Badboy14
Khổ vì lồn
q
Bài viết hay quá mày ơi.
Không tính Cooke, Butt và Neville được xem là hai thành viên kém nhất trong số này. Vì vậy cho nên con đường đi đến đỉnh cao của Butt là vô cùng khó khăn. Anh ra mắt Premier League mùa giải 1992-1993 nhưng không tạo ra đột phá nào đáng kể. Phía trước Butt là Paul Ince và đặc biệt là ngôi sao mới đến Roy Keane. Cầu thủ Ireland về sau sánh đôi cùng với Patrick Vieira trở thành hai tiền vệ phòng ngự xuất sắc hàng đầu giải đấu. Cơ hội của Butt là không nhiều, dù theo thời gian, Butt cũng trở thành một tiền vệ xuất sắc bậc nhất nước Anh. Butt giống Keane, nhưng không vượt trội hơn, anh đành chấp nhận ngồi ghế dự bị, chắt chiu cơ hội ra sân để cống hiến cho đội bóng anh ủng hộ từ bé.
Trong sự nghiệp cầm quân của mình, Sir Alex thừa nhận ở mỗi đội bóng ông dẫn dắt, không có cái tôi nào được lớn hơn cái tôi của HLV. Người đứng đầu CLB phải là Huấn luyện viên trưởng. Nhưng không vì điều đó, mà Sir ghét Nicky – chàng cầu thủ trẻ có phần hơi ngỗ ngược, nhưng sự cá tính ấy vẫn nằm trong khuôn khổ. Nicky là người duy nhất dám “bật” ngay Sir Alex: “Tại sao tôi không được ra sân vậy?”. Những lúc đó Sir cũng thẳng thắn trả lời: “Nicky à, cậu phải ngồi ngoài vì Scholes và Keane đá giỏi hơn cậu.”
Tuyệt nhiên không có câu nào “bật” lại tiếp theo. Đó chính là điểm khác biệt của Nicky so với phần còn lại. Mạnh mẽ, sẵn sàng bùng nổ nhưng biết đâu là điểm dừng.
Scholes có lần nói về Butt “Cậu ấy có cá tính đường phố. Khi rắc rối bạn có thể nhìn sang hai bên và nhìn thấy Butt đã có mặt ở đó để giải quyết mọi việc.”
Butt ra sân 387 lần trong 12 năm khoác áo Man Utd, một con số tuyệt vời với cầu thủ chỉ có vai trò đóng thế. Keane - Scholes là hai cái tên quen thuộc và tài danh nhất với người hâm mộ, nhưng Butt không hề kém cạnh khi thay thế một trong hai người. Keane nóng nảy và tìm đến rắc rối, trong khi Scholes khó có thể trông cậy khi phòng ngự, Butt là quân bài lợi hại trong tay áo mà Sir Alex luôn có thể tin tưởng.
View attachment 80452
Tuổi thanh xuân của Butt dành hết cho Quỉ Đỏ, khi chuyển đến Newcastle anh đã 29 tuổi, trên lý thuyết vẫn còn hữu dụng nhưng Man Utd cần dòng máu mới để chống lại một Arsenal mạnh mẽ nhất lịch sử. Sáu mùa giải khoác áo đội bóng Đông Bắc, Butt không thể có những vinh quang như trong màu áo Quỉ Đỏ nhưng có cơ hội ra sân nhiều hơn, trở thành đội trưởng của Bầy Chích Choè, vô địch Championship 2010. Dẫu vậy, nhưng về sau, Nicky thẳng thắn thừa nhận rằng, rời M.U là một trong những quyết định khiến anh hối hận nhất trong đời.
Không quá khi nói rằng cả sự nghiệp Butt lẩn khuất phía sau ánh hào quang của những đồng đội danh tiếng, nhưng trong bất kì trận chiến nào, Sir Alex Ferguson cũng sẽ cảm thấy may mắn khi sở hữu một chiến binh như Nicky Butt.
Butt, lẩn khuất phía sau ánh hào quang nhưng không thể bị lu mờ!
P/s : Bài viết tổng hợp từ nhiều nguồn và video của Nicky hơi ít ,nhưng dù sao với các fan Mu đặc biệt là fan thế hệ 1992 thì anh vẫn là 1 huyền thoại
Bài viết hay quá mày ơi.