Thời niên thiếu là một quá trình phấn đấu không ngừng.
Neville là một trong những hậu vệ phải hay nhất của bóng đá Anh cũng như thế giới, điều đó không ai có thể phủ nhận, thế nhưng ít ai biết được rằng để có thể trở thành như ngày hôm nay, anh đã phải đánh đổi cả thời niên thiếu của mình cho những buổi tập như thế nào. Không phải là một người có tiềm năng nếu không muốn nói là kém tài năng nhất trong lứa cầu thủ trẻ khi đó, thế nhưng đổi lại ở Gary là một ý chí nỗ lực phấn đấu không ngừng nghỉ và chính điều đó đã tạo nên một huyền thoại của sân Old Trafford như ngày hôm nay.
"Tôi đã quen với việc bị từ chối trong suốt thời niên thiếu. Đến bây giờ, nhiều lúc tôi vẫn tự hỏi không hiểu vì sao lúc đó Manchester United lại mời tôi tới tập luyện tại trung tâm của họ hàng năm. Chắc hẳn, đó chỉ là vì họ tôn trọng thái độ chăm chỉ và cầu tiến của tôi. Nếu giờ tập luyện bắt đầu vào lúc 5h chiều thì tôi đã đến sân vào lúc 4h15. Tôi bắt buộc phải tập luyện điên cuồng như thế bởi được chứng kiến tài năng vượt trội của những đứa trẻ cùng lứa như Paul Scholes và Nicky Butt"
View attachment 83150
Beckham, Savage, Gillespie được coi là những thần đồng khi đó, trong khi Nevile dưới con mắt của những nhà chuyên môn lại là một người không có năng khiếu. Chứng kiến cảnh đó, anh không những lấy đó làm buồn mà ngược lại, nó lại là động lực thôi thúc anh phấn đấu điên cuồng hơn:
“khi bạn không có khả năng thiên phú, bạn chỉ có một con đường duy nhất là chạy hết tốc lực để bắt kịp họ”. Vâng, chính tất cả những điều đó đã tạo nên một Neville chiến binh như ngày hôm nay.
Tận tụy trên sân cỏ, bình dị ngoài đời thường.
Không phải là mẫu cầu thủ sở hữu những kỹ năng vượt trội, nhưng bù lại ở Gary Neville là sự cần cù như một chú ong thợ, mạnh mẽ như một chiến binh và luôn cháy hết mình mỗi khi có mặt trên sân. Không càu nhàu với đồng đội sau mỗi tình huống không vừa ý, luôn luôn đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, chưa bao giờ tỏ thái độ bực tức mỗi lần bị thay ra sân… và còn rất, rất nhiều những thứ khác mà người ta nhìn thấy ở anh. Chính những điều đó đã làm cho khán giả yêu mến anh nhiều hơn. Có một sự thật mà ít ai biết rằng, anh cùng với Scholes là 2 cầu thủ chơi bóng đỉnh cao mà không cần đến người đại diện, chưa bao giờ người hâm mộ thấy anh đưa ra một yêu sách gì với CLB, dù có lúc anh là vị trí không thể thiếu trong đội hình. Có lẽ, đó chính là sự trả ơn của anh với CLB sau những gì mà đội bóng đã cho anh kể từ khi còn là một cậu bé học việc và trên hết là tình yêu của anh dành cho đội bóng. Manucians chưa bao giờ nghi ngờ tình yêu và lòng trung thành của anh đối với CLB, đặc biệt là trong thời buổi mà bóng đá đã bị chi phối nhiều của đồng tiền. Không nói đâu xa, từ vụ RooneyGate vừa rồi mà nhìn lại mới thấy những con người như anh mới đáng quý làm sao. Cùng với Giggs và Scholes anh chính là hình mẫu cho những cầu thủ trẻ học tập, từ ý chính phấn đấu cho đến tinh thần trên sân cỏ.
Nhiều người vẫn còn nhớ pha ăn mừng như điên cuồng của anh khi Ferdinand ghi bàn vào lưới Liverpool ở mùa giải 2006/2007, anh đã chạy suốt chiều dài đường pitch sân Old Trafford ra chỗ CĐV của Liverpool để ăn mừng một cách quá khích. Dù sau đó anh đã bị liên đoàn bóng đá Anh phạt vì hành động trên nhưng nó chẳng thể ngăn cản được cách anh thể hiện tình yêu của mình với CLB. Rồi đến vụ giơ ngón tay thôi với C. Tevez khi anh sút tung lưới Man Utd trong trận BK Carling Cup mùa giải năm ngoái. Tất cả chỉ để nói lên một điều, Manchester United luôn là số 1 trong trái tim anh.
Cùng với Beckham tạo nên một trong những cặp cánh hay nhất của bóng đá Anh và thế giới khi đó, và cũng là đôi bạn thân của nhau thế nhưng cuộc sống bóng đá cũng như đời thường của anh thì hoàn toàn trái ngược với Beckham. Dù trên sân cỏ hay ngoài đời thường, Beckham luôn là người nổi bật nhất, luôn là người thu hút được sự chú nhất, luôn là tâm điểm của mọi ánh đèn flash thì anh ngược lại hoàn toàn. Luôn tìm cho mình một vị trí ít chú nhất trong đám đông, không bao giờ có lối sống của một ngôi sao, chưa khi nào có một tai tiếng hay vụ lùm xùm gì trên mặt báo, đó là tính cách của anh. Nếu cuộc sống ngoài sân cỏ của Beckham ồn ào bao nhiều thì của anh lại bình lặng bấy nhiêu, bình lặng đến đơn điệu nếu không nói là nhàm chán. Và Mr Boring chính là cái tên mà người hâm mộ đặt cho anh từ chính cuộc sống bình dị đó.
Và khi đôi chân đã mỏi…
Neville đã già, đó là sự thật bởi không ai có thể chống lại quy luật của tự nhiên. Và khi người ta già thì mọi thứ đều không thể điều khiển được như khối óc mong muốn. Đôi chân anh đã trở nên nặng nề hơn, phán đoán cũng đã mất đi rất nhiều, ở anh bây giờ không còn là một hậu vệ lên công về thủ không biết mệt mỏi như ngày nào, thay vào đó là một chiến binh chậm chạp, thường đi bộ và luôn mắc lỗi vị trí trong các trận đấu. Mỗi khi nhìn thấy anh trên sân, nhiều CĐV lại cảm thấy lo lắng cho vị trí của anh, bởi khi đó đối phương sẽ tập trung khoét vào vị trí của anh nhiều hơn. Các đồng đội phải quan tâm đến anh nhiều hơn, từ đó dẫn đến những sai sót xuất hiện. Rõ ràng một cỗ máy sẽ không thể vận hành tốt nếu như một mắt xích nào đó hư hỏng. Và Manchester mỗi khi có anh trên sân là một cỗ máy như thế.
Không ai có thể quên trận hòa đáng tiếc của Manchester United trên sân Goodison Park của Everton ở lượt đi mùa giải năm nay. Dù đã dẫn bàn với tỉ sô 3 – 1 tới tận phút 90 nhưng sau đó đã bị gỡ hòa đáng tiếc chỉ trong 3 phút. Và các bàn thắng gỡ hòa đó đều bắt nguồn từ cánh phải, nơi do anh trấn giữ. Tất nhiên không thể quy minh trách nhiệm cho anh nhưng có thể xem anh chính là người mắc lỗi lớn nhất ở cả 2 bàn thua đấy. Và không cần nói đâu xa, trận thắng đầy may mắn vừa rồi của Man Utd trước West Brom cũng đã chỉ rõ sự xa sút của anh. Nhiều tình huống anh lên tham gia tấn công rồi không kịp lui về phòng thủ, khiến cho Ferdinand nhiều lần phải đối mặt 1 và 1 với tiền đạo đội bạn, và hệ quả là Manchester đã bị thổi penaty từ 1 tình huống như vậy.
View attachment 83151
Gánh nặng tuổi tác cùng với chấn thương nặng trong trận đấu với Bolton đã lấy đi của anh rất nhiều, làm mất đi trong anh sức chiến đấu của một chiến binh ngày nào. Hình ảnh anh lầm lũi đi về vị trí dành cho các cầu thủ dự bị khi bị thay ra trong trận đấu trên như lời kết cho cuộc đời cầu thủ của anh. Phải chăng đã đến lúc dừng lại…???
Chứng kiến phong độ tệ hại đó của anh, nhiều Manucian đã nghĩ đến chuyện mong anh giải nghệ. Và mong rằng anh sẽ đảm nhận một vị trí nào đó trong BHL, đó cũng chính là sự ghi nhận những cống hiến của anh cho CLB.
…Nhưng, tình yêu nào có dễ phai.
Neville đã già, đã chậm chạp, anh không thể thi đấu như khi còn trai trẻ. Đúng thế. Nhưng khi người ta không thể thi đấu bằng năng lực của mình thì lúc đó sẽ chiến đấu bằng tinh thần, bằng khát khao, bằng tình yêu, và đôi khi điều này phát huy tác dụng. Neville là một trường hợp như thế. Không thể chạy nhanh như một cầu thủ tuổi đôi mươi, cũng không thể phán đoán tốt như một cầu thủ đang đạt độ chín của sự nghiệp, càng không thể ra sân với nguồn thể lực dồi dào như trước, nhưng người ta luôn thấy ở anh một tinh thần chiến đấu hết mình, một kháo khao hiếm có của một người sắp hết thời và đặc biệt một trái tim luôn mang đầy nhiệt huyết. Thế nên, ít ai có thể ngờ được rằng một ông già chậm chạp như Neville lại có thể làm câm lặng một Ronaldinho đang trong giai đoạn hồi sinh.
Thế hệ vàng ngày nào giờ đã dần lui vào quá khứ. N. Butt đã đi tìm niềm vui tận đất nước Hồng Kông xa xôi bên bờ Thái Bình Dương ấm áp. Beckham thì vẫn cố gắng miệt mài đi tìm nốt những chút dư vị cuối cùng của một đời cầu thủ. P. Neville đang cống hiến nốt tuổi đời cầu thủ của mình trong màu áo Everton. Còn anh, cùng với Giggs và Scholes vẫn ngày đêm âm thầm đóng góp những gì có thể cho Manchester United. Những đóng góp đó có thể không phải là những vấn đề về chuyên môn trên sân cỏ, nó có thể không ảnh hưởng nhiều đến thành tích của CLB nhưng nó lại rất có ích cho đội bóng và những thế hệ cầu thủ trẻ. Thế nên đừng bao giờ đặt câu hỏi rằng tại sao Neville lại được ra sân, tại sao Neville lại được CLB kí thêm hợp đồng… bởi ở anh người ta vẫn thấy được những đóng góp mà anh có thể mạng lại, đặc biệt khi mà Alex Ferguson vẫn thấy được trong anh những giá trị cần thiết cho CLB và cũng có thể là để tri ân cho những đóng góp của anh. Thế nên thay vì la ó, than phiền, hãy cầu chúc cho anh chơi tốt mỗi khi ra sân hay ít ra là cũng chơi tròn vai.
Ngày 3/2/2011 anh chính thức nói lời chia tay sân cỏ sau 20 năm cống hiến hết mình cho màu áo đỏ. Khi đôi chân đã mỏi thì dù trái tim có đập như thế nào đi chăng nữa cũng không ngăn được quy luật của thời gian. Dù người hâm mộ từ lâu cũng đã quen với việc không có anh trên sân vẫn cảm thấy hụt hẫng khi không còn được thấy anh trong màu áo Manchester, không còn hình ảnh của một số 2 năng nổ ngày nào, không còn một cỗ máy lên công về thủ bên hành lang cánh phải nữa. Thay vào đó một vị trí trong BHL có lẽ đã được dành sẵn cho anh. Nhưng dù có ở cương vị nào thì tình cảm của người hâm mộ dành cho anh sẽ không bao giờ mất đi, cũng như tình yêu mà anh dành cho Manchester United sẽ không bao giờ thay đổi. Bởi đơn giản một điều,
tình yêu nào có dễ phai!
View attachment 83154
Video nhé :
P/s: Bài viết từ nhiều nguồn từ 2012 , 2015 và 2019 , chuẩn bị tới Ryan Giggs nhé