều gì đó. Một người chắp tay thưa:
- Thưa Hiền giả Gotama, Hiền giả có khỏe không, có được thân ít bệnh tật, tâm ít não nhiệt an vui không ạ?
Đức Phật nói:
- Này các tỳ kheo, đừng gọi Như Lai là Hiền giả. Như Lai là bậc A La Hán, là bậc giác ngộ. Như Lai đã giải thoát, đã dập tắt mọi ái thủ, đã chiến thắng vô minh, đã dừng lại luân hồi. Và như vậy, này các tỳ kheo, đừng gọi Như Lai là Hiền giả.
Này các tỳ kheo, có một con đường ở giữa tránh khỏi cực đoan hai bên sai lầm.
Cực đoan thứ nhất là sống hưởng thụ ngũ dục, hưởng hết phước quá khứ của mình, vùi tâm hồn trong cấu uế, làm tăng trưởng khát ái dục tham, nuôi lớn ngã chấp vô minh.
Này các tỳ kheo, cực đoan thứ hai là sống ép xác khổ hạnh vô ích. Các ông đã từng nói Như Lai thực hành khổ hạnh mà trước kia chưa bao giờ có ai làm nổi. Và thật sự sau này cũng không có ai có thể làm nổi. Như Lai đã đến ranh giới của cái chết vì khổ hạnh tột cùng, nhưng sự giác ngộ vẫn không xuất hiện. Điều đó chứng tỏ rằng khổ hạnh không phải là con đường đưa đến giác ngộ.
Cả hai cực đoan, hưởng thụ hay khổ hạnh, đều không phải là con đường đưa đến giác ngộ. Các ông hãy hiểu rõ điều này.
Năm anh em trầm ngâm gật gù..."
474911191_122112962624708521_7878229726521928516_n.jpg
Mày biết cực đoan ép xác mà ông Thích Ca từ bỏ là cái gì không thằng ngu?
 
Nhất là việc ngài tập nhịn ăn có thể xem là đúng sự thực. Ngài đã nhịn ăn đến độ chỉ còn dùng một nắm gạo hay một trái cây mỗi ngày. Vì vậy ngài có vẻ sắp chết vì đói. Ngài mô tả tình trạng này rất sinh động như sau:

“Vì ta ăn quá ít mỗi ngày, nên cơ thể ta trở nên hết sức gầy yếu. Tay chân ta như các lóng tre khô đầy khúc khỉu. Hai bàn tọa của ta trở thành giống như móng trâu, xương sống với cột tủy lồi ra trông giống chuỗi hạt. Xương sườn ta lộ rõ như rui cột của ngôi nhà đổ nát. Đồng tử của ta nằm sâu trong hố mắt thăm thẳm long lanh giống như ánh nước long lanh từ dưới giếng sâu. Da đầu ta khô héo nhăn nheo như trái mướp đắng được cắt đem phơi nắng khô héo nhăn nheo. Nếu ta muốn sờ da bụng thì ta đụng nhằm xương sống vì hai thứ đã dính sát vào nhau. Nếu ta muốn đi đại tiện hay tiểu tiện thì ta ngã úp mặt xuống đất. Nếu ta chà xát tay chân thì đám lông hư mục rụng xuống trong tay ta”. (MN 12.52 _ MN 36.21)

Lẽ cố nhiên việc hành trì khổ hạnh khắc nghiệt đến như vậy khiến nhiều người thán phục. Ngoài đám gia chủ ở Uruvelà ủng hộ, thái tử còn được nhóm năm nhà khổ hạnh ngưỡng mộ, những vị đến đây từ quê nhà ngài dưới chân núi Tuyết sơn. Kondaññà (Kiều-trần-như) từ vùng Donavatthu, cách đó ba mươi năm là một trong tám vị Bà-la-môn đã cử hành lễ đặt tên cho thái tử hài nhi Siddhattha Gotama: như vậy, ít nhất vị này cũng lớn hơn thái tử mười lăm tuổi. Còn các vị Bhaddiya (Bạt-đề), Vappa (Bà-phả), Mahànàma (Ma-ha-nam) và Assaji (Át-bệ hay Mã Thắng), là con của bốn vị Bà-la-môn trong nhóm ấy. Cùng với Kondaññà, chư vị đã theo gót thái tử Gotama sống đời khất sĩ sau khi ngài xuất gia và tính cách khắc nghiệt cực độ trong các nỗ lực của ngài đã lôi cuốn chư vị gia nhập phương pháp hành trì này. Chư vị đã đồng ý người nào trong nhóm đạt Giác Ngộ Chân Lý (Dhamma) trước tiên sẽ bảo cho các người kia biết. Không một ai trong nhóm ấy hoài nghi gì về khả năng thái tử Siddhattha sẽ là người đầu tiên chứng đạo.



THÁI TỬ SIDDHATTHA GOTAMA THÀNH PHẬT

Song cả năm vị khổ hạnh kia đều mất hết ảo vọng, vô cùng dao động và phẫn nộ vì thái tử Siddhattha, người anh hùng gương mẫu của nhóm, đã không còn theo đuổi cuộc tầm cầu, đã phá bỏ việc hành trì khổ hạnh và chấp nhận cách nuôi sống đúng đắn thích hợp, đó là chén cơm đầy sữa! Có lẽ vương tử này muốn sống lại đời sung túc chăng? Bất mãn, các vị xa lánh ngài, bỏ mặc ngài ở lại một mình. Thái tử Siddhattha không còn là người hướng đạo, và cũng không phải là bạn đồng tu hành với chư vị nữa. Thế việc gì đã xảy ra vậy? Chúng ta nghe được lời giải thích từ chính miệng ngài:

“Bằngphương pháp này, theo đạo lộ này, với khổ hạnh khắc nghiệt này, ta đã không chứng đắc tối thượng cứu cánh của nỗ lực trượng phu, đó là tri kiến thù thắng của bậc Thánh. Tại sao lại không? Đó là vì ta đã không đạt trí tuệ (pañña), là pháp cao thượng có khả năng hướng dẫn người thực hành đoạn tận khổ đau (giải thoát luân hồi sanh tử)”. (MN 12.56)

“Bất cứ Sa-môn Bà-la-môn nào từng có những cảm thọ đau đớn, khốc liệt, khủng khiếp, cũng không thể vượt qua khổ thọ này của ta. Tuy thế với khổ hạnh vô cùng khắc nghiệt này, ta vẫn không đạt được tối thượng cứu cánh của nỗ lực trượng phu, đó là tri kiến thù thắng, trí tuệ của bậc Thánh. Vậy có thể có đạo lộ nào khác đưa đến giác ngộ hay chăng?”. (MN 36.22)
 
Bản thân tao thấy trả liên quan với tao bái thầy khác làm tổ rồi nhưng thi thoảng ngoi lên coi nhân tình thế thái và lòng người. Chúng mày liệu đã có đứa nào quay xe chưa ? Dù người đời bản chất quay xe là rất bt
Lão trọc ăn mày đi lang thang và một lũ cuồng tín và tự huyễn .
Bản chất của việc cho đi là tốt . Nhưng đừng tự huyễn để bản thân khỏi bị u mê lạc lối .
 
Ở đây còn nhiều Tuệ con lắm, chúng nó đông và hung hãn lắm
Suốt ngày nói khen rồi đem triết lý ông Tuệ lên đây để bàn trong khi bản thân tụi nó chửi tục, rủa xả, bàn chuyện gái gú này kia
Tụi nó xấu xa nên đột nhiên thấy 1 người tu thân trái ngược với tụi nó nên tụi nó quỳ phục ông ấy
Chứ người thường thấy bình thường
Ông Tuệ vốn dĩ chỉ có tu thân thôi, còn học đạo thì không qua bất cứ trường lớp nghiên cứu nào, chỉ xem vài ba cuốn sách rồi đi dạy Phật đạo thì mày nghĩ ông ấy biết đc gì
Bao nhiêu là các trường nghiên cứu PG trên toàn thế giới, ngày đêm nghiên cứu đèn sách PG rốt cuộc lại không bằng 1 ông Tuệ đọc vài 3 cuốn chạy việt dã maraton ăn xin
Thiết nghĩ nên loại bỏ tất cả các trường nghiên cứu PG đi cho rồi, tất cả chuyển sang đi bộ ăn xin
Tao xem qua cuộc đời Phật Thích Ca, ông ấy từng thử đi tu hạnh đầu đà rưng ốm đói quá nên chạy vào rừng xin bát sữa, ông ấy rút ra bài học là không cần phải đi bộ khổ cực kỵ này kỵ kia để đạt chánh quả mà chỉ cần ngồi trong rừng rồi đi làm việc thiện, nhận ăn từ thiện, xây 1 ngôi chùa có mái che đàng hoàng cho bà con đến nghe giảng Phật pháp
Người đến càng đông thì xây chùa càng to, Phật pháp mới càng nhân rộng
Mấy thằng Tuệ con Xamer thấy các sư khác có chùa to thì liền bĩu môi khinh mấy sư trụ trì chỉ biết xây chùa to, tụi nó chả qua ghen ăn tức ở thôi
Với tao thì ông Tuệ còn tham chấp thế gian lắm ai hỏi gì biết hay không biết cũng trả lời chân tu thật sự sẽ ko thể nào tìm thấy họ luôn chứ nói gì suốt ngày lên YouTube
 

Có thể bạn quan tâm

Top